Mạc Phàm đứng sừng sững giữa trời sao, thân thể nhỏ bé của hắn đối mặt với thanh Thánh Kiếm khổng lồ có thể chém rách cả một tinh cầu. Hắn tựa như một con kiến hôi đang đối đầu với gót giày của Thần linh, một sự chênh lệch tưởng chừng tuyệt vọng.
Thế nhưng, con kiến hôi ấy lại không hề run sợ.
Ánh mắt Mạc Phàm vẫn rực cháy, ngọn lửa tà thần trong huyết quản sôi trào, sức mạnh hắc ám cuồn cuộn như sóng dữ. Hắn không chỉ đại diện cho chính mình, mà còn mang theo ý chí bất khuất của cả nhân gian.
"Nhân gian chúng ta, dù nhỏ bé, dù yếu ớt, nhưng chưa bao giờ là nơi để các ngươi tùy tiện giẫm đạp!" Giọng Mạc Phàm vang vọng khắp tinh không, không phải là âm thanh vật lý, mà là sự cộng hưởng của linh hồn, của ý chí.
Thanh Thánh Kiếm của Mễ Ca Lặc chém xuống, mang theo thần uy hủy diệt, ánh sáng thánh khiết của nó đủ sức thanh tẩy mọi tà ác, nghiền nát mọi sinh linh dám chống đối.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, từ khắp nơi trên Lam Tinh, vô số luồng ánh sáng tín ngưỡng mỏng manh như sợi tơ bay lên, vượt qua tầng khí quyển, xuyên qua không gian, hội tụ về phía Mạc Phàm.
Đó là ý chí của hàng tỷ con người.
Có người lính đang chiến đấu với yêu ma ở tiền tuyến, có người mẹ đang ôm con trong hầm trú ẩn, có pháp sư trẻ tuổi đang run rẩy nhưng vẫn quyết không lùi bước, có người dân bình thường đang ngước lên trời cao cầu nguyện.
Họ không biết Mạc Phàm là ai, nhưng họ cảm nhận được một ý chí đang chiến đấu vì họ, vì thế giới này. Niềm tin, hy vọng, sự phẫn nộ, lòng dũng cảm… tất cả những cảm xúc mãnh liệt nhất của nhân loại hóa thành sức mạnh tinh thần thuần túy nhất, dung nhập vào cơ thể Mạc Phàm.
"Ầm!"
Thân thể Ác Ma của Mạc Phàm bỗng bùng lên một luồng khí tức hoàn toàn khác. Đó không còn là sức mạnh hắc ám đơn thuần, mà là một thứ sức mạnh hỗn loạn, nguyên thủy, mang theo hỉ nộ ái ố của cả một thế giới.
"Đây là..." Mễ Ca Lặc trong Thánh Thành cũng phải kinh ngạc.
Thần quyền của hắn đến từ tín ngưỡng của các tín đồ, nhưng đó là một thứ tín ngưỡng bị ép buộc, bị dẫn dắt. Còn sức mạnh mà Mạc Phàm đang sở hữu lại đến từ sự tự nguyện, từ ý chí sinh tồn mãnh liệt nhất của cả một chủng tộc!
Mạc Phàm giơ tay lên, không phải một quyền, không phải một chưởng, mà chỉ đơn giản là dùng bàn tay trần trụi của mình để đón đỡ Thánh Kiếm.
Bàn tay của Ác Ma, được gia trì bởi ý chí của nhân gian, va chạm với lưỡi kiếm của Thần linh.
Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, chỉ có một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Ánh sáng của Thánh Kiếm bị bóng tối của bàn tay Mạc Phàm nuốt chửng. Thần uy hủy diệt bị ý chí bất khuất của nhân loại chặn đứng.
"Keng!"
Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên lưỡi Thánh Kiếm.
Vết nứt lan rộng, như mạng nhện, rồi vỡ tan tành!
Thanh Thánh Kiếm tượng trưng cho quyền uy tối cao của Thánh Thành đã bị một phàm nhân tay không bóp nát.
Mễ Ca Lặc sững sờ, các Tổng Lãnh Thiên Sứ còn lại cũng không thể tin vào mắt mình.
Mạc Phàm ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn xuyên qua không gian, thẳng vào Thánh Thành. Giọng nói của hắn lạnh như băng, nhưng lại khiến huyết dịch của hàng tỷ người sôi trào.
"Ta đã nói rồi."
"Nhân gian, không thể trêu vào!"
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi