Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 3214: CHƯƠNG 3131: NỮ CHỦ NHÂN TÀ MIẾU

Trong vùng đất cấm hoang vu, nơi sương mù độc chướng giăng kín quanh năm, tồn tại một ngôi miếu cổ không ai biết đến. Ngôi miếu này không thờ phụng thần phật, cũng chẳng phải nơi an nghỉ của tiên nhân, mà toàn thân toát ra một thứ tà khí lạnh lẽo đến rợn người.

Nó được gọi là Tà Miếu.

Mạc Phàm và Apas đã lần theo dấu vết của một con yêu ma cấp Quân chủ đặc biệt đến tận nơi này. Con yêu ma đó sau khi bị trọng thương đã trốn vào trong Tà Miếu rồi biến mất không một dấu vết, tựa như bị bóng tối nơi đây nuốt chửng.

"Nơi này quỷ dị thật đấy, tà khí nồng đậm đến mức gần như ngưng tụ thành thực thể rồi," Mạc Phàm nhíu mày, ánh mắt cảnh giác quét qua từng góc của ngôi miếu đổ nát.

Những bức tượng điêu khắc trong miếu không phải là thần phật hiền từ, mà là những ác quỷ với hình thù kỳ dị, nhe nanh múa vuốt, đôi mắt trống rỗng của chúng như đang nhìn chằm chằm vào những kẻ sống dám xâm phạm lãnh địa này.

Apas khẽ rùng mình, mái tóc vàng kim của nàng khẽ động. Là một Medusa, nàng cực kỳ nhạy cảm với những luồng năng lượng hắc ám. Nàng thì thầm: "Mạc Phàm, em cảm thấy có một sự tồn tại cực kỳ đáng sợ đang ngủ say bên trong. Tốt nhất chúng ta nên rời đi."

"Đi bây giờ thì công sức của chúng ta đổ sông đổ bể hết à? Con hàng kia chắc chắn đang trốn ở trong này," Mạc Phàm đáp, bản tính hiếu chiến không cho phép hắn lùi bước.

Hắn tin vào thực lực của bản thân. Dù cho bên trong có là long đàm hổ huyệt, hắn cũng phải xông vào một phen!

Hai người cẩn trọng tiến sâu vào bên trong đại điện. Không khí càng lúc càng lạnh lẽo, âm phong rít gào qua những khe hở của kiến trúc xiêu vẹo, nghe như tiếng vong hồn đang ai oán khóc than.

Ngay tại trung tâm đại điện, trên một bệ thờ bằng đá đen kịt, không có bất kỳ tượng thần nào, chỉ có một chiếc quan tài cổ xưa được đặt trang trọng. Chiếc quan tài này được điêu khắc những hoa văn yêu dị, tỏa ra một luồng tử khí dày đặc.

"Con yêu ma kia... chui vào trong đó rồi sao?" Mạc Phàm lẩm bẩm, Ám Ảnh hệ ma pháp đã âm thầm khởi động, sẵn sàng ứng phó với mọi biến cố.

"Két... kẹt..."

Đột nhiên, tiếng nắp quan tài ma sát vào nhau vang lên, âm thanh chói tai đến nhức óc trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.

Nắp quan tài từ từ mở ra.

Nhưng bên trong không phải là con yêu ma cấp Quân chủ mà họ đang truy đuổi, cũng không phải một bộ xương khô hay cương thi đáng sợ.

Một bàn tay trắng nõn, thon dài như ngọc chậm rãi vươn ra, nhẹ nhàng vịn vào thành quan tài.

Ngay sau đó, một bóng hình yểu điệu từ từ ngồi dậy.

Đó là một người phụ nữ.

Nàng vận một bộ váy lụa đen tuyền, ôm sát lấy thân hình hoàn mỹ đến từng đường cong. Mái tóc đen dài như thác nước đổ xuống, tương phản mãnh liệt với làn da trắng như tuyết, một vẻ đẹp ma mị khiến người ta nghẹt thở.

Gương mặt nàng đẹp đến mức không thể diễn tả bằng lời, nhưng đôi mắt lại sâu không thấy đáy, tựa như hai vòng xoáy hắc ám có thể hút cạn linh hồn của bất kỳ ai dám nhìn thẳng vào.

Nàng không phải là một vong linh, cũng chẳng phải cương thi, trên người nàng là một luồng sinh khí sống động, nhưng lại hòa quyện với tử khí và tà khí nồng đậm của nơi này, tạo nên một cảm giác mâu thuẫn đến cực điểm.

Nữ chủ nhân Tà Miếu.

Nàng lười biếng vươn vai, khớp xương phát ra những tiếng kêu răng rắc như thể đã ngủ say từ rất lâu. Ánh mắt nàng khẽ lướt qua Mạc Phàm và Apas, không một chút kinh ngạc, khóe môi đỏ mọng khẽ nhếch lên một nụ cười quyến rũ mà chết chóc.

"Ồ? Đã bao lâu rồi mới có những món đồ chơi thú vị tự tìm đến cửa thế này?" Giọng nói của nàng trong trẻo như chuông bạc, nhưng lại mang theo một sự mê hoặc tà dị, khiến người nghe không rét mà run.

Mạc Phàm cảm thấy da đầu tê dại. Hắn hoàn toàn không cảm nhận được tu vi của người phụ nữ này, nàng ta tựa như một vực sâu không đáy, sâu thẳm và nguy hiểm.

"Ngươi là ai? Con yêu ma kia đâu?" Mạc Phàm trầm giọng hỏi, tay đã nắm chặt lại, Lôi hệ ma pháp đang rục rịch trong cơ thể.

Người phụ nữ mỉm cười, nụ cười càng thêm yêu dị. Nàng liếm nhẹ đôi môi đỏ thắm.

"Con súc sinh nhỏ bé đó sao? Nó dám làm phiền giấc ngủ của ta, nên ta đã dùng nó làm bữa điểm tâm rồi."

Nàng nói một cách thản nhiên, như thể vừa kể một chuyện không thể bình thường hơn.

Một con yêu ma cấp Quân chủ... lại chỉ là bữa điểm tâm của nàng ta?

Trái tim Mạc Phàm và Apas đều chùng xuống. Bọn họ biết, lần này đã chọc phải một tồn tại không nên chọc vào rồi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!