Thực chất, con sông ngầm này dẫn đến một hang động dưới lòng đất vô cùng rộng lớn, được che giấu sau những lối đi khúc khuỷu. Phía trên hang động khổng lồ này là một cái hồ, chỉ ngăn cách bởi một lớp đất đá mỏng manh.
Lúc này, Li Mạn đã trang bị chỉnh tề. Nàng một mình tiến vào hang động dưới lòng đất, thiết bị chiếu sáng đeo tay chỉ soi rọi được một khu vực nhỏ. Cũng may, mấy ngày trước nàng và Mạc Phàm đã để lại dấu hiệu, đảm bảo có thể kết nối được với dấu hiệu trên mặt đất.
Nhiệm vụ này đối với nàng không có gì khó khăn. Li Mạn và Trương Tiểu Hầu đều là quân pháp sư, ngoài những nhu yếu phẩm cần thiết, đương nhiên cả hai đều mang theo thiết bị định vị bên người.
“Li Mạn, cô đã đến vị trí chỉ định chưa?”
Giọng nói có phần mơ hồ của Mạc Phàm truyền đến.
Li Mạn chỉnh lại tai nghe liên lạc, đáp:
“Tôi đã vào trong lòng đất rồi, nhưng tín hiệu không tốt lắm, nghe không rõ cậu nói gì.”
“Thời gian của chúng ta có hạn. Đám Tích Lô Cự Yêu canh cửa sắp từ bãi tắm nắng quen thuộc của chúng trở về rồi.” Mạc Phàm nói.
Hành động lần này phải lợi dụng khoảng thời gian đám Tích Lô Cự Yêu ra ngoài phơi nắng buổi chiều. Theo kế hoạch, thời gian không có nhiều, nên cả ba người phải tiến hành cùng một lúc!
“Các cậu đi trước đi, tôi sẽ đến đó nhanh thôi.” Li Mạn nói.
Nàng thấy mình sắp đến vị trí cần hành động, trong khi Mạc Phàm còn phải đi một quãng đường xa. Có lẽ nàng đành phải ở dưới lòng đất chờ đợi.
“Đành vậy thôi. Nhớ kỹ, phải tung ra đòn mạnh nhất nhé, như vậy mới tạo thành lỗ thủng được!” Mạc Phàm dặn dò.
“Ừ, được rồi. Tôi sẽ bắn cho hai con quái vật kia rơi xuống đây.” Li Mạn thản nhiên đáp.
“Thì ra cô cũng có khiếu hài hước.”
Gương mặt hơi ửng hồng của Li Mạn thoáng hiện nụ cười đắc ý. Thực ra, nếu nàng sử dụng ma pháp Cao cấp, câu nói vừa rồi hoàn toàn có thể trở thành hiện thực.
…
Trên mặt đất, Trương Tiểu Hầu đã sớm ăn không biết bao nhiêu quả dại xấu xí có thể chống độc trong đầm lầy. Giờ phút này, hắn đang chờ chỉ thị.
Nhìn mặt trời sắp lặn sau núi, lòng Trương Tiểu Hầu có chút khẩn trương. Hắn không ngừng tự trấn an mình: Chờ độc trùng tỉnh dậy, dụ nó đến địa điểm chỉ định, đợi Li Mạn đánh thủng mặt đất, rồi trôi theo dòng xoáy… Kế hoạch này không phức tạp, cũng không nguy hiểm!
“Hầu tử, có phải… không phải em nói thiết bị liên lạc quân dụng này truyền tin rất chính xác, ở ngoài hoang dã cũng dùng được sao?” Giọng Mạc Phàm nhẹ nhàng truyền đến tai Trương Tiểu Hầu.
“Cái này phải dùng ma năng của pháp sư mới kích hoạt được. Chúng ta dùng nó để che giấu dao động ma năng của mình, hiệu quả rất tốt, sẽ không bị yêu ma bắt được tín hiệu như mấy cái máy thông thường đâu.” Trương Tiểu Hầu giải thích.
“Rồi! Rồi! Thời gian không còn nhiều nữa. Đi đánh thức con tiểu độc trùng kia dậy đi, anh đi gọi con rắn mối đây.” Mạc Phàm nói.
“Ok!”
Trương Tiểu Hầu gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ kiên định. Hắn quét mắt một vòng quanh mảnh đầm lầy sặc sỡ, trông chẳng giống đầm lầy chút nào.
Mảnh đầm lầy này hoàn toàn tách biệt với khu vực khác, là lãnh địa riêng của con Độc Trùng, nước sông không phạm nước giếng.
Trương Tiểu Hầu đã ăn quả giải độc nên không hề e ngại độc tố nơi đây. Hắn nghênh ngang đi trên con đường khô ráo dẫn tới mảnh đầm lầy, sau đó thi triển kỹ năng Đích Ba, khuấy cho vũng bùn náo loạn cả lên.
“Dậy mau! Dậy mau! Đừng để tao phải dùng tới ma pháp Trung cấp nhé!”
Trương Tiểu Hầu hướng về phía vũng bùn, liên tục khuấy đảo.
Trong nước có bùn, và Trương Tiểu Hầu có thể khiến chúng chuyển động điên cuồng. Vì vậy, cái đầm lầy vốn yên tĩnh liền bị Hầu ca làm cho sôi trào, nước bùn văng tung tóe khắp nơi.
Trương Tiểu Hầu từng nghe Mạc Phàm nói con Độc Trùng này tính tình rất nóng nảy, nếu có kẻ nào quấy rầy nó thanh tu, chắc chắn nó sẽ truy sát đến tận chân trời góc bể. Mặc dù hắn không biết tại sao Mạc Phàm lại có được thông tin này.
Nhưng mà…
“Ùng ục! Ùng ục! Ùng ục!”
Rốt cuộc cũng có phản ứng. Trương Tiểu Hầu mừng rỡ nhìn nước trong đầm lầy sôi sục. Một cột bùn đất bỗng dâng cao tới 40-50 mét, trông vô cùng hùng vĩ.
Bùn lầy cuồn cuộn như dòng nước đen sôi sục, phun trào dữ dội.
Nước bùn bắn tung tóe xung quanh, rồi như mưa to gió lớn tạt thẳng vào mặt Trương Tiểu Hầu đang đứng gần đó…
Một thân hình thật dài xuất hiện giữa cột bùn. Nó trồi lên bất thình lình, một cơ thể tựa như con rắn nước khổng lồ từ dưới đáy đầm lầy vọt lên không trung. Đương nhiên, hai bên thân hình dài ngoằng đó là vô số cặp chân khổng lồ!
Trong đó, một cặp chân to lớn thoáng cái đã dẫm lên bờ. Nơi nó đáp xuống có một cây khô cao 30 mét, nhưng khi cặp chân kia hạ xuống, cái cây khô lập tức nát bét!
Một cặp, hai cặp, ba cặp… bảy cặp…
Lúc này, một nửa thân thể của con quái vật vẫn còn chìm trong đầm lầy, thế nhưng phần thân lộ ra ngoài của nó đã có tới 14 cái chân!
“GRÀO!”
Giữa đầm lầy, một cặp râu to lớn, dữ tợn trên đỉnh đầu con quái vật hiện ra. Nó há cái miệng rộng ngoác đầy máu, rồi gầm lên một tiếng phẫn nộ, chói tai về phía tên nhân loại nhỏ bé đang đứng trên mặt đất.
Tiếng gầm chói tai kèm theo một cơn bão bùn đất từ dưới đầm lầy ập tới, đập thẳng vào mặt Trương Tiểu Hầu đang đứng sững sờ. Hai mắt hắn lúc này rung động tột độ trước cảnh tượng kinh hoàng.
“Tiểu… Tiểu Độc Trùng??”
Lúc này trong đầu Trương Tiểu Hầu như có hàng vạn con ngựa cỏ bùn đang điên cuồng gào thét!
Đệt mẹ nó chứ, con này mà nhỏ à? Cái thân thể nhỏ bé của mình còn không bằng một cái chân của nó!
Rết! Một con rết khổng lồ dưới đầm lầy…
Bình thường, Trương Tiểu Hầu thấy con rết to bằng ngón tay đã thấy kinh rồi, thế mà con rết trước mặt này… mình còn không đủ nhét kẽ răng nó nữa!
“Phàm… Phàm ca. Em đã… em đã đánh thức nó dậy rồi.”
Trương Tiểu Hầu như hóa đá, run rẩy báo cho Mạc Phàm.
“Thế còn không mau chạy đi!”
Trương Tiểu Hầu định từ bỏ ý định dụ dỗ con quái vật này, nhưng nghĩ lại Phàm ca chắc chắn sẽ không đẩy mình vào chỗ chết. Vì vậy, hắn mạnh mẽ đè nén sự sợ hãi xuống.
Phong Quỹ!
Đích Ba!
Trương Tiểu Hầu đồng thời sử dụng hai kỹ năng gia tốc, trong nháy mắt biến thành một tia chớp, điên cuồng chạy dọc theo bờ đầm lầy.
Cũng may ngay từ đầu, mình và con tiểu rết này… à nhầm, mình và con rết thành tinh ngàn năm tuổi này vẫn giữ một khoảng cách nhất định, nếu không lúc nó vừa xuất hiện, thân thể nó cũng đủ đè chết mình rồi.
Sau khi Trương Tiểu Hầu bùng nổ tốc độ, quả nhiên hắn chạy rất nhanh, nhanh hơn rất nhiều so với hầu hết các pháp sư Trung cấp khác. Hắn biết cách vận dụng Phong Quỹ, lại còn hiểu rõ làm sao để kết hợp với Đích Ba mà không làm giảm tốc độ. Vì vậy, hắn vẫn duy trì tốc độ nhanh như chớp.
Vấn đề là, hắn chỉ có hai chân, làm sao đú đởn được với một đống chân của con rết khổng lồ dưới đầm lầy này đây…
Trương Tiểu Hầu cảm giác lần này mình chết chắc rồi. Hắn không dám quay đầu lại nhìn, chỉ biết cắm đầu cắm cổ chạy một mạch.
Nước bùn bên cạnh không ngừng sôi trào, văng lên bờ cũng đủ sức làm những tảng đá vỡ vụn. Con rết khổng lồ điên cuồng đuổi theo Trương Tiểu Hầu dọc bờ đầm lầy. Cũng may con rết này không có thủ đoạn tấn công từ xa, chứ không nó đã phun ra một ngụm độc đánh chết tên tiểu tử này từ lâu rồi