Thần Tài Ngân Nhãn đột nhiên phóng người, lao đến chỗ con cự mãng đang càn quét quân đoàn.
Hắn giơ tay lên, một luồng sét màu nâu giáng từ trên trời xuống, hóa thành cây tam xoa kích sấm sét. Thần Tài Ngân Nhãn nắm chặt tam xoa kích, đâm mạnh vào đầu con cự mãng màu xanh.
*Keng!*
Trên trán mãng xà có một chiếc xà quan bao phủ lớp vảy, xà quan tựa như một chiếc sừng khoan dính chặt vào sau gáy, cứng rắn vô cùng. Cây tam xoa kích sấm sét màu nâu được ngưng tụ lại cũng không thể để lại dù chỉ một vết xước.
Thần Tài Ngân Nhãn giật mình.
Tại sao mãng xà lại có sừng?
Đây không phải là một mãng yêu bình thường, mà là Xà Tổ mang thần tính!
Khi Thần Tài Ngân Nhãn còn đang kinh ngạc, con cuồng mãng đột nhiên hất văng hắn lên không trung. Khi hắn còn chưa kịp điều chỉnh lại thăng bằng, đã thấy một cái đuôi dài đang chờ mình ở trên cao.
*Rầm!*
Thần Tài Ngân Nhãn bị đuôi rắn quật mạnh, từ trên cao nện thẳng xuống mặt đất. Trong phút chốc, những dây leo cứng như sắt trong trận pháp vỡ vụn, khiên ma pháp và khôi giáp trên người hắn cũng nứt toác hoàn toàn, máu tươi từ trong miệng trào ra.
Lúc này, con cuồng mãng mới ngẩng cao thân mình. Thần Tài Giả cùng những Thánh Tài Giả khác lúc này mới nhìn rõ một con Huyền Xà cổ xưa, lớp vảy màu xanh cao quý và cứng rắn có thể sánh ngang với cự long phương Tây, mang hào quang của thánh linh, hoàn toàn không thể đánh đồng với đám yêu ma man rợ chốn núi rừng, phảng phất như đến từ tiên cảnh thánh hồ.
Đồ Đằng Thánh Thú!
Có người nhận ra sinh vật cổ xưa tràn ngập khí tức thần thánh này, các Thánh Tài Giả nhất thời không biết phải làm sao.
Thánh Quy Hải Dương không thể bị bất kỳ ma pháp nào gây trọng thương, còn một con Huyền Xà cổ xưa thì tràn ngập tính xâm lược. Hai đại đồ đằng này còn tồn tại một mối liên hệ linh hồn đặc thù nào đó, khi chúng lại gần nhau, hồn quang sẽ tạo thành một loại thánh thú khác còn mạnh hơn.
Bất kể là Bá Hạ hay Huyền Xà, khi xuất hiện riêng lẻ thì thực lực cũng không cường đại như trong tưởng tượng, mặc dù chúng đã lột xác trong chiến dịch Ma Đô để trở thành Đồ Đằng Thánh Thú chân chính.
Nhưng khi Bá Hạ và Huyền Xà đồng thời hiện thân, đồ đằng quang mang giữa chúng sẽ chiếu rọi lẫn nhau, và chúng sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Đồ Đằng Huyền Vũ. Vào lúc này, cả Bá Hạ và Huyền Xà đều là những đế vương chân chính vô cùng mạnh mẽ.
Một sinh vật cấp đế vương đơn độc có thể bị đám Thánh Tài Giả áo xanh và Thần Tài Giả lợi dụng Phạm Quỳ Trận để chống lại một phen, nhưng đối mặt với hai đồ đằng đế vương có mối ràng buộc này đủ để tạo thành đòn đánh hủy diệt đối với bọn họ.
Phạm Quỳ Trận vốn dùng để giam cầm Đọa Lạc Thiên Sứ, nhưng hai con đồ đằng thú này đã lặng lẽ xông vào. Rừng rậm Phạm Quỳ lại biến thành một nhà tù đấu thú của quân đoàn Thánh Tài Giả áo xanh. Giết chết hai con đồ đằng thú thì bọn họ có thể rời đi, hoặc là bị hai con đồ đằng thú giết không còn một mống.
Đáng tiếc là Thanh Long không ở đây.
Nếu là Thương Long Bàn Thiên, Tiểu Bạch Hổ, Nguyệt Nga Hoàng, Hải Đông Thanh Thần cũng đều đã lột xác, đặc biệt là Nguyệt Nga Hoàng và Hải Đông Thanh Thần, chúng dựa vào thánh huy đồ đằng của Chí Tôn Thanh Long mới có thể đột phá gông xiềng cấp quân chủ.
Nguyệt Nga Hoàng và Hải Đông Thanh Thần cũng không mất đi tư cách tham dự vào trận chiến của các cường giả này, chúng lượn lờ bên cạnh Mục Bạch vừa trốn ra ngoài, chờ đợi thời cơ thích hợp.
Mục Ninh Tuyết. Sau khi thoát khỏi Phạm Quỳ Trận, Mục Bạch thấy Mục Ninh Tuyết đang cầm Tuyết Chi Kiếm.
Mục Ninh Tuyết đã đi tới trước mặt Michael, đối đầu với gã.
Mục Ninh Tuyết cũng thấy Mục Bạch, thấy hắn mất một cánh tay, cùng đôi cánh gãy nát tả tơi sau lưng, có thể tưởng tượng được mỗi một chiếc cánh bị xé rách mang đến nỗi thống khổ đến nhường nào.
"Các ngươi muốn cứu hắn đến vậy sao?" Michael thấy Đọa Lạc Thiên Sứ và Mục Ninh Tuyết đã tới trước mặt mình, nói: "Nhưng mà, hắn nhất định phải xuống địa ngục, không thể đặt chân vào thế giới này nửa bước."
Đột nhiên, Michael giơ hai tay lên trời. Dấu ấn tinh lạc màu đen khổng lồ ở trên và dưới vị trí của Mạc Phàm càng thêm rõ ràng. Có thể thấy khôi giáp Lời Thề Thần Ngữ vẫn đang bao quanh người Mạc Phàm bắt đầu vỡ nát từng mảnh, khu vực lõm xuống bắt đầu nuốt chửng linh hồn của hắn.
Sắc mặt của Mục Ninh Tuyết và Mục Bạch thay đổi, hai người gần như ra tay cùng một lúc.
Mục Ninh Tuyết chỉ kiếm vào Michael, phía sau nàng hiện ra một vùng sông băng liên miên. Mỗi một kiếm vung về phía Michael là có thể thấy sông băng sụp đổ, đập về phía Thánh Thành huy hoàng này.
Mục Bạch vung đôi cánh đen tàn tạ bay về phía Mạc Phàm. Hiện tại, Mục Bạch bị thương nặng, không còn bao nhiêu sức chiến đấu.
Mục Bạch biết điều mình có thể làm lúc này là giải thoát cho Mạc Phàm. Chỉ có cứu Mạc Phàm ra khỏi dấu ấn tinh lạc thì bọn họ mới có hy vọng chiến thắng.
Linh hồn bị điên cuồng hút ra, sắc mặt Mạc Phàm trở nên càng thêm khó coi, cảm giác sức sống trong cơ thể đều đã biến mất.
Có lẽ là nửa người đã ngâm trong ao luyện ngục hắc ám, Mạc Phàm một mắt nhìn thấy Thánh Thành hoa lệ tuyết băng ngập trời, mắt còn lại thì thấy địa ngục hắc ám âm u đáng sợ, còn có vô số ác hồn bị chính tay mình đưa vào luyện ngục đang nhếch miệng cười, phảng phất vô cùng mong chờ mình đại giá quang lâm.
Michael đã phá tan sự phản phệ của Lời Thề Thần Ngữ, hiện tại đang chiếm thế chủ đạo tuyệt đối. Còn mình, tuy không bị Lời Thề Thần Ngữ hạn chế nữa, nhưng linh hồn bị rút đi, ở lại Thánh Thành cũng chỉ là một cái xác suy yếu với chút tàn niệm.
Chẳng biết vì sao, Mạc Phàm đột nhiên nhớ lại khuôn mặt dưới Thần Mộc Tỉnh.
Vẻ mặt khi chết của mình.
Thật phức tạp.
Nhưng dường như rất phù hợp với hiện tại.
Nếu như mình thật sự phải vào luyện ngục, trước khi vĩnh viễn không thể siêu sinh mà nhìn thấy mọi người chiến đấu vì mình như vậy, có lẽ cũng sẽ nở một nụ cười co giật trong cơn đau đớn tột cùng.
"Mạc Phàm, để những con sa trùng quỷ dị kia tiến vào trong linh hồn của cậu!" Mục Bạch gấp gáp hét lên, đập đôi cánh màu đen, thân thể giữa không trung còn không duy trì được thăng bằng.
"Tớ đã thấy địa ngục..." Một con mắt khác của Mạc Phàm triệt để mất đi ánh sáng.
Thân thể Mạc Phàm bỗng nhiên ẩm ướt, như đang nằm nghiêng trong một hồ nước cạn lạnh lẽo, còn một bên khác thì theo lớp bùn mềm mại chậm rãi chìm xuống.
Lần này tiến vào không còn là hành lang của vị diện hắc ám, lại càng không phải bàn cờ của Hắc Ám Vương, mà là đáy vực hắc ám chân chính. Người bị kéo vào đó, bất luận đạt tới cảnh giới gì, bất luận vượt qua bao nhiêu thần linh, đều tuyệt đối không thể trở về thế giới này.
Linh hồn bất diệt, nhưng so với việc biến thành tro bụi thì còn tuyệt vọng hơn, thống khổ hơn. Đây chính là sự trừng phạt cực hạn của Michael đối với kẻ không tuân thủ quy tắc của gã.