“Ào ào ào!”
Mặt hồ dâng lên từng đợt sóng cao ngất, cuốn theo bùn lầy đen kịt sền sệt từ trên trời giáng xuống, trong nháy mắt biến Trương Tiểu Hầu và Mạc Phàm thành hai người bùn.
Trương Tiểu Hầu vốn đã rất vất vả mới gột sạch được lớp bùn đất trong cuộc rượt đuổi lúc trước, giờ đây lại một lần nữa biến thành con khỉ lấm lem.
Mạc Phàm thì ngược lại, không phải vì hắn không bị bùn bắn trúng, mà vì bản thân hắn vốn đã bẩn không tả nổi, thêm một lớp bùn nữa cũng chẳng thành vấn đề.
“Phàm… Phàm ca… Giờ làm sao đây?” Trương Tiểu Hầu đã hội ngộ cùng Mạc Phàm. Khó khăn lắm mới cắt đuôi được con rết khổng lồ một đoạn, vậy mà giờ đây, vì bị bao vây tứ phía nên khoảng cách đó nhanh chóng bị rút ngắn lại.
Nhìn hai con quái vật khổng lồ đang dời sông lấp biển lao tới, Trương Tiểu Hầu cảm thấy hai bắp chân mình không ngừng run rẩy.
Hắn vốn tưởng mình đã là Trung cấp Pháp sư, cũng từng giết không ít yêu ma, có thể xem là dân lão làng rồi, nhưng khi đứng trước sinh vật cấp Thống lĩnh thế này, hắn vẫn không chịu nổi một kích.
“Hết cách rồi!” Mạc Phàm nhìn chằm chằm vào khúc quanh nơi họ đang đứng, ngoài những cơn sóng bùn đen kịt hết đợt này đến đợt khác ập tới thì chẳng thấy bất kỳ dấu hiệu nào của một vòng xoáy.
Hắn nghiến chặt răng, mơ hồ có thể thấy răng nanh bắt đầu dài ra, đồng tử cũng dần đổi màu.
Thật lòng mà nói, Mạc Phàm chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải sử dụng sức mạnh Ác Ma hóa một lần nữa, bởi mỗi lần sử dụng, linh hồn hắn lại bị bán đi sâu hơn một chút. Nếu lần này cứ bất chấp Ác Ma hóa, tính mạng có giữ được hay không thật khó mà nói trước!
Huống hồ, mỗi lần sử dụng sẽ phải gánh chịu bốn lần linh hồn cắn trả, bao nhiêu công sức bảo vệ linh hồn mấy ngày gần đây của hắn đều sẽ đổ sông đổ biển.
“Gàooooo!”
Thân thể con rết khổng lồ lơ lửng trên mặt bùn, trườn đi nhanh như một con thủy xà. Cái đầu nó phát ra tiếng gầm gừ, kéo theo đó là bùn lầy phủ kín trời đất và một trận cuồng phong mang theo mùi hôi thối khiến người ta buồn nôn.
Nhưng cũng may toàn bộ chi sau của nó đã bị chặt đứt, thân thể không cách nào giữ thăng bằng, nếu không với tốc độ của nó, chỉ cần vài cú lắc mình là đã đuổi kịp Trương Tiểu Hầu rồi!
Hai bên miệng con rết có hai cái kìm khổng lồ, trông như hai thanh cương đao cắm ngược. Trong lúc nó di chuyển, hai cái kìm liên tục va vào nhau kêu “ken két”, tựa như quyết tâm phải kẹp nát tên nhóc đã chọc giận nó thành thịt vụn.
Thế nhưng, nó cũng không dám xông lên ngay lập tức, bởi vì phía đối diện vẫn còn kẻ thù cũ là Vũ Xác Cự Tích đang tạo ra uy hiếp không nhỏ.
Tương tự, Vũ Xác Cự Tích ở phía bên kia cũng không ngờ lại gặp phải con rết già ở đây. Đôi mắt to như đèn lồng của nó nhìn chòng chọc vào con siêu độc trùng, cái miệng lớn như hang núi phát ra những tiếng gầm gừ thị uy.
Tiếng gầm của chúng va vào nhau, đinh tai nhức óc.
Cũng chính vì chúng còn kiêng kỵ lẫn nhau nên đã cho Trương Tiểu Hầu và Mạc Phàm, hai người bị kẹp ở giữa, tranh thủ được một chút thời gian quý báu.
Tuy nhiên, hai sinh vật cấp Thống lĩnh này không phải là hai tên ngốc. Chúng nhanh chóng đạt được nhận thức chung, muốn biết ai hung tàn hơn, vậy thì cứ nghiền nát hai tên nhân loại nhỏ bé này thử xem!
“Vòng xoáy, Phàm ca, vòng xoáy kìa!” Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, vòng xoáy cứu mạng cuối cùng cũng xuất hiện trên mặt bùn lầy, khiến Trương Tiểu Hầu hưng phấn hét lớn.
Mạc Phàm cũng thấy nó, vội vàng giải trừ quá trình Ác Ma hóa sắp hoàn thành.
Hắn nhanh chóng xách Trương Tiểu Hầu lên, mượn bóng của một ngọn núi gần đó in trên mặt nước để thi triển Độn Ảnh!
Một cái móng vuốt khổng lồ lập tức vỗ tới, chính là Vũ Xác Cự Tích đã ra tay. Lực lượng của một đòn này dù đánh vào một ngọn núi nhỏ cũng đủ khiến nó sụp đổ ầm ầm, huống chi là hai pháp sư bằng xương bằng thịt.
Mạc Phàm và Trương Tiểu Hầu dùng Độn Ảnh né sang một bên, nhưng sóng xung kích từ đòn tấn công vẫn vô cùng kinh khủng, trực tiếp đánh văng hai người ra khỏi bóng tối.
Cả hai bị hất tung lên không trung, cảm giác như xương cốt toàn thân sắp vỡ vụn…
May mắn là phương hướng họ rơi xuống lại ngay chính giữa vòng xoáy. Nếu không may bị đánh bay đến chỗ khác, Vũ Xác Cự Tích và con rết khổng lồ chỉ cần tùy ý bồi thêm một đòn là cả hai chắc chắn sẽ mất mạng ngay tức khắc.
Rơi từ trên không xuống mặt hồ lầy lội, Mạc Phàm giữ chặt Trương Tiểu Hầu, lao thẳng vào nơi có vòng xoáy.
Tầng nham thạch dưới đáy hồ đã sụp đổ, lớp phù sa dày đặc bên dưới cũng theo đó ào ào đổ xuống con sông ngầm.
Không còn lớp phù sa, nước hồ tự nhiên cũng bắt đầu điên cuồng rút xuống. Ban đầu chỉ là một xoáy nước đường kính vài mét, nhưng khi lỗ thủng bị áp lực nước xé toạc ra, vòng xoáy ngày càng lớn, càng lúc càng hung hãn…
Hồ nước này vốn là một mặt hồ phẳng lặng, thậm chí có thể phản chiếu cả bầu trời hoàng hôn rực rỡ, nhưng giờ đây, khắp nơi đều là sóng lớn cuộn trào, không khí tràn ngập vô số giọt mưa bùn.
Hai sinh vật khổng lồ ngạo nghễ đứng giữa hồ bùn. Mặc dù hồ khá sâu nhưng độ sâu đó chẳng là gì so với thân thể của chúng. Chúng gầm thét giằng co trong vũng bùn, hoàn toàn không để ý đến sự xuất hiện của vòng xoáy!
Dần dần, vòng xoáy ngày càng lớn, đường kính đã lên tới 20 mét!
Ngay cả trong mắt hai con quái vật, vòng xoáy này cũng không còn nhỏ bé nữa. Nước bùn xung quanh điên cuồng đổ về đây, cố gắng lấp đầy cái hố sâu không thấy đáy.
Mạc Phàm và Trương Tiểu Hầu đã nhảy vào trong vòng xoáy. Từng tầng xoáy nước cuốn lấy hai người, lực hút mạnh mẽ chẳng mấy chốc đã kéo họ vào nơi sâu nhất!
Hai con quái vật khổng lồ thấy hai tên nhân loại sắp bị vòng xoáy cuốn đi, liền tức giận điên cuồng nhào tới.
Với thân hình to lớn của chúng, việc cùng lao về một vị trí nhỏ bé trong mắt đối phương lại biến thành hành động tấn công. Tiên hạ thủ vi cường, đạo lý mà ai cũng hiểu, vì vậy, con rết khổng lồ dùng hai cái kìm sắt kẹp thẳng vào cổ Vũ Xác Cự Tích, dùng thân mình quấn lấy đối thủ. Vũ Xác Cự Tích cũng không chịu yếu thế, nhấc chân trước lên, hung hãn dùng sức nặng khủng bố của cơ thể đạp lên người con kịch độc ngô công!
Một lúc sau, Vũ Xác Cự Tích trồi nửa thân người lên khỏi mặt nước, lại một lần nữa hung hãn đạp xuống. Lực lượng kinh hoàng tạo ra một đợt sóng thần khủng khiếp, cuốn theo hàng vạn tấn bùn đánh về phía bờ hồ.
Trên bờ lúc đó có vài con Tích Lô Cự Yêu xui xẻo đang thảnh thơi nghỉ ngơi, bị cơn sóng này cuốn phăng đi mất dạng, không biết đã thịt nát xương tan ở nơi nào. Cây cối, mặt đất bằng phẳng ở những vùng lân cận đều bị biến thành một mớ hỗn độn.
…
Ngay cả dưới đáy hồ cũng bị cỗ lực lượng hung bạo từ trên mặt nước ảnh hưởng, khiến cho vòng xoáy cũng bị đánh tan.
May mà Mạc Phàm và Trương Tiểu Hầu đã chui vào trong lỗ thủng, phản lực của nước cũng đã hóa giải phần nào lực giẫm đạp của Vũ Xác Cự Tích. Nếu không, tầng nham thạch yếu ớt bên dưới chắc chắn sẽ bị đạp nát thành từng mảnh, đến lúc đó đáy hồ sụp đổ, bùn đất ập vào, hai người sẽ không có bất kỳ cơ hội sống sót nào!
Tại con sông ngầm phía dưới, Ly Mạn đã lùi ra xa, ngắm nhìn cột thác nước bùn khổng lồ từ trên ầm ầm trút xuống, âm thanh vang vọng khắp cả động quật dưới lòng đất.
Cột thác nước màu đen hung mãnh đổ xuống, lực bắn ra từ bùn đất thậm chí có thể đánh nát cả nham thạch xung quanh.
Đến cả đất đá còn bị đánh xuyên, vậy thì khi hai người kia lao xuống, e rằng tình hình cũng chẳng tốt đẹp gì.