Trên vùng đồng bằng nhỏ phía dưới, một bóng đen lướt nhanh qua những bụi cỏ một cách nhẹ nhàng. Đó chính là Nghị viên La Miện, kẻ đã chặn giết Vương Tiểu Quân. Gã cực kỳ thành thạo trong việc khống chế Ám hệ, mỗi lần di chuyển đều có thể liên tục nhảy qua từng tầng bóng ảnh.
“Nghị viên La Miện, thuộc hạ đã chờ ngài ở đây từ lâu.” Một gã đàn ông tướng mạo thô kệch đứng trong một khu rừng rậm, cất tiếng. Bên cạnh gã còn có vài tên thủ hạ khác cũng đang đợi sẵn. Dựa vào khí tức ma pháp tỏa ra, bọn chúng đều là những pháp sư cao cấp.
Nghị viên La Miện chậm rãi bước ra từ trong bóng tối, tay vuốt chòm râu dê, nở một nụ cười hòa ái, khiến người khác có cảm giác gã là một người thân thiện, dễ gần. Nhưng chẳng mấy ai biết, thực chất gã là một tên sát nhân máu lạnh tàn độc, kẻ vừa mới giết chết một thiếu niên sắp trở thành anh hùng của cả thành Hàng Châu!
“Vật cần thiết đã tới tay, các ngươi chắc hẳn rất phấn khởi nhỉ. Cứ theo ta, sớm muộn gì cũng được hưởng vinh hoa phú quý bất tận cùng quyền lực ngút trời.” La Miện cười nói.
Gã đàn ông thô kệch và mấy tên pháp sư cao cấp khác đều mỉm cười, một tên trong đó nói: “Xin ngài cứ yên tâm. Đoạn đường sắp tới đã có thuộc hạ hộ tống, đảm bảo ngài sẽ an toàn trở về tổng khu cách ly Hàng Châu.”
“Hộ tống?” La Miện cười khẩy, hình như kẻ gần nhất dám nói với gã những lời này đã biến thành một cái xác không hồn rồi thì phải.
Gã đàn ông thô kệch vội nói đỡ: “Trương Hoành, trong thành Hàng Châu này, kẻ dám nói có thể hộ tống Nghị viên La Miện chẳng có mấy ai đâu. Bởi vì Nghị viên từng là người chém giết yêu ma cấp thống lĩnh nhiều nhất trong Thẩm Phán Hội, kỷ lục của ngài vẫn còn được khắc trên bia đá trong cung điện cao nhất, đến nay vẫn chưa có ai cùng cấp bậc phá vỡ được.”
“Được rồi, không cần nhiều lời. Đừng quên thành Hàng Châu vẫn đang nguy cấp, vẫn cần La Miện nghị viên ta đây đến giải cứu. Chỉ cần ta hoàn thành việc này, sẽ có vô số người ủng hộ ta. Tới lúc đó, ai cũng đừng hòng lay chuyển được địa vị Nghị viên của ta, ngay cả chức Nghị trưởng cũng nằm trong tầm tay, ha ha ha!” La Miện cười lớn.
Mấy tên thuộc hạ vội vàng hùa theo, buông lời tâng bốc kẻ cáo già hiểm độc kia lên tận mây xanh.
Dưới sự vây quanh cẩn mật của đám thuộc hạ, Nghị viên La Miện bắt đầu tiến về tổng khu cách ly của thành Hàng Châu. Nhưng khi bọn chúng vừa đi được vài bước, đột nhiên một cơn lốc xoáy khổng lồ màu tím đen gầm thét xuất hiện giữa màn đêm, hung hãn càn quét cả vùng đất! Toàn bộ thảm cỏ, dù rễ cắm sâu xuống đất, cũng bị nhổ bật lên không, vỡ thành vô số mảnh vụn, bị cuốn vào những cơn lốc bụi mù mịt lan khắp cánh đồng!
Từ trong cột khí lưu nối liền trời đất, sương mù nồng đậm lan tỏa, tạo thành một bức tường dày đặc chặn đường bọn La Miện.
Lờ mờ trong sương là một thân hình đồ sộ, ẩn hiện với ánh sáng xanh đen lạnh lẽo, tráng kiện như một dãy núi trập trùng!
Thân hình dài vô tận của nó cuộn quanh màn sương, trông như vô số mãng xà khổng lồ đang trườn lên nhau. Nhưng khi sương mù dần tan, bọn chúng mới kinh hoàng nhận ra, tất cả chỉ thuộc về một con Ma Thiên Cự Xà duy nhất, to lớn sừng sững, cao ngất tận mây xanh.
Đầu của Ma Thiên Cự Xà chậm rãi cúi xuống, như một vị quân vương nhìn xuống lũ tội đồ trên mặt đất. Ánh mắt nó bắn ra những tia sáng lạnh lẽo tựa như những thanh cự kiếm găm thẳng vào tim bọn chúng, khiến chúng không dám nhúc nhích.
Đứng trên chiếc đầu khổng lồ của Đồ Đằng Huyền Xà chính là Linh Linh và Mạc Phàm, ánh mắt cả hai ngùn ngụt lửa giận. Họ đến đây là để báo thù cho Vương Tiểu Quân!
Mạc Phàm nhìn chằm chằm La Miện với ánh mắt phẫn nộ, rồi bất ngờ nhận ra gã đàn ông thô kệch đứng cạnh hắn.
Đó là Đại Sinh, kẻ canh giữ Đảo Giữa Hồ khi Đường Nguyệt dẫn cậu đến tham quan. Giờ đây gã lại đứng cùng La Miện, vậy gã chính là tên phản đồ mà Tộc Thủ Hộ vẫn luôn truy tìm.
Đại Sinh cứng đờ cả người, gã tuyệt đối không ngờ vị Thần của bọn họ, Đồ Đằng Huyền Xà, lại xuất hiện ở đây. Điều này khiến gã không có cả dũng khí để ngẩng đầu lên. Gã sợ hãi, một nỗi sợ hãi tột cùng hệt như lần đầu Mạc Phàm nhìn thấy Đồ Đằng Huyền Xà, cảm giác nhỏ bé đến mức không dám nảy sinh một tia ý nghĩ phản kháng nào.
Nghị viên La Miện thân là pháp sư Siêu giai, vẫn có chút bản lĩnh. Gã chậm rãi ngẩng đầu, cười lạnh: “Ngươi tưởng mình vẫn là Đồ Đằng của ngày xưa sao? Chưa hoàn thành lột da, một mình ta cũng đủ để diệt ngươi.”
Đồ Đằng Huyền Xà đột ngột há to miệng, phun xuống một luồng năng lượng dạng sương mù màu đen. Luồng năng lượng đập mạnh xuống đất, tạo ra những gợn sóng bạc mạnh mẽ càn quét về phía đám người La Miện.
Những gợn sóng này khiến mặt đất vỡ nát, không gian rung chuyển. Vài tên thuộc hạ của La Miện bị hất tung lên không trung.
Mặc dù bọn chúng đều là pháp sư cao cấp, đã dùng cả ma pháp phòng ngự lẫn ma cụ để chống đỡ, nhưng tất cả đều vô dụng trước sức mạnh kinh hoàng của Đồ Đằng Huyền Xà.
Mọi lớp phòng ngự của chúng vỡ tan như mặt đất bên dưới, rồi thân thể chúng bị một luồng sức mạnh vô hình xé toạc!
Một tên pháp sư có tu vi yếu nhất, khi bị hất lên độ cao 50 mét, thân thể đột nhiên nứt toác. Tay, chân, đầu lìa khỏi thân, máu tươi phun xối xả như pháo hoa trong đêm đen, trông vô cùng bắt mắt.
Mấy tên còn lại cũng chẳng trụ được thêm vài giây. Thân thể chúng như bị nghiền nát, chia năm xẻ bảy rồi bị ép thành thịt vụn, văng tung tóe khắp nơi.
Cả bốn tên đều chết ngay tức khắc, tử trạng vô cùng thê thảm. Chúng hoàn toàn không thể chống lại dù chỉ một hơi thở tùy ý của Đồ Đằng Huyền Xà.
Kẻ duy nhất may mắn sống sót là tên phản bội Đại Sinh. Vốn là người của Tộc Thủ Hộ, gã biết rõ thực lực của Đồ Đằng Huyền Xà hơn ai hết, nên ngay từ đầu đã dốc toàn lực phòng thủ, nhờ vậy mới miễn cưỡng thoát chết. Dù vậy, lúc này cơ thể gã cũng đẫm máu, cộng thêm cú ngã chí mạng từ trên cao, gã cũng chỉ còn lại nửa cái mạng!
Đứng trên đầu Đồ Đằng Huyền Xà, Mạc Phàm trân trối nhìn cảnh tượng trước mắt, không thể tin nổi!
Mấy tên kia ít nhất đều là pháp sư cao cấp, vậy mà Đồ Đằng Huyền Xà chỉ dùng một chiêu đã quét sạch bọn chúng. Con hàng này rốt cuộc mạnh đến mức nào vậy?! Pro vãi!
Luồng sương mù năng lượng dần tan, để lại một vùng đất đã hoàn toàn biến dạng. Vô số vết nứt chằng chịt lan ra xa, như thể nơi này vừa bị một vị thần khổng lồ giẫm lên, để lại một dấu chân sâu hun hút và những khe nứt tựa hẻm núi lan ra bốn phía.
Giữa khu vực không còn có thể gọi là mặt đất này, người duy nhất còn nguyên vẹn là siêu giai pháp sư La Miện. Sắc mặt gã lúc này khó coi đến cực điểm. Gã nhìn chằm chằm vào Đồ Đằng Huyền Xà, giận dữ gầm lên: “Rõ ràng ngươi cần thêm nửa tháng nữa mới hoàn thành lột xác. Ngươi đang trong thời kỳ lột da mà dám thiêu đốt sinh mệnh lực mạnh như vậy, không lẽ ngươi muốn đồng quy vu tận với ta sao!”
La Miện không tài nào tin nổi con đại xà này đã khôi phục lại trạng thái đỉnh cao của nó