Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 349: CHƯƠNG 347: GÃ ĐÀN ÔNG CHẲNG LẤY MỘT NÉT PHONG ĐỘ

Mùa thu bất giác lặng lẽ ghé thăm từ lúc nào không hay. Lá rụng xào xạc bay múa khắp cả tòa thành, đâu đâu cũng có thể bắt gặp, càng tô điểm thêm cho Hàng Châu một vẻ đẹp thi tình họa ý.

Mùa thu ở Hàng Châu không giống như mùa thu ở phương Nam. Nơi đây không có mặt trời chói chang treo trên cao nướng cho đất đai bốc khói, chẳng khác nào được tặng thêm một mùa hạ thứ hai.

Mùa thu Hàng Châu cũng không giống như mùa thu ở phương Bắc, se se khí lạnh, mưa phùn ẩm ướt. Mùa thu Hàng Châu giống như một cô nàng dịu dàng, lúc nào cũng chỉ có gió thu ôn hòa, khí hậu mát mẻ.

Nàng không đại diện cho sự tàn lụi thường thấy, mà càng giống như một bức họa tuyệt mỹ mang theo toàn bộ những sắc điệu nhẹ nhàng, tinh diệu, chậm rãi thấm đẫm tâm hồn con người…

Học viện Chiết Giang mấy ngày này lúc nào cũng phủ kín một tầng lá xám tro, công việc quét dọn lá rụng mỗi lúc một nhiều. Lá cây trút xuống giống như các cô gái thay đổi y phục theo mùa, không chút nào quyến luyến.

Trong sân trường, các nữ sinh vẫn giữ nguyên đồng phục váy ngắn tất đen như hồi đầu năm. Cách phối đồ này có thể được xưng là bí kíp tối thượng bất chấp thời tiết của nữ sinh, chưa bao giờ hết hot, và tuyệt đối sẽ không bị lỗi thời. Nó giống như loài thực vật xanh tươi vạn năm, bốn mùa xuân quang vẫn vẹn nguyên không hề giảm sút…

Hoàn toàn ngược lại, xu hướng mùa này của các nam sinh chính là dép lào kèm theo áo thun thể thao. Nếu ở phương Nam thì bộ đồ này có thể mặc suốt chín tháng trong năm. Thậm chí có rất nhiều nam sinh không câu nệ tiểu tiết có thể mặc bộ này quanh năm suốt tháng.

Cũng không phải vì bọn họ không có tiền mua áo ấm chống rét, mà là bởi vì họ hoặc là Hỏa hệ, hoặc là Băng hệ Pháp Sư. Sở hữu những thuộc tính này trong tay thì thời tiết nào cũng có thể ung dung tự tại.

Trong học viện Chiết Giang có một hồ Tây thu nhỏ, giữa hồ có một tòa thủy đình riêng biệt. Cái đình này nhìn qua hình như đã nhiều ngày không người quét dọn, thậm chí ngay cả chiếc cầu gỗ để tiến vào đình cũng bị thả chìm xuống dưới mặt nước.

Đây là đang ngầm báo cho các học viên biết không nên tùy tiện đến giữa hồ chơi đùa. Đáng tiếc, mọi người ở đây đều là Pháp Sư, có cầu hay không thật ra cũng không quan trọng lắm…

“Để ta đưa nàng qua đó, chút chuyện nhỏ này không làm khó được ta đâu!” Một nam sinh đẹp trai đầu tóc chải chuốt mượt mà đứng ở ven hồ mỉm cười nói.

Mặt hồ trong veo không chút tạp chất, phản chiếu dáng người cao ngất của hắn. Khí tức ưu nhã toát ra mỗi khi hắn giơ tay nhấc chân cùng với ngữ khí nhu hòa từ tốn đã chứng tỏ rõ hắn là một công tử có xuất thân tốt đẹp, gia giáo nề nếp.

Hắn đưa tay ra, chỉ một cái về phía mặt hồ. Cỏ xanh bên bờ dần dần bị che phủ bởi một tầng sương lạnh trắng tinh, hàn khí nhanh chóng lan tràn vào trong hồ nước, thậm chí có thể nghe được âm thanh “két két” từ mặt hồ phát ra.

Lớp băng mỏng manh lúc đầu dần dần trở nên vô cùng rắn chắc. Sau đó, băng hàn lực vẫn tiếp tục chậm rãi lan tràn, tạo thành một cây cầu băng kỳ diệu bắc ra giữa hồ.

“Là Băng công tử Liễu Nhất Lâm đó! Đẹp trai quá, điều khiển Băng nguyên tố lại lợi hại như vậy… không hổ là nhân vật trong Phong Vân bảng của Chiết Giang chúng ta!” Mấy nữ sinh mê trai đi trên đường không nhịn được kêu lên.

Băng công tử, đây chính là mỹ danh mà toàn thể học sinh trong học viện ma pháp Chiết Giang đặt cho Liễu Nhất Lâm.

Mới nhập học không bao lâu, Liễu Nhất Lâm đã bằng vào Băng hệ cường đại của mình khiến cho học sinh toàn trường đều phải ngả mũ thán phục.

Hơn nữa, hắn ta còn có vẻ ngoài vô cùng tuấn tú tiêu sái, khí chất lạnh lùng như soái ca trong nháy mắt đã bắt sống không biết bao nhiêu trái tim thiếu nữ.

Cố gắng tu luyện, học tập để thi đậu vào học viện danh tiếng không phải là vì muốn gặp được một chàng trai như hoàng tử thế này hay sao!

“Aizz, hắn lại chạy đến bên con nhỏ đó! Thật không hiểu… một đứa con gái suốt ngày ngồi trên xe lăn thì có gì tốt chứ?” Một nữ học viên cũng thuộc hàng có chút nhan sắc chua chát nói. Bàn về sắc đẹp, không ít nữ học viên ở đây nhỉnh hơn “con nhỏ kia” không chỉ một bậc.

“Chẳng phải là vì trông nó đáng thương sao? Tớ ghét nhất là loại con gái giả bộ ngây thơ kiểu đó, không cẩn thận giẫm chết một con kiến cũng ngồi ỏn à ỏn ẻn ai oán suốt cả ngày! Ôi, người ta không đi được, phiền anh đẩy giúp em một chút được không? Ôi, hôm nay đầu em hơi choáng, hình như bị trúng gió rồi! Mấy kiểu giả vờ yếu đuối đó ai mà không biết… hừ!” Trần Vân Kỳ nói giọng âm dương quái khí.

Nàng bắt chước quả thực rất giống, khiến cho mấy cô bạn thân bên cạnh cười không ngớt, thanh âm vang vọng đến tận bờ hồ bên này…

Băng công tử Liễu Nhất Lâm quay đầu nhìn sang mấy cô gái đang bàn tán nãy giờ, tao nhã lịch sự cười một tiếng, tỏ vẻ không buồn không giận.

“Không cần để ý tới họ! Họ chẳng qua là thấy ta đi cùng nàng nên có chút nhỏ nhen trong lòng mà thôi… Đi thôi, chúng ta đến cái đình kia!”

Hắn hơi cúi đầu xuống, nói với cô gái ngồi trên xe lăn.

“Tôi nghĩ tôi chỉ muốn một mình đi dạo, xin lỗi!” Tâm Hạ ngẩng đầu lên, trong mắt nàng ngoại trừ mặt hồ thu phẳng lặng kia ra thì không có tâm tình nào khác.

Nàng dùng hai tay đẩy hai bánh xe lăn, không đi lên mặt băng mà từ từ đi dọc theo con đường ven hồ.

Băng công tử Liễu Nhất Lâm sờ mũi một cái, tự giễu cười cười. Mà lúc này, thanh âm sắc nhọn đặc hữu của Trần Vân Kỳ lại một lần nữa truyền tới: “Thấy chưa, thấy chưa, giả vờ thanh cao, lạt mềm buộc chặt, đúng là thủ đoạn cao minh…”

“Này, Vân Kỳ, cậu đừng có vội kết luận sớm như vậy! Có khi người ta thật sự không có hứng thú với Băng công tử đâu… không chừng cô ta đã sớm có người trong lòng rồi cũng nên!” Thiếu nữ có mái tóc màu nâu dài đứng bên cạnh nói chêm vào.

“Có khi người yêu của cô ta cũng thích tay trong tay cùng nhau đi dạo phố, giống như mấy thiếu nữ khỏe mạnh chúng ta vậy, chứ không thích phải đi đẩy xe đâu!” Một thiếu nữ khác nói.

“Tớ đọc tiểu thuyết tình cảm cũng thấy nhiều cảnh đó đấy, ha ha ha…” Mấy cô gái này hùa nhau nói xấu, sau đó cùng cười ngặt nghẽo, rõ ràng là GATO đã đến cực điểm.

Băng công tử Liễu Nhất Lâm nhíu mày. Hắn cảm thấy Trần Vân Kỳ cùng mấy nữ sinh này bắt đầu hơi quá đáng rồi.

Tại sao có thể luôn châm chọc khiếm khuyết bẩm sinh của người khác như vậy? Điều này chỉ càng cho thấy các cô không có một chút học thức cùng phẩm chất nào…

Mấy cô gái này một mực người một câu ta một câu, rốt cuộc khiến cho Liễu Nhất Lâm không nhịn được nữa, mở miệng nói: “Các cô không cảm thấy mình quá đáng lắm rồi sao?”

“Quá đáng? Không biết nhé, chúng tôi chẳng qua là có sao nói vậy thôi! Anh muốn làm gì chúng tôi à? Chúng tôi không thích loại con gái thích ra vẻ kệch cỡm này thì nói thẳng ra đấy…”

“Thật là đáng thương, rõ ràng bị chúng tôi giễu cợt như vậy nhưng vẫn phải trưng ra bộ dáng độ lượng như thánh nữ, làm bộ không hờn không giận, giả vờ như năm tháng trôi qua rồi sẽ tốt…”

“Có khi nha, trong lòng cô ta sớm đã dùng những lời lẽ bẩn thỉu ác độc nhất để nguyền rủa chúng ta rồi đấy!” Trần Vân Kỳ vẻ mặt đầy kiêu ngạo nói.

“Đúng vậy, chúng tôi không thích ai thì cứ nói thẳng ra thôi! Chúng tôi không ưa Bạch Liên Hoa thì chúng tôi cứ nói đấy, có sao đâu?”

Mấy thiếu nữ khác cũng lập tức phụ họa.

“Ghét nhất mấy kẻ giả tạo.”

Mấy cô gái này cãi chày cãi cối một hồi làm cho Liễu Nhất Lâm á khẩu không trả lời được. Hắn trong lúc nhất thời không biết phải làm gì, chỉ biết nhìn theo bóng lưng yếu đuối ngồi trên xe lăn đó nhưng lại không biết làm sao để an ủi nàng.

Trong lúc hắn đứng loay hoay, một gã thanh niên khoác trên người chiếc áo sơ mi màu xanh đen từ từ đi tới trước mặt hắn.

Nhìn qua cách ăn mặc của gã này, hơn phân nửa là người từ phương Nam tới. Hôm nay khí trời đã chuyển lạnh, người bình thường ở đây không có lý do gì mà lại mặc như vậy.

Trên người gã mặc áo sơ mi xanh này mang theo một cỗ sát khí nhàn nhạt, ngoài ra còn phủ lên một tầng bóng tối đặc thù.

So với vẻ sáng sủa, gọn gàng, phong độ của Liễu Nhất Lâm, gã này quả thực hoàn toàn trái ngược. Thậm chí, hắn còn phanh cả ba cúc áo trên ngực, nhìn qua không giống học sinh trong trường mà giống một tên côn đồ thì đúng hơn.

“Mấy mụ đàn bà này phiền phức thật!” Gã mặc áo xanh hướng mắt về phía đám nữ sinh của Trần Vân Kỳ đang ríu ra ríu rít đằng xa.

Vừa dứt lời, gã này không hề thương hoa tiếc ngọc chút nào, liên tiếp tung ra ba cước, vô cùng chính xác đá bay ba cô gái.

“Tõm! Tõm! Tõm!”

Ba nàng hoàn toàn không kịp đề phòng, toàn bộ bị đạp văng vào trong hồ nước lạnh như băng. Ba tiếng rơi chói tai vang lên khiến cho nhiều người đi đường xung quanh phải kinh ngạc hô lên.

Không ai trong ba cô nàng này sở hữu Thủy hệ. Vì vậy khi thân thể họ rơi tõm vào hồ nước, tóc tai cùng trang phục liền biến thành một mớ hỗn độn, bộ dạng nhếch nhác thảm không nỡ nhìn!

Băng công tử Liễu Nhất Lâm đứng ngẩn người, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn sang gã thanh niên mới tới.

Trên đời này sao lại có gã đàn ông đối xử với phụ nữ thô lỗ và chẳng có chút phong độ nào như vậy?

Mặc dù trong đầu hắn cũng có ý định muốn trừng phạt các cô ta, nhưng nếu bắt hắn phải làm như gã kia thì nền giáo dưỡng “quý tộc” suốt hai mươi năm qua của hắn tuyệt đối sẽ không cho phép

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!