Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 65: CHƯƠNG 63: CHUYỆN LẠ Ở KHU PHỐ CŨ

Kỳ nghỉ hè, Mạc Phàm vẫn duy trì cường độ tu luyện như cũ.

Dù sao công việc ở tiểu đội săn yêu cũng không quá bận rộn, nên hắn có thể tự do sắp xếp cuộc sống của mình.

Sau khi cùng tiểu đội săn yêu hoàn thành hai nhiệm vụ, Mạc Phàm xem như đã hoàn toàn thoát kiếp gà mờ. Bây giờ khi đối mặt với yêu ma, hắn đã có thể bình tĩnh thi triển kỹ năng.

Chiến đấu và tu luyện đều có tiến triển, nhưng điều khiến hắn vui mừng nhất chính là tốc độ phát triển của Tinh Trần lại tăng vọt.

Tinh Trần lớn mạnh đương nhiên sẽ thúc đẩy các tinh tử lột xác. Vào ngày khai giảng năm học lớp 12, Mạc Phàm đã thành công giúp các tinh tử Lôi Hệ hoàn toàn biến đổi.

Chúng ngày càng rực rỡ, ánh sao tím lấp lánh có thể truyền tải ma năng Lôi Điện mạnh mẽ hơn. Vì vậy, uy lực của kỹ năng tất nhiên cũng tăng lên đáng kể.

“Lần sau đi làm nhiệm vụ cùng tiểu đội săn yêu, nhất định phải cho bọn họ một phen kinh ngạc mới được.”

Mạc Phàm ngồi trong lớp học, thầm mơ mộng về sức mạnh của mình.

Hiện tại, cả Lôi Ấn và Hỏa Tư của hắn đều đã đạt tới cấp 2. Tốc độ này chắc chắn đã bỏ xa bạn bè cùng trang lứa. Nhưng nếu trước khi tốt nghiệp, hắn có thể nâng cả hai kỹ năng này lên cấp 3 thì còn gì hoàn mỹ hơn!

Hình như chỉ cần tinh tử lột xác đến cấp thứ ba thì hắn đã rất gần với cảnh giới Trung cấp Pháp sư rồi.

Mạc Phàm không biết khi nào mới có thể đột phá lên Trung cấp Pháp sư, nhưng hắn chắc chắn sẽ dùng mọi cách để khiến bản thân trở nên mạnh hơn!

Cuộc sống học đường vẫn diễn ra như thường lệ. Sau đợt rèn luyện thực tế, khí chất của đám học sinh đã thay đổi rất nhiều. Hơn nữa, kỳ thi tốt nghiệp trung học ma pháp đang đến gần, nên những kẻ thường ngày lười biếng giờ cũng bỗng nhiên chăm chỉ hẳn lên, thường xuyên có mặt ở sân huấn luyện hơn.

Mạc Phàm thì không đến sân huấn luyện.

Đánh vào mấy con bù nhìn gỗ thì có ích lợi gì chứ. Hắn thà dành thời gian đó vào thực chiến còn hơn. So tài cao thấp với yêu ma, hiệu quả rõ ràng vượt xa việc đánh bù nhìn!

“Phàm ca, anh có phát hiện ra không? Từ sau đợt rèn luyện trở về, lớp trưởng Chu Mẫn kiêu ngạo ngày nào bỗng dưng rất quan tâm đến anh đấy.”

“Thì sao?” Mạc Phàm nhíu mày hỏi.

“Đương nhiên là có sao rồi. Có lúc cô nàng còn lén nhìn trộm Phàm ca nữa đó.”

“Chẳng lẽ do ta đẹp trai quá à?”

“Nếu anh nói vậy thì em cũng chịu. Nhưng nếu chỉ vì Phàm ca đẹp trai thì cô ấy đã không tỏ ra hung dữ, mắng mỏ anh ở trường như vậy. Cô ấy luôn đanh đá với mọi người, nhưng riêng với đại ca thì hoàn toàn khác hẳn. Ở bên cạnh anh, cô ấy chẳng khác gì cô em gái nhà bên.” Trương Tiểu Hầu phân tích.

Hiện tại, Mạc Phàm buổi sáng đi học, buổi chiều tu luyện, buổi tối thì khoác lên mình bộ đồ an ninh để gìn giữ hòa bình cho thành phố. Thời gian đâu mà nghĩ đến chuyện yêu đương trai gái nữa. Mà cũng có thể, do hắn làm anh hùng trượng nghĩa, cứu vớt biết bao thiếu nữ khỏi bể khổ, nên thỉnh thoảng có vài trái tim rung rinh… Chuyện đó cũng quá là bình thường!

“Đại ca nhìn kìa, nhìn kìa, cô nàng lại tới tìm anh rồi… Chậc chậc, he he! Phàm ca, em té đây!”

Trương Tiểu Hầu quả là một người bạn tốt, không ngu ngốc như mấy thằng khác ở lại làm kỳ đà cản mũi.

Mạc Phàm ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy Chu Mẫn đang đi về phía mình.

Vẻ mặt nàng có chút ngượng ngùng, do dự, trông đến là đáng thương.

Chu Mẫn cũng là một cô gái xinh đẹp. Mái tóc đen được cắt ngang vai gọn gàng, khuôn mặt xinh xắn pha lẫn vài phần kiêu ngạo. Thường ngày, cô nàng này là hung thần trong mắt các nam sinh, nên ai cũng giữ khoảng cách. Nhưng thực tế, cô nàng rất nhiệt tình, chỉ là không biết cách thể hiện mà thôi.

“Mạc Phàm… buổi tối, cậu có rảnh không?”

Chu Mẫn đi tới, nhỏ giọng hỏi.

Buổi tối à?

Hình như mình còn phải củng cố kỹ năng Lôi Ấn cấp 2 thì phải.

Chu Mẫn ơi là Chu Mẫn! Cô làm lớp trưởng thì nên tập trung vào việc học một chút chứ. Sao lại nảy sinh tình cảm nhanh như vậy được. Chúng ta đã lên lớp 12 rồi, sắp thi tốt nghiệp đến nơi. Đây là thời điểm cực kỳ quan trọng, ảnh hưởng đến cả tương lai sau này. Nếu phân tâm vào chuyện yêu đương thì chẳng tốt cho cả hai chút nào!

Nghĩ vậy, Mạc Phàm gật đầu, nói với Chu Mẫn:

“Có rảnh!”

Ngay lập tức, Chu Mẫn nhoẻn miệng cười:

“Sau khi tan học tớ đợi cậu ở cổng trường. Tớ có chuyện quan trọng cần nói.”

“Không thành vấn đề.”

Mạc Phàm gật đầu. Trong đầu hắn còn đang cân nhắc có nên bảo Trương Tiểu Hầu mang theo một hộp “áo mưa” đến không, phòng khi có tình huống đột xuất xảy ra...

...

Sau khi tan học, học sinh ồ ạt túa ra cổng trường.

Chu Mẫn quả nhiên là người giữ chữ tín, đã đứng đợi Mạc Phàm ở cổng.

Lúc Mạc Phàm đi tới, đang định mở miệng thì Chu Mẫn đã nói với vẻ thần bí:

“Mạc Phàm, không biết chuyện này có nên nói cho cậu không, nhưng tớ chẳng tìm được ai thích hợp hơn cậu cả.”

“Chuyện là thế này. Nhà bà nội tớ ở gần cây đa chỗ quảng trường cũ. Nơi đó đang được quy hoạch để xây một khu phố mới. Trong kỳ nghỉ hè, tớ có đến ở với bà, nhưng nhiều đêm tớ nghe thấy tiếng động y như có công trường đang thi công bên cạnh vậy. Tớ đi hỏi mọi người thì ai cũng bảo ban đêm không có đội thi công nào làm việc ở đó cả… Bà nội nói bà có một kỷ vật lâu đời được chôn ở đây, nên dù tớ khuyên thế nào bà cũng nhất quyết không chịu rời đi. Vì vậy, tớ hy vọng cậu có thể đi cùng tớ đến đó một chuyến, xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Để bà nội một mình ở đó, tớ thực sự không yên tâm chút nào. Ban đêm ở đó đáng sợ lắm.”

Chu Mẫn nghiêm túc kể lại.

Nghe xong câu chuyện của Chu Mẫn, Mạc Phàm liền sững sờ.

Công trường chấn động??

Lần trước vừa mới là nhà ăn chấn động, bây giờ lại đến công trường chấn động. Cái đất Bác Thành này lắm trò thật.

“Chắc không phải lại là một con Cự Nhãn Tinh Thử nữa chứ?” Mạc Phàm trầm ngâm nói.

“Cự Nhãn Tinh Thử? Đó là yêu ma mà. Trong thành phố làm gì có yêu quái chứ?”

Chu Mẫn kinh ngạc, cái miệng nhỏ nhắn há ra thành hình chữ O.

Lần đối mặt với yêu ma trước đó đến giờ vẫn còn ám ảnh cô.

“Chuyện này cũng không có gì lạ. Tớ nghe tin từ bên Liên Minh Thợ Săn rằng, thời gian này là mùa giao phối của bọn Cự Nhãn Tinh Thử. Vì vậy, rất nhiều nơi bọn chúng từ những góc tối tăm chui ra ngoài gây náo loạn.” Mạc Phàm tỏ ra không mấy ngạc nhiên.

Nếu hắn vẫn còn là một học sinh bình thường, thì Mạc Phàm và Chu Mẫn đều sẽ ngây thơ như nhau, tin rằng thành phố an toàn 100%, tuyệt đối không có yêu ma xuất hiện.

Nhưng từ khi gia nhập tiểu đội săn yêu thành phố, hắn đã có thêm không ít kiến thức thực tế.

Nói thế nào nhỉ?

Bạn học Chu Mẫn! Cậu tìm đúng người rồi đấy. Tớ còn có một thân phận khác, đó chính là người gìn giữ trật tự cho Bác Thành. Bởi vì tớ là một thành viên của tiểu đội săn yêu thành phố, chuyên giữ gìn bình an cho nơi này. Cho nên, tớ hơi bị pro đó!

Ài, lần này xem ra không kiếm được tiền rồi. Dù sao giúp đỡ bạn học cũng không phải chuyện gì xấu. Mình đi xem một chút vậy!

...

Hắn và Chu Mẫn đi tới quảng trường trước cây đa. Đúng như lời Chu Mẫn nói, quảng trường này đã bị phá dỡ và di dời. Nhìn qua, nó chẳng khác gì một nơi vừa bị động đất tàn phá.

Bụi bặm mịt mù, đất đá ngổn ngang. Quảng trường tan hoang, khắp nơi là hàng rào tạm bợ của các công trường. Nhà cửa cái thì bị phá dở dang, cái thì trơ trọi khung sườn. Trông chẳng khác gì một thành phố ma.

Nghe nói nơi này được quy hoạch để xây dựng thành một khu thương mại. Nhưng do thiếu hụt vốn đầu tư nghiêm trọng, chính phủ cũng không biết nên xử lý thế nào, kết quả là nó biến thành một đống hoang tàn đổ nát.

Phần lớn người dân đều đã dọn đi. Chỉ còn lại một số kẻ lang thang, tạm bợ tìm mấy căn nhà rách nát để ở. Những người còn sót lại đa phần là người già không muốn rời đi, giống như bà nội của Chu Mẫn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!