"Sao có thể... Hắn lại đột phá ngay trong tình huống này ư?" Nội tâm Tương Nghệ dậy sóng cuộn trào.
Bọn Quân Pháp Sư can đảm hơn người cũng không đời nào dám làm chuyện này giữa bầy yêu ma. Phải biết rằng, đột phá tu vi là chuyện không thể chịu bất kỳ sự quấy rầy nào, đòi hỏi tinh thần phải tập trung cao độ.
Xung quanh hắn có hơn trăm con Tích Lô Cự Yêu, chúng có thể nuốt chửng hắn bất cứ lúc nào.
Lẽ nào hắn không lo Tật Tinh Lang sơ suất, để lọt một con Tích Lô Cự Yêu xông vào hay sao? Lẽ nào khi trùng kích Tinh Vân, hắn không hề bị hoàn cảnh thập tử nhất sinh trước mắt làm cho dao động?
Ngọn lửa đỏ rực trên phế tích đột nhiên bùng lên dữ dội, bao bọc lấy Mạc Phàm như thể muốn thiêu đốt cả người hắn. Toàn thân hắn tựa như một pho tượng dung nham, hiên ngang đứng thẳng, oai phong lẫm liệt.
“Tật Tinh Lang, ngươi làm tốt lắm, phần còn lại cứ giao cho ta!” Mạc Phàm nhếch môi, nụ cười ẩn hiện giữa ngọn lửa hừng hực mang theo vài phần cuồng dã.
Tật Tinh Lang nhanh chóng lùi về bên cạnh Mạc Phàm. Ngọn lửa rực cháy dưới sự khống chế của hắn tức thì co rút lại, tụ thành một quả đấm lửa vô cùng hoa lệ trong lòng bàn tay.
Mạc Phàm tóc tai dựng đứng như siêu Saiyan, trong con ngươi lóe lên ánh lửa. Quả đấm của hắn hung hãn nện xuống phế tích bên dưới, năng lượng khủng khiếp nhanh chóng bao trùm mặt đất.
“Hồng Viêm – Liệt Quyền – Cửu Cung!”
Áp lực năng lượng quá lớn khiến mặt đất xung quanh bắt đầu nứt toác. Khi lực lượng đạt tới giới hạn, Mạc Phàm gầm lên một tiếng, trong phạm vi trăm mét, những cột lửa khổng lồ đồng loạt phun trào từ lòng đất, tựa như núi lửa thức giấc.
Cột lửa đầu tiên bùng lên ngay vị trí Mạc Phàm đang đứng, rực cháy thông thiên! Cột thứ hai và thứ ba đồng thời trồi lên ở phía trước và sau hắn chừng ba mươi mét. Cả một vùng đất như bị ba cột lửa hừng hực thiêu đốt đến tan chảy.
“Grao!!!” Mạc Phàm lại gầm lên.
Thêm sáu cột lửa nữa phun lên từ hai bên trái phải, song song với ba cột lửa ban đầu. Mặt đất dưới chân nứt toác thành mạng nhện.
Khi chín cột lửa xuất hiện, từng đàn Tích Lô Cự Yêu bị ngọn lửa dữ dội thiêu rụi thành tro tàn, ngay cả đống thi thể lúc trước cũng không ngoại lệ.
Cửu Cung! Tổng cộng chín cột lửa, tạo thành một đại trận Cửu Cung rực cháy!
Những cột lửa đều là Hồng Viêm đỏ rực, chói mắt nóng bỏng, một mảng lớn Tích Lô Cự Yêu bất kể sống chết đều bị thiêu thành tro bụi.
Mỗi cột lửa cao bằng tòa nhà năm sáu tầng, tạo nên một khung cảnh vô cùng chấn động, khiến bầy Tích Lô Cự Yêu trông thật nhỏ bé thảm hại.
Tương Nghệ cũng là một pháp sư Trung cấp bậc ba, nhưng nàng không sở hữu Linh Chủng. Mạc Phàm có Linh Chủng khiến cho Liệt Quyền – Cửu Cung của hắn uy lực cực kỳ bá đạo, e rằng cả một sào huyệt Tích Lô Cự Yêu cũng bị chiêu này quét sạch.
Mọi người vốn bị bầy Tích Lô Cự Yêu vây kín như nêm. Giờ đây, xung quanh Mạc Phàm lại là một khoảng đất trống hoác, không còn máu thịt, không còn thi hài, chỉ còn tro tàn đen kịt lất phất trong gió.
Phải biết rằng, trong bầy Tích Lô Cự Yêu còn có con Cự Vong Tích Dịch cấp Chiến tướng lúc nãy còn đang diễu võ dương oai cũng nằm trong đó.
Thế nhưng sau một chiêu Liệt Quyền – Cửu Cung, con Cự Vong Tích Dịch kia bị đốt cho toàn thân cháy đen, cuối cùng trọng thương cụp đuôi bỏ chạy.
Cự Vong Tích Dịch dù phòng ngự kiên cố cũng không chịu nổi uy lực của Liệt Quyền – Cửu Cung. Nếu còn không chạy, nó cũng sẽ bị thiêu thành tro bụi.
Đám Tích Lô Cự Yêu vây công Mạc Phàm rõ ràng là thuộc hạ của con Cự Vong Tích Dịch vừa bỏ trốn. Chủ tướng vừa chạy, những con Tích Lô Cự Yêu ở phía xa đều trợn tròn mắt, nhất thời không con nào dám tiến lên chịu chết.
“Cơ hội tốt, mau rút lui!” Mạc Phàm chớp lấy thời cơ đám Tích Lô Cự Yêu bị chấn nhiếp, lập tức nhảy lên lưng Tật Tinh Lang ra lệnh.
Xung quanh trống trải đã cho Tật Tinh Lang đủ không gian để chạy nước rút. Tốc độ của nó bộc phát trong nháy mắt, mượn một mảnh phế tích nhô ra làm ván nhảy, mạnh mẽ phóng lên một tòa nhà thấp tầng cách đó không xa…
Nó điên cuồng chạy trên những tòa nhà, mặc kệ phía dưới là một biển Tích Lô Cự Yêu dày đặc như thủy triều. Tật Tinh Lang tài cao gan lớn, thậm chí còn đạp lên tấm thảm thịt do bầy Tích Lô Cự Yêu tạo thành mà vùn vụt lướt qua một khoảng xa.
Từng đám Tích Lô Cự Yêu há hàm răng sắc nhọn ngoạm tới, trông như một cái máy nghiền trắng ởn. Mấy lần Mạc Phàm đều có cảm giác đuôi của Tật Tinh Lang sắp bị chúng đớp được.
Thế nhưng cuối cùng, tốc độ hoàn hảo của Tật Tinh Lang đã nghiền ép đám Tích Lô Cự Yêu chậm chạp. Cú đớp của chúng chỉ táp vào không khí, may mắn lắm mới xơi được một sợi lông đuôi sói.
Đạp lên bầy Tích Lô Cự Yêu mà phi nước đại, toàn bộ quá trình chỉ vỏn vẹn chừng ba giây nhưng sự kinh hãi và kích thích khiến từng tế bào trong người Mạc Phàm cũng phải run lên.
“Sói ca, lần sau đừng chơi lớn thế chứ, tim ta rớt ra ngoài rồi đây này!” Mạc Phàm thầm nghĩ.
Tật Tinh Lang rẽ sang một con đường khác, nơi này nhà lầu san sát, không có Tích Lô Cự Yêu dày đặc như lúc nãy. Mạc Phàm lập tức thu Tật Tinh Lang về không gian thứ nguyên, còn mình thì tìm một góc khuất trên đường phố để thi triển Độn Ảnh.
Lúc nãy Mạc Phàm liếc nhìn trời không phải là để làm màu trước khi chết, mà hắn đang chờ đợi ánh mặt trời chết tiệt kia chui ra khỏi mây đen. Có ánh sáng, nhà lầu mới có bóng!
Mạc Phàm liên tục thi triển Độn Ảnh trong các góc khuất. Khi đám Tích Lô Cự Yêu phía sau quay đầu đuổi tới nơi này thì cả người lẫn sói đều đã không thấy tăm hơi.
Mà mấy con Tích Lô Cự Yêu vốn đang đi lững thững trên con đường này căn bản không nhìn thấy Mạc Phàm và Tật Tinh Lang.
Chúng càng không để ý đến một bóng đen lướt từ bóng của tòa nhà này sang bóng của tòa nhà khác, vẫn ngu ngơ xông về phía trước, sau đó nhìn thấy đám sĩ quan kia đang tàn sát đồng loại của chúng trên đường lớn.
Tương Nghệ thấy Mạc Phàm rẽ vào một con đường, nhưng khi nàng đuổi tới nơi thì làm gì còn thấy bóng dáng hắn… hắn đã biến mất không một dấu vết!
Chỉ một cái rẽ, rõ ràng vẫn còn rất nhiều Tích Lô Cự Yêu, thế nhưng đám thằn lằn lớn kia lại đồng loạt tấn công về phía họ, hoàn toàn không giống như có người vừa xông qua chỗ chúng.
“Chạy thoát rồi sao?” Tương Nghệ có chút khó tin nhìn khu phố tràn ngập Tích Lô Cự Yêu.
Nhắc tới gã trai trẻ từng cứu vớt Bác Thành, hỗ trợ Ma Đô quét sạch thế lực Hắc Giáo Đình, Tương Nghệ vẫn cảm thấy hắn chẳng qua chỉ là may mắn…
Nhưng bây giờ, Tương Nghệ đã thực sự tin… Nàng không tìm thấy Mạc Phàm nữa rồi!
Trực giác mách bảo rằng Mạc Phàm rất có thể còn nắm giữ một bản lĩnh ẩn thân nào đó, nếu nàng dùng thuật truy kích yêu ma có lẽ vẫn còn cơ hội đuổi kịp.
Vấn đề là, bây giờ họ đang hoàn toàn bị kẹt giữa bầy thằn lằn, bản thân có thoát ra được hay không vẫn còn là một ẩn số…
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh