Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 346: CHƯƠNG 344: TÀN PHÁCH CẤP THỐNG LĨNH

“Chúng ta đều đã ăn trứng của nó, nên độc tính hoàn toàn vô dụng. Tất cả xông lên diệt nó đi!” Mạc Phàm nói với hai người đồng đội đang ẩn nấp gần đó.

Vũ khí đáng sợ nhất của Chiểu Độc Thiên Công chính là nọc độc. Nhưng giờ đây, nhóm Mạc Phàm hoàn toàn không cần phải sợ!

Chiểu Độc Thiên Công đã bị đánh cho vỡ nát lân giáp, máu tươi đầm đìa. Đây chính là cơ hội tốt nhất để kết liễu nó!

Mạc Phàm là người đầu tiên lao ra. Hắn đang vô cùng cần tàn phách cấp thống lĩnh. Hắn phải nhân lúc hồn phách của Vũ Xác Cự Tích chưa hoàn toàn tiêu tan mà lập tức đoạt lấy nó.

“Ngươi không muốn sống nữa à!” Thấy Mạc Phàm cứ thế xông ra, Ly Mạn hốt hoảng hét lên.

Dù Chiểu Độc Thiên Công thân chịu trọng thương, chỉ còn thoi thóp hơi tàn, nhưng một sinh vật cấp thống lĩnh, dù đang hấp hối, cũng có thể tùy tiện tung một đòn giết chết sinh vật cấp chiến tướng.

Mạc Phàm bây giờ lao ra chẳng khác nào nộp mạng. Nhưng hắn không quản được nhiều như vậy, phải đoạt được tàn phách trước rồi tính sau.

Thân thể Vũ Xác Cự Tích quá mức khổng lồ, Mạc Phàm cảm giác như mình đang chạy băng qua một tòa nhà lớn. Đến nơi, hắn liền móc Tiểu Nê Thu Trụy từ trong ngực ra…

Rất nhanh, từ thi thể Vũ Xác Cự Tích nổi lên từng chùm đốm sáng rực rỡ, phác họa lại toàn bộ đường nét cơ thể hoàn chỉnh của nó.

Tiểu Nê Thu Trụy cũng phát ra luồng sáng tương tự, dẫn dụ hồn phách Vũ Xác Cự Tích từ từ thoát ly khỏi thể xác.

Nhưng điều khiến Mạc Phàm hoàn toàn không ngờ tới là hồn phách Vũ Xác Cự Tích sau khi thoát ra lại đứng yên tại chỗ, không chịu chui vào mặt dây chuyền. Hắn thậm chí có thể cảm nhận được sự không cam lòng và phẫn nộ tột cùng từ trong hồn phách ấy.

Một cơn gió quái dị lạnh thấu linh hồn ập về phía Mạc Phàm. Hồn phách Vũ Xác Cự Tích không biết từ lúc nào đã há to cái miệng khổng lồ, định cắn nuốt hắn.

Mạc Phàm chết sững. Hồn phách trước mặt giống Vũ Xác Cự Tích lúc còn sống đến chín phần.

Thậm chí, khí tức cấp thống lĩnh mà nó tỏa ra không hề suy giảm, tựa như một ngọn núi lớn đè xuống, khiến Mạc Phàm gần như ngừng thở.

Tiếng gầm đinh tai nhức óc liên tục dội vào khiến thế giới tinh thần của Mạc Phàm trở nên hỗn loạn, cảm giác ù tai chóng mặt ập đến.

Tử khí nồng nặc bao trùm, cả người Mạc Phàm bị cuốn vào trong đó. Thân thể và linh hồn hắn dường như sắp bị hồn phách Vũ Xác Cự Tích xé thành từng mảnh…

“Ong~~~~~”

Dường như cảm nhận được nguy hiểm của chủ nhân, Tiểu Nê Thu Trụy lập tức ngân lên một tiếng trong trẻo!

Một vầng sáng u lam nở rộ từ mặt dây chuyền, hóa thành từng tia sáng bắn về phía hồn phách Vũ Xác Cự Tích.

Vũ Xác Cự Tích rõ ràng rất sợ thứ ánh sáng này, nó hoảng hốt lùi lại mấy bước, vội vàng xoay người định bỏ chạy.

Tiểu Nê Thu Trụy tất nhiên không để chuyện đó xảy ra. Đây là lần đầu tiên nó được nếm thử hồn phách cấp thống lĩnh, tuyệt đối không thể để con vịt đã lên mâm còn chạy thoát.

Từng tia sáng u lam hóa thành những sợi xích linh hồn, vô tận lao tới, xuyên qua hồn phách khổng lồ của Vũ Xác Cự Tích, trói chặt lấy nó.

Hồn phách Vũ Xác Cự Tích vừa định bay đi liền bị những sợi xích này níu lại, đồng thời còn bị vô số tia sáng không ngừng lôi kéo vào thế giới bên trong Tiểu Nê Thu.

Vũ Xác Cự Tích sợ hãi tột độ, không ngừng gầm lên những tiếng gào thét tựa ác quỷ. Nhưng dù nó giãy giụa thế nào cũng không thể thoát khỏi những tia sáng u lam kia, hoàn toàn không có sức chống trả…

Linh hồn vốn cực kỳ nhẹ nhàng. Cho dù Vũ Xác Cự Tích lúc còn sống có thân hình đồ sộ, có sức mạnh dời non lấp bể, thì khi hóa thành hồn phách cũng chỉ là một khối khí nhẹ tênh mà thôi!

Nó bị Tiểu Nê Thu Trụy dễ dàng kéo vào bên trong. Càng bị kéo vào, thân thể hồn phách của nó lại càng nhỏ đi. Đến khi bị kéo đến trước mặt Mạc Phàm, hồn phách Vũ Xác Cự Tích chỉ còn là một đốm lửa u lam lập lòe...

Đến lúc này thì còn gì phải sợ nữa!

Khi Mạc Phàm hoàn hồn, hồn phách Vũ Xác Cự Tích đã bị hàng phục hoàn toàn, dung nhập vào không gian bên trong Tiểu Nê Thu Trụy.

“Thiếu chút nữa là toi cái mạng nhỏ rồi!” Sắc mặt Mạc Phàm trắng bệch.

Hắn không thể ngờ Vũ Xác Cự Tích sau khi chết vẫn kinh khủng đến vậy. Điều này buộc Mạc Phàm phải định nghĩa lại khái niệm sinh vật cấp thống lĩnh.

Sự cường đại của chúng không chỉ nằm ở sức mạnh thể xác, mà ngay cả linh hồn cũng thuộc hàng chúa tể trong giới quỷ hồn!

Cũng may Tiểu Nê Thu Trụy đại hiển thần uy, Mạc Phàm cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Hơi kiểm tra lại một phen, Mạc Phàm phát hiện tàn phách của Vũ Xác Cự Tích đang ngạo nghễ trôi lơ lửng trên dòng minh hà, nổi bật như hạc giữa bầy gà so với hằng hà sa số những đốm sáng nhỏ hơn.

Bên trong Tiểu Nê Thu Trụy là một mảnh trời đất riêng. Dòng Địa Thánh Tuyền thu nạp lúc trước đã hóa thành một con sông dài vô tận trong tiểu thế giới này. Những Tinh Phách và tàn phách mà Tiểu Nê Thu Trụy hấp thụ sẽ trôi lơ lửng trên dòng sông ấy.

Những hồn phách này tựa như những chiếc đèn hoa đăng, bóng hình lúc còn sống của chúng in xuống mặt sông. Chúng nhẹ nhàng trôi đi, tô điểm cho nơi đây thêm phần diễm lệ và huyền bí…

Bất kể khi còn sống chúng hung tàn hay oán hận đến đâu, một khi đã vào thế giới này, chúng đều sẽ hòa vào vẻ đẹp và sự yên tĩnh nơi đây, không oán không sầu, chờ đợi ngày tan biến!

“Cuối cùng cũng có được tàn phách cấp thống lĩnh, dù không phải tinh phách…” Mạc Phàm thấy linh hồn Vũ Xác Cự Tích đã bị hàng phục, trong lòng an tâm hơn rất nhiều.

Cuối cùng hắn cũng sắp thoát khỏi sự tra tấn thống khổ lặp đi lặp lại của Ác Ma hệ, có thể bình yên vượt qua đợt phản phệ cuối cùng, một lần nữa trở lại làm người!

“Phàm ca… Phàm ca, sau lưng anh kìa!” Trương Tiểu Hầu run rẩy lắp bắp, răng va vào nhau cầm cập.

Mạc Phàm, khuôn mặt vẫn còn ngập tràn vui sướng, quay người lại. Ngay lập tức, hắn thấy một cái đầu rết khổng lồ máu me đầm đìa đang gắng gượng ngóc lên nhìn xuống mình. Ánh mắt nó ánh lên vẻ ác độc và khinh miệt tột cùng.

“Nhân loại bé nhỏ, lại dám cướp thành quả chiến đấu của ta ngay lúc này?”

Sau khi giết chết Vũ Xác Cự Tích, một đối thủ có huyết thống cao hơn mình, hung tính và sát khí của Chiểu Độc Thiên Công dường như đã trỗi dậy.

Có lẽ sau chiến thắng này, Chiểu Độc Thiên Công đã có một sự lột xác. Tại nơi hoang dã cá lớn nuốt cá bé này, việc giết chết đối thủ mạnh hơn sẽ khiến huyết mạch của nó được thuế biến, linh hồn được thăng hoa!

Lúc này, dù đang thoi thóp, khí tức của Chiểu Độc Thiên Công lại càng mạnh hơn trước.

Nó chỉ cần liếc mắt từ trên cao cũng đủ khiến Mạc Phàm bị đóng đinh tại chỗ, không thể nhúc nhích dù chỉ một phân.

“Chết tiệt, mình nóng vội quá rồi!” Mạc Phàm thầm rủa.

Vì quá khao khát tàn phách cấp thống lĩnh, lại lo hồn phách Vũ Xác Cự Tích sẽ tiêu tan, nên hắn đã liều lĩnh xông lên. Ai ngờ Chiểu Độc Thiên Công dù trọng thương chồng chất vẫn còn nguyên huyết tính của cấp thống lĩnh, dễ dàng áp chế hắn. Nó chậm rãi há to cái miệng khổng lồ, muốn tuyên án tử hình Mạc Phàm ngay tại chỗ.

“Quang Lạc Mạn Trượng!!”

Ngay lúc Mạc Phàm đang cắn răng định dùng Độn Ảnh bỏ chạy, giọng nói uy nghiêm của Ly Mạn vang lên từ cách đó không xa.

Một tinh tọa hoa lệ tuyệt mỹ hiện ra quanh vóc dáng uyển chuyển của nàng, tôn Ly Mạn lên thành một nữ thần giáng thế, vừa duy mỹ vừa thần thánh!

Quầng sáng vàng kim bao bọc lấy Ly Mạn, rồi dưới sự điều khiển của nàng, hóa thành một trận mưa tên bay rợp trời!!

“Cao… Cao Cấp Ma Pháp…” Trương Tiểu Hầu đứng bên cạnh, trố mắt nhìn cảnh tượng này đến nỗi hai con ngươi như muốn lòi cả ra ngoài.

Mạc Phàm cũng trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn về phía người phụ nữ kia!

“Vãi thật, cô nàng nóng bỏng này lại là một Cao Cấp Pháp Sư!!!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!