Remiel hừ lạnh một tiếng rồi rời khỏi sân giam của Mạc Phàm.
Đi chưa được mấy bước, Remiel không yên lòng mà quay đầu lại.
"Đi, sắp xếp người trông coi sân, hắn muốn gì thì mua cho hắn thứ đó," Remiel nói.
"Tại sao lại phải nghe lời hắn? Ngài vẫn kiêng kỵ hắn sao?"
"Bảo ngươi đi thì cứ đi, hỏi nhiều làm gì!" Remiel trừng mắt nhìn vị thánh tài quan không biết điều.
Thánh tài quan bị quát không dám đáp lại, chỉ có thể không ngừng gật đầu.
Remiel không giải thích, bởi chính y cũng không hiểu tại sao mình lại làm vậy. Có lẽ là do cái tên Mạc Phàm này từ trong ra ngoài đều toát ra một khí tức khiến người khác bất an. Hiện tại, tất cả mọi người ở Thánh Thành đều không hiểu tại sao Mạc Phàm lại muốn tự chui đầu vào lưới.
Nếu như có thể giải quyết êm đẹp tên đại ma đầu này, đó là chuyện tốt nhất rồi.
Còn về mấy yêu cầu như dạo phố, tắm suối nước nóng, hát karaoke, ăn pizza trước khi thẩm vấn... cứ coi như là thỏa mãn nguyện vọng cuối cùng của một tử tù đi. Dựa trên chủ nghĩa nhân đạo thì cũng chẳng có gì phải câu nệ.
Một kẻ bị giam trong Thánh Thành thì có gì đáng phải kiêng kỵ chứ?
Thánh Thành cao thủ nhiều như mây, chẳng lẽ không trị nổi một tên ma đầu vừa mới thăng cấp hay sao?
...
Trên Đại lộ số Sáu có vô số món ngon, mỗi khi đến giờ ăn, rất nhiều người đều xếp hàng dài để thưởng thức.
Du khách tới Thánh Thành vẫn nối liền không dứt, mà những quán ăn bán đặc sản của các quốc gia trên Đại lộ số Sáu cũng được coi là một nét đặc sắc của nơi này.
Đầu đường có một quán pizza Italy, những chiếc bánh nóng hổi tỏa ra mùi thơm khiến người ta thèm nhỏ dãi. Một người đàn ông mặc chế phục thánh tài đang bực bội chờ bên ngoài. Mấy du khách thấy một thánh tài giả đi làm nhiệm vụ mà lại đi mua pizza thì tò mò kéo đến xin chụp ảnh chung, nhưng đều bị gã ta thiếu kiên nhẫn đuổi đi.
"Cấp trên chắc có vấn đề về não rồi, từ bao giờ mà Thánh Thành lại khách sáo với một tên tù nhân như thế?" Tổ Hướng Thiên nén giận, hận không thể ném hộp pizza xuống đất giẫm nát rồi mới đem đến tống vào miệng Mạc Phàm.
Thân là một Thánh Tài Giả, lại sắp được thăng chức lên Thánh Tài Giả Trưởng, hắn vốn tưởng Đại thiên sứ Remiel và Thánh Tài Quan giao cho mình nhiệm vụ gì quan trọng lắm, trong lòng đã sớm sục sôi nhiệt huyết.
Kết quả là đi mua đồ ăn vặt.
Đã thế lại còn không cho nhân viên giao hàng tận nơi, mà bắt chính các Thánh Tài Giả như bọn họ phải đích thân đi mua rồi mang về, chỉ để đề phòng có kẻ giả dạng nhân viên giao hàng tuồn tin tức quan trọng cho Mạc Phàm.
Trời ạ, đây mà là đối xử với tù nhân sao? Lãnh đạo Thánh Thành sai thủ hạ đi làm việc vặt mà cứ như đang làm chuyện gì mờ ám lắm không bằng!
Đương nhiên trong đầu nghĩ vậy, nhưng Tổ Hướng Thiên không dám giở trò gì với đồ ăn. Mạc Phàm đâu phải thằng ngu, đồ ăn được đóng gói kín bưng mà có một hạt bụi chắc hắn cũng phát hiện ra được, huống chi là bùn đất dưới giày mình.
...
Nửa tiếng sau, Tổ Hướng Thiên mang pizza và cola đá lạnh đến sân nơi Mạc Phàm đang ở, gương mặt từ đầu đến cuối vẫn sa sầm.
"Tương ớt đặc chế đâu rồi? Hai phần nhé, không cay ăn mất ngon," Mạc Phàm nói với Tổ Hướng Thiên.
Tổ Hướng Thiên lôi hai gói tương ớt đặc chế từ trong túi ra, vẻ mặt chán đời đứng bên cạnh.
"Ăn chung đi, chúng ta cũng coi như chỗ quen biết, đừng câu nệ thế," Mạc Phàm nói.
"Tao không ăn!" Tổ Hướng Thiên đáp.
"Lỡ như có độc, tao chết trong sân này thì sao? Mày không ăn thì tao cũng không ăn, tao gọi món khác," Mạc Phàm chìa một miếng cho Tổ Hướng Thiên.
Tổ Hướng Thiên tức tới mức suýt nữa ngất đi.
Sai người ta đi mua đồ ăn thì thôi đi, giờ còn bắt thử độc. Mày nghĩ mày là hoàng đế chắc?
"Tiểu Tổ, cứ làm theo lời hắn đi. Đại thiên sứ trưởng Remiel đã dặn rồi, chỉ cần hắn không rời khỏi đây, mọi yêu cầu nhỏ nhặt đều có thể đáp ứng," Thánh Ảnh Brook nói với Tổ Hướng Thiên.
Mặt Tổ Hướng Thiên càng đen hơn, hắn đành phải ngồi xuống ăn pizza cùng Mạc Phàm. Tổ Hướng Thiên vốn không ăn được cay, thế mà Mạc Phàm lại xịt tương ớt gần như phủ kín cả miếng bánh. Hắn cắn một miếng nuốt xuống, lập tức cay đến toát mồ hôi trán.
"Thế nào, vị không tệ chứ?" Mạc Phàm cười.
"Mày cũng chẳng đắc ý được bao lâu nữa đâu. Cứ mặc sức mà trêu ngươi tao đi, tao không thèm chấp. Nói tóm lại, mày sắp chết, còn tao thì sống nhăn răng," Tổ Hướng Thiên không muốn bị Mạc Phàm làm cho mất mặt, bèn không đôi co nữa, hậm hực cắn từng miếng pizza cay xé lưỡi.
"Mày nhạt nhẽo thật đấy. Tao có chỉ đích danh mày đến hầu hạ đâu, là cấp trên của mày sắp xếp mà. Tao cũng chẳng nhắm vào mày, với lại mày nghĩ bây giờ tao có nhắm vào mày thì cũng có ý nghĩa gì sao?" Mạc Phàm cầm một miếng bánh lên, vừa ăn vừa thong thả nói.
"Còn tưởng mày có bản lĩnh gì, hóa ra cũng chỉ dựa vào tà ma ngoại đạo. Trở thành tù nhân của Thánh Thành cũng đáng đời lắm!" Tổ Hướng Thiên nói.
"Thời kỳ đầu khi ma pháp mới xuất hiện, chẳng phải cũng có người gọi nó là dị pháp yêu thuật sao? Những phù thủy châu Âu, những người tiên phong, bị thiêu sống đâu phải là ít," Mạc Phàm đáp lại.
"Giống nhau chỗ nào? Mày lợi dụng Hồng Ma gây án khắp thế giới. Mày nghĩ tại sao mày lại bị tống giam? Là vì vị Đại Thần Quan kia đã thu thập được vô số bằng chứng phạm tội của Hồng Ma, mỗi một vụ án đều kinh thiên động địa, khiến người ta phẫn nộ tột cùng! Tao vốn đã tự thấy mình đủ cặn bã rồi, ai ngờ mày mới chính là ác quỷ thực sự!" Tổ Hướng Thiên phản bác.
"Mày cặn bã thì ai cũng biết, còn tao có phải là ma quỷ hay không thì còn phải xem xét đã," Mạc Phàm nói.
Hiện tại, tất cả thần quan của Thánh Thành về cơ bản đều đang bám chặt vào một vấn đề cốt lõi nhất.
Hồng Ma phục tùng Mạc Phàm.
Chính Mạc Phàm là kẻ đứng sau giật dây, sai khiến Hồng Ma gieo rắc tai ương khắp thế giới để thu thập tà năng cho hắn.
Điểm này quả thực rất khó chứng minh.
Nó giống như một tên ác ôn đi cướp bóc khắp nơi, nhưng toàn bộ vàng bạc châu báu cướp được cuối cùng lại chảy về túi Mạc Phàm. Về mặt logic, Mạc Phàm chính là kẻ chủ mưu đứng sau.
Quan trọng hơn, huyết thống Ác Ma của Mạc Phàm và việc ngưng tụ Tà Châu có mối liên hệ cực lớn. Ác Ma hệ chính là bằng chứng đanh thép nhất cho thấy Mạc Phàm có liên quan đến Hồng Ma.
Trước đó, Thánh Thành vẫn luôn dùng đủ mọi thủ đoạn để thu thập tài liệu về những lần Mạc Phàm hóa thân thành Ác Ma, từ lần đầu tiên ở Cổ Đô hoang tàn cho đến lần cuối cùng hóa thành Tà Thần giết chết Đại thiên sứ.
Trong mắt Thánh Tài Viện, Ác Ma hệ vẫn luôn là một năng lực dị đoan mạnh mẽ và đáng sợ. Bản thân Mạc Phàm từ lâu đã bị họ coi là kẻ dị giáo, chẳng khác nào một tội nhân đã bị ghi tên vào sổ đen.
Hồng Ma Nhất Thu và Đại thiên sứ Sariel lại càng sắp đặt một cái bẫy hoàn hảo, khiến Mạc Phàm không tài nào rửa sạch tội danh, biến hắn thành Hồng Ma, thành Ác Ma Tà Thần. Như vậy, tất cả tội ác tày trời mà Hồng Ma gây ra trước đó đều sẽ đổ lên đầu Mạc Phàm.
Hiện tại, Thánh Thành đưa ra bằng chứng phạm tội đầu tiên: Mạc Phàm chính là Đại Hồng Ma, còn Hồng Ma Nhất Thu là đồng phạm của hắn.
Nguồn gốc của huyết thống Ác Ma, những vật thí nghiệm ác ma hóa thất bại, sự ra đời của Tà Châu, và cả Bát Hồn Cách để thăng cấp thành Tà Thần... tất cả đều có liên quan mật thiết đến Mạc Phàm.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi