Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 385: CHƯƠNG 383: LẦN THEO DẤU VẾT NGHỊ VIÊN

"Chỉ còn một vấn đề, đó là chúng ta vẫn chưa tìm ra được căn nguyên của bệnh dịch lần này," Mạc Phàm nhíu mày nói.

Những lô huyết tề có vấn đề này e rằng vẫn chưa nói lên được điều gì, cùng lắm chỉ chứng minh Nghị viên La Miện có dính líu đến một vụ buôn bán thuốc giả mà thôi. Còn vấn đề dịch bệnh đang khuynh đảo toàn bộ đô thành Hàng Châu, khiến người người hoảng sợ kia chung quy vẫn chưa tìm ra được nguyên nhân rõ ràng và cách giải quyết triệt để.

"Yên tâm, em đã gắn máy nghe lén lên người một tên trong bọn chúng rồi," Linh Linh ra vẻ chuyên nghiệp nói.

"Vẫn là nhóc con nhà ngươi ranh ma," Mạc Phàm lại không nhịn được muốn đưa tay véo đôi má phúng phính kia. Chỉ là lần này Linh Linh đã sớm đề phòng, hung tợn nhìn chằm chằm vào Mạc Phàm, khiến đôi tay hư hỏng đang lơ lửng của hắn đành phải bất đắc dĩ hạ xuống.

Máy nghe lén của cô bé đúng là hàng xịn, có thể nghe rõ ràng mấy người kia đang nói chuyện gì, giọng nói trầm đục truyền qua chính là của Phó Chánh án Vương Nghị.

Vương Nghị hiện đang dẫn theo đám thủ hạ của mình tiến về khu cách ly ở Hàng Châu, đây cũng là nơi Nghị viên La Miện đang nghỉ lại.

Mạc Phàm thực ra cũng từng cảm thấy vị Nghị viên La Miện kia có gì đó không đúng, chỉ là Đường Nguyệt, Đường Trung, Hắc Vũ cả ba người đều rất tin tưởng vị nghị viên này, tin rằng hắn cũng là người theo phe bảo vệ đồ đằng. Ai mà ngờ được gã này lại lật mặt nhanh như vậy, cấu kết với Chúc Mông.

Sự việc khác thường tất có yêu, hành vi sợ sệt của La Miện trong lần đối mặt đồ đằng xà đã khiến Chánh án Lê Thiên nảy sinh hoài nghi, hơn nữa Lê Thiên và Lãnh Thanh dường như cũng đã sớm tìm được vài chứng cứ bất lợi đối với vị nghị viên mưu mô này rồi…

Khu cách ly Hàng Châu.

Bên trong những dãy lều vải màu trắng của khu cách ly, vẫn là từng hàng bệnh nhân đang nằm rên rỉ thảm thiết trên giường bệnh, thanh âm quái dị và đáng sợ này hệt như có thiên ma vạn quỷ đang cùng nhau gào khóc.

Theo thời gian trôi qua, những bệnh nhân trở nặng bắt đầu thối rữa ngày càng nghiêm trọng, kháng thể lấy từ máu của Ma Thiên Xà đã không còn đủ mạnh để hoàn toàn áp chế bệnh khuẩn đang phát triển trong cơ thể họ…

"Đã có người chết rồi, trong 24 giờ tới e rằng con số sẽ còn tăng thêm," một pháp sư hệ Chữa Trị khẽ nói với Lộc tiên sinh.

"Ta biết rồi," Lộc tiên sinh thở dài một hơi, chậm rãi nói: "Những bệnh khuẩn kia ký sinh trong máu của người bệnh, thông qua tuần hoàn di chuyển đến tim và đại não, khiến hai bộ phận trọng yếu này đều bị lây nhiễm, làm cho việc điều trị càng thêm khó khăn."

"Đúng vậy."

"Nghị viên La Miện hiện đang ở trong khu cách ly."

"Hắn muốn làm gì?"

Lộc tiên sinh nhanh chóng đi vào khu cách ly, quả nhiên phát hiện Nghị viên La Miện cùng một đám thủ hạ đang đứng quanh khu vực bệnh nhân đang được chữa trị, trên khuôn mặt đầy vết đồi mồi của hắn mang theo vài phần ưu tư lo cho dân chúng.

La Miện chậm rãi đi giữa hai hàng giường bệnh, ngắm nhìn những con người đang phải vật lộn với dịch bệnh quái ác.

"Nghị viên đại nhân, van xin ngài hãy mau cứu lấy hai cha con chúng tôi," một pháp sư trung niên nửa ngồi trên giường bệnh, tay phải ôm lấy đứa con khoảng mười tuổi của mình khẩn khoản nói.

Thân hình của hai cha con này đã bị phủ kín bởi những nốt phồng rộp, ngay cả khuôn mặt cũng bị tàn phá đến không còn hình dạng, trông vô cùng đáng sợ.

Hai Thẩm Phán Viên đang hộ vệ hai bên nhìn thấy vị trung niên bệnh hoạn kia muốn đưa tay ra níu lấy tay của Nghị viên La Miện, lập tức nổi giận, định đẩy người này ra xa.

"Dừng tay, sao các ngươi lại có thể thô lỗ như vậy!" La Miện lập tức lên tiếng quát nạt thủ hạ.

Hắn vuốt vuốt chòm râu dê của mình, để lộ ra một nụ cười hiền lành, sau đó chủ động nắm chặt lấy bàn tay của người trung niên đang bệnh hoạn, ánh mắt vô cùng quả quyết nói: "Lão đệ, ngươi cứ ở đây an tâm dưỡng bệnh, chờ chúng ta diệt trừ con yêu xà gây bệnh kia xong, các ngươi sẽ nhanh chóng hồi phục thôi. Chỉ tiếc là lực lượng vũ trang của chúng ta hiện tại còn chưa đủ, nên mới tạm thời không dám liều với nó."

"Tôi nghe nói con yêu xà này vẫn luôn được một dòng tộc trong thành Hàng Châu đời đời cung phụng. Nghị viên La Miện, điều này có phải là thật không? Nếu quả thật như vậy thì bọn chúng đúng là một lũ ôn dịch, nhất định phải thiêu sống từng người một mới có thể làm hả dạ những người đã khuất!" một người đàn ông vừa mới nhiễm bệnh lớn giọng châm ngòi.

Lời nói của người nọ tựa như một mồi lửa, khiến tâm tình bi thương, lo sợ của không ít bệnh nhân ở đây liền chuyển hóa thành sự phẫn nộ, thù hằn.

"Mọi người bình tĩnh, bình tĩnh nào… Chúng ta sao lại không muốn mau chóng giúp mọi người thoát khỏi cơn bệnh tật này chứ. Về chi phí chữa trị, ta đã thay mặt mọi người ở đây xin chính phủ cho phép ta chi trả toàn bộ các khoản tiêu dùng, để mọi người có thể yên tâm chữa trị. Ngoài ra, theo thông tin ta được biết, bên phía phòng y tế đã tìm ra được căn nguyên của bệnh dịch, rất nhanh sẽ có phương hướng giải quyết, cho nên mọi người nhất định phải kiên nhẫn một chút!" Nghị viên La Miện vô cùng thành khẩn nói.

"Nghị viên đại nhân vẫn là người khiến chúng ta tin tưởng nhất."

"Đúng đấy, đúng đấy!"

Có những lời này của Nghị viên La Miện, khu cách ly vốn vô cùng náo loạn rất nhanh liền bình tĩnh lại.

Lộc tiên sinh vừa vặn nhìn thấy tình cảnh này, lập tức tiến lên cười nghênh đón, chắp tay nói với Nghị viên La Miện: "Vẫn là nghị viên đại nhân có quyết đoán."

"Ta nào có quyết đoán gì, chẳng qua chỉ là đặt mình vào hoàn cảnh của họ, thấu hiểu nỗi lo của dân chúng mà thôi," La Miện nói, ra hiệu cho những người xung quanh lui ra, để mình và Lộc tiên sinh có không gian riêng để nói chuyện: "Lộc tiên sinh, ngài ở nơi này có loại độc tề cực mạnh nào không? Ngài cũng biết đó, bệnh dịch đều bắt nguồn từ con yêu xà kia. Tuy rằng chúng ta đã vây nó trong đại trận ma pháp Siêu giai hệ Lôi, nhưng vì phần lớn cường giả trong thành đều đã đến chiến trường ở cứ điểm phía Tây, nên không thể xử quyết nó ngay bây giờ được. Lúc trước ngài không phải nói với ta, là phải có xà mật mới có thể điều chế kháng thể hay sao? Nếu ngài ở đây có loại độc vật gì đó có thể hạ gục con xà kia, chúng ta liền có thể nhanh chóng giải quyết việc này. Càng kéo dài thời gian, sẽ có thêm càng nhiều người phải mất mạng."

Lộc tiên sinh hiểu rõ ý của Nghị viên La Miện, nhưng chỉ có thể khó xử lắc đầu nói: "Ngài có chỗ không biết rồi, con Đồ Đằng Huyền Xà này chính là độc chi thủy tổ, độc tề mạnh cỡ nào đi chăng nữa trong mắt nó cũng không khác gì nước suối bình thường, muốn dùng độc để công kích nó, tuyệt đối là không thể được."

Nghị viên La Miện nhíu mày, đây không phải là điều hắn muốn nghe.

"Vậy thì Lộc tiên sinh đây có cao kiến gì khác không? Nhìn thấy nhiều người nằm trên giường bệnh chịu thống khổ như vậy, nhìn thấy họ lúc nào cũng kề cận tử vong, ta quả thực không thể an lòng được," La Miện dò hỏi.

"Cái này… Thực ra thông qua phân tích huyết dịch và sự thoái biến của độc tính, chúng tôi đã phát hiện ra rằng độc của Đồ Đằng Huyền Xà và bệnh khuẩn của trận dịch này không hoàn toàn cùng một loại. Theo ý tôi, nghị viên đại nhân không nên đặt hết tâm tư lên người con đại xà kia," Lộc tiên sinh nói.

"Thật sao?" Vẻ mặt Nghị viên La Miện rõ ràng có biến hóa.

"Ta còn phải tiếp tục tìm kiếm kháng thể, nghị viên đại nhân xin cứ tự nhiên," Lộc tiên sinh cáo từ.

Nghị viên La Miện nhìn theo bóng lưng của Lộc tiên sinh, vẻ mặt lo nước thương dân giả tạo kia dần dần lộ ra mấy phần tức giận cùng lo lắng.

Tình hình lúc này đang dần vượt ra khỏi tầm kiểm soát của hắn, đầu tiên là việc quân đội mạnh mẽ cướp đi đám huyết tề kia đem vào cứ điểm sử dụng, tiếp theo là việc Lộc tiên sinh ở bên này chứng thực rằng độc tính của con xà kia không liên quan tới dịch bệnh. Nếu còn không nhanh chóng hành động, âm mưu của hắn sẽ hoàn toàn bị bại lộ!

"Người đâu," Nghị viên La Miện lạnh lùng nói.

"Dạ có."

"Cứ làm theo kế hoạch đã định."

"Vâng!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!