“Trong sự kiện Ma Thiên Xà, đã phát hiện có người tử vong. Hai thợ săn bị nọc độc ăn mòn trực tiếp, thi thể biến dạng hoàn toàn. Mấy ngày qua vẫn không thể nhận dạng, mãi đến hôm nay mới xác định được danh tính. Hơn nữa, họ chết do bị trúng độc đúng vào lúc Ma Thiên Xà xuất hiện.” Mạc Phàm đọc to bản tin mới nhất vừa được đăng tải.
Nhìn tin tức này, trong lòng Mạc Phàm cũng dấy lên vài phần nghi ngờ.
Không phải tuần trước vừa thông báo sự kiện lần đó không có ai thương vong sao? Tại sao bây giờ lại tìm ra hai người chết, hơn nữa lại cách một thời gian dài như vậy mới phát hiện?
“Hãm hại, nhất định có kẻ đang hãm hại Ma Thiên Xà!” Đường Nguyệt tức giận đến mức hai gò má đỏ bừng.
“Tại sao cô lại cảm thấy là bị hãm hại… Cô Đường Nguyệt, điện thoại của cô reo kìa.” Mạc Phàm chỉ vào túi của Đường Nguyệt.
Đường Nguyệt cầm điện thoại lên, mày khẽ nhíu lại. Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nàng, có thể đoán đầu dây bên kia là cấp trên.
“Đi với tôi.” Đường Nguyệt cúp máy, kéo Mạc Phàm lên thuyền.
“Đi đâu?”
“Phòng họp của Hội Thẩm Phán.”
...
Đi theo Đường Nguyệt, Mạc Phàm đã tới tòa cao ốc của Hiệp Hội Ma Pháp Hàng Châu.
Đi thang máy một mạch lên tầng cao nhất của tòa nhà đồ sộ, phía trên rõ ràng là một phòng hội nghị chuyên dụng, phong cách vô cùng khác biệt.
Bước đến cửa phòng họp, một nhóm nam nhân mặc đồng phục đang canh gác. Tu vi của mỗi người bọn họ đều sâu không lường được, khiến Mạc Phàm không khỏi cảm thán quyền uy của Hội Thẩm Phán, đến hộ vệ canh cửa bên ngoài cũng đều là Pháp sư cao cấp!
Đứng chờ ngoài cửa không lâu thì có một người đàn ông tóc đen đi ra, đôi mắt sắc như chim ưng liếc nhìn Đường Nguyệt, rồi lại lướt qua Mạc Phàm.
“Đây là học sinh của em, Mạc Phàm.” Đường Nguyệt giới thiệu.
Người đàn ông tóc đen mắt ưng khẽ gật đầu, ra hiệu cho hai người đi vào trong.
Phòng họp có một chiếc bàn tròn lớn tiêu chuẩn, một nhóm nam nữ ăn mặc chỉnh tề ngồi quanh bàn, có khoảng bảy, tám người.
Hai mươi mấy người còn lại đều đứng ở bên cạnh, nhìn đồng phục của họ thì về cơ bản đều là thẩm phán viên.
Người canh gác bên ngoài thực lực đã đạt tới Pháp sư cao cấp, người bên trong này càng làm Mạc Phàm kinh hãi, mẹ kiếp, không có một ai ở đây có tu vi ngang bằng mình cả!
Những người này, đều là các pháp sư đầy quyền uy!
Mạc Phàm có chút ấn tượng với người đàn ông tóc đen kia, ban đầu chính hắn là người đứng trên mái vòm tòa nhà ngân hàng đối mặt với Ma Thiên Xà. Thực lực của người này còn cao hơn lão đại Trảm Không rất nhiều, thế mà hắn vẫn phải đứng, không có tư cách ngồi vào bàn.
“Hắn là Hắc Vũ, Đại sư huynh của cô, cũng là Phó Thẩm Phán Trưởng.” Đường Nguyệt nhẹ giọng nói với Mạc Phàm.
Mạc Phàm gật đầu, vừa định đoán xem tu vi của người này đã đạt tới cảnh giới nào thì nghe thấy một người đàn ông trung niên râu ria rậm rạp ngồi ở bàn hội nghị đập mạnh xuống bàn, dõng dạc nói đầy chính nghĩa: “Người đã chết rồi, các người còn bênh vực cho con độc xà kia! Lần này ta từ Cung Đình Ma Pháp đến đây không phải để thảo luận với các người, mà là phụng mệnh thanh trừ mầm họa ở Tây Hồ. Nếu muốn Hàng Châu được bình yên, các người tốt nhất nên mau chóng giao Ma Thiên Xà ra để chúng ta xử trí!”
Ánh mắt Đường Nguyệt tóe lửa giận nhìn chằm chằm gã râu rậm, khẽ mắng thầm điều gì đó.
Mạc Phàm thấy cô Đường Nguyệt có vẻ không kiềm chế được cảm xúc, bèn thấp giọng hỏi: “Người này là ai vậy?”
“Chúc Mông, Nghị viên của Hội Thẩm Phán.” Đường Nguyệt nghiến răng nghiến lợi trả lời.
“Có vẻ như cô rất ghét hắn?” Mạc Phàm hỏi tiếp.
Đường Nguyệt cũng không giấu giếm, kể cho Mạc Phàm ngọn nguồn câu chuyện.
Chuyện là, Hội Thẩm Phán vẫn luôn biết đến sự tồn tại của đồ đằng Ma Thiên Xà, chính quyền Hàng Châu cũng ngầm cho phép sự kế thừa của bộ tộc đồ đằng cổ xưa. Tuy nhiên, một phe trong Cung Đình Ma Pháp do Nghị viên Hội Thẩm Phán Chúc Mông cầm đầu lại luôn kịch liệt phản đối.
Phái của Chúc Mông trong Hội Thẩm Phán chuyên phụ trách về các mầm họa, tức là tất cả những gì có thể gây uy hiếp cho thành phố, hoặc sắp gây uy hiếp cho người dân, đều bị quy vào tội đáng diệt trừ, phải lập tức loại bỏ.
Chuyện đồ đằng ở Tây Hồ đã sớm bị phe của Chúc Mông liệt vào danh sách mầm họa cấp cao nhất. Bọn họ luôn theo dõi sát sao khu vực Tam Đàn Ấn Nguyệt, đồng thời nhiều lần đệ trình lên cấp cao nhất của Hội Thẩm Phán về chiến lược diệt trừ mầm họa thành phố. Nói trắng ra là, con rắn này dù thế nào cũng không thể ở lại trong thành phố, trời mới biết lúc nào nó nổi điên. Con đại xà này ở trong thành phố Hàng Châu chẳng khác nào một quả bom nổ chậm, bất cứ lúc nào cũng có thể gây ra tai họa khôn lường.
Đề nghị này của Chúc Mông được rất nhiều nghị viên và người tham gia ủng hộ, nhiều năm trước đã có ý định thảo phạt. Nhưng cũng có một số bậc lão tiền bối cho rằng đồ đằng vốn là một phần của nền văn minh ma pháp thời Trung Quốc cổ đại, hơn nữa Ma Thiên Xà từ trước đến nay chưa từng làm hại bất kỳ người dân nào trong thành phố. Chỉ cần chính quyền Hàng Châu không xua đuổi thì không có lý do gì để đuổi Ma Thiên Xà đang sống ở Tây Hồ đi.
“Vậy nên cái gã Chúc Mông này chính là kẻ địch lớn nhất rồi.” Mạc Phàm nhìn người đàn ông râu ria rậm rạp kia, thấp giọng nói.
“Ừm, vừa phát hiện có người chết là hắn liền kéo đến hỏi tội… Cứ như là đã chờ đợi từ lâu lắm rồi.” Đường Nguyệt nói.
“Nhưng mà, làm sao cô biết Ma Thiên Xà bị hãm hại?” Mạc Phàm không hiểu, hỏi.
Thật ra, Mạc Phàm cũng cảm thấy một con rắn khổng lồ như vậy xuất hiện giữa phố xá đông đúc là quá nguy hiểm. Nếu không phải vì Đường Nguyệt giải thích về sự kế thừa đồ đằng, không chừng chính cậu cũng sẽ ủng hộ chiến lược diệt trừ mầm họa của Chúc Mông.
“Gã khổng lồ đúng là có độc, nhưng nọc độc của nó sẽ không tùy tiện phóng thích, càng không sử dụng đối với con người. Nếu nó thật sự muốn dùng độc, toàn bộ khu vực quanh Tây Hồ này đừng hòng có sinh vật nào sống sót. Một tuần trước, chúng ta đã cử người đi kiểm tra rõ ràng, vị trí gã khổng lồ xuất hiện là một công trường đang chuẩn bị xây cao ốc, lúc đó công trường không có người. Cho dù thân hình nó to lớn cũng không hề đè bẹp bất kỳ sinh mạng nào, càng khỏi phải nói đến chuyện dùng độc ăn mòn người!” Đường Nguyệt vô cùng tức giận nói.
Đường Nguyệt hiểu rõ Ma Thiên Xà hơn bất kỳ ai, nó tuyệt đối sẽ không giẫm đạp lên bất kỳ sinh linh nào, đặc biệt là con người đã dung dưỡng nó.
Những thi thể một tuần sau mới được phát hiện này, tuyệt đối không phải do Ma Thiên Xà gây ra, tuyệt đối không!
“Quan trọng nhất là, trong kỳ lột da, Ma Thiên Xà chỉ có thể bài tiết một loại dịch thể giúp da cũ bong ra, trong khoảng thời gian này nó không có độc. Cho nên, nhất định là có kẻ mượn cớ gây chuyện, đem hai cái xác không rõ nguồn gốc đổ tội cho gã khổng lồ.” Đường Nguyệt khẳng định chắc nịch.
“Thì ra là vậy.” Mạc Phàm gật đầu.
Ma Thiên Xà trong kỳ lột da không có độc, nhưng hai người kia lại chết vì bị độc ăn mòn. Mạc Phàm cảm thấy Đường Nguyệt nói ra chuyện này, nhưng rất khó để chứng thực nó là sự thật.
Xem ra, quả thật có người đang cố tình gây sự với Ma Thiên Xà.
Lướt thêm tin tức và các bình luận trên mạng, sự việc vốn đang lắng xuống nay lại vì có người chết mà khiến lòng dân hoang mang. Không ít người dân thành phố đã yêu cầu chính phủ đưa ra một lời giải thích hợp lý, bắt đầu lên án chính phủ đang cố tình che giấu điều gì đó.
“Vậy, cô nghĩ là hắn làm?” Mạc Phàm liếc nhìn Nghị viên Hội Thẩm Phán Chúc Mông, nhỏ giọng hỏi.
“Chắc chắn là hắn!” Đường Nguyệt quả quyết.
Ma Thiên Xà chính là cái gai trong mắt của Chúc Mông trong chiến lược diệt trừ mầm họa này. Sự tồn tại của nó ảnh hưởng rất lớn đến danh vọng mà hắn ta đã gầy dựng được nhờ vào chiến lược đó.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh