“Ở đây chỉ còn lại vài kẻ lang thang. Mà hạng người này thì trước giờ cảnh sát có bao giờ thống kê dân số đâu. Con Độc Nhãn Ma Lang này xảo quyệt thật, nó ẩn náu trong công trường, bắt những người vô gia cư không ai để ý tới để làm thức ăn. Nếu không phải chúng ta tình cờ phát hiện, không biết còn bao nhiêu mạng người nữa sẽ chui vào bụng nó.”
Mạc Phàm hừ lạnh.
Chu Mẫn thì đã sợ đến mức hồn bay phách lạc, chẳng nói nổi nên lời. Lúc đầu, nàng chỉ tò mò đến xem thử, ai ngờ lại đụng phải con yêu ma ăn thịt người ghê rợn này. Dù dân số Bác Thành gần cả triệu người, ngày nào cũng có người chết, nhưng chết kiểu bị yêu ma rình rập ăn thịt thế này thì... Thật sự quá kinh khủng! Quá kinh khủng!
“Chu Mẫn, cô xem con Độc Nhãn Ma Lang này có giống con mà thầy giáo miêu tả không?”
Mạc Phàm vừa quan sát con yêu ma đang ăn ngấu nghiến, vừa hỏi.
Vào lúc này, Chu Mẫn làm gì còn tâm trí mà để ý đến mấy chuyện đó nữa. Trong đầu nàng chỉ có một suy nghĩ duy nhất là làm sao để chuồn khỏi đây thật nhanh mà không bị phát hiện, sau đó sẽ lập tức báo tin tức kinh hoàng này cho Liên Minh Thợ Săn.
“So với miêu tả của thầy giáo, hình thể của nó lớn hơn gấp đôi. Đây không phải là một con Độc Nhãn Ma Lang bình thường.”
Mạc Phàm lại tiếp tục phân tích.
Chu Mẫn sắp phát điên đến nơi rồi.
*Sao không mau tìm cách chuồn đi mà còn đứng đây nói nhảm vậy trời? Gan của tên Mạc Phàm này làm bằng gì thế?!*
Rất nhanh, Mạc Phàm cũng nhận ra cô nàng Chu Mẫn bình thường ở trường kiêu ngạo là thế, nhưng trong tình huống này thì chút kiêu ngạo đó đã bay đi đâu mất tăm.
“Cô chạy trước đi. Dùng tia hồng ngoại báo cho Đội Thợ Săn Yêu thành phố, sẵn tiện báo cảnh sát luôn, để họ sơ tán dân cư và những người lang thang còn ở đây.”
Mạc Phàm nói với Chu Mẫn.
“Vậy còn cậu thì sao?”
Chu Mẫn hỏi lại.
“Tôi ở lại đây canh chừng nó.”
Mạc Phàm đáp.
Chu Mẫn nghe vậy liền nhìn Mạc Phàm như nhìn một con quái vật.
Cùng là học sinh cấp ba, tại sao hắn thấy cảnh tượng này mà mặt không biến sắc vậy?? Người bình thường mà thấy cảnh này chắc đã sợ tè ra quần rồi.
Nhưng nghĩ lại, Chu Mẫn chợt nhận ra, cái tên Mạc Phàm này vốn là một kẻ biến thái siêu cấp. Hắn từng một mình giết chết U Lang Thú, nên có lẽ yêu ma đối với hắn cũng chẳng có gì đáng sợ.
Quái thai! Đúng là một tên quái thai.
“Tôi… Tôi báo cho họ rồi.”
Chu Mẫn lí nhí.
Mạc Phàm nghe mà thấy lạ, liền hỏi:
“Làm sao cô biết mà báo… Mẹ kiếp!!!”
Mạc Phàm đang định hỏi thì đột nhiên khựng lại, vì hắn đã nhận ra một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.
“Gàooooo…”
Con Độc Nhãn Ma Lang cách đó không xa, tưởng như đang mải mê với bữa ăn khuya, bỗng từ từ ngẩng đầu. Con mắt độc nhất to như đèn lồng của nó đang nhìn chằm chằm về phía Mạc Phàm và Chu Mẫn.
Trong tích tắc, không khí như đông cứng lại.
Dù đang nấp sau một bức tường gạch, cả Mạc Phàm và Chu Mẫn đều cảm nhận được luồng sát khí hung tàn tỏa ra từ con Độc Nhãn Ma Lang.
Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi máu tươi nồng nặc táp thẳng vào mặt hai người.
Lúc này, Chu Mẫn chết sững. Nàng không thể ngờ con Độc Nhãn Ma Lang lại có thể phát hiện ra họ. Khi ánh mắt của nó chiếu vào, nàng cảm giác như mình bị rơi xuống vực sâu, toàn thân cứng đờ, không thể nhúc nhích.
“Bà cô của tôi ơi, má cô không dạy là yêu ma cảm ứng được tín hiệu điện thoại di động à!”
Mạc Phàm gầm lên, vội ôm lấy Chu Mẫn rồi cắm đầu cắm cổ chạy khỏi công trường.
Sinh vật ở thế giới này… con nào con nấy đều có khả năng cảm ứng với tín hiệu phát ra từ các thiết bị công nghệ. Cho nên, việc cô âm thầm gửi tín hiệu cầu cứu cho Đội Thợ Săn Yêu thành phố chẳng khác nào tự báo vị trí của mình cho yêu ma. Bọn chúng có cái đầu thu sóng còn nhạy hơn cả điện thoại, chỉ một giây sau là vị trí của bạn hoàn toàn bại lộ!
“GÀOOOOOOOOO!!!!”
Con Độc Nhãn Ma Lang biết hành tung đã bị lộ, thân hình nó thoắt cái thu nhỏ lại, biến thành một người sói cao ngang tầm con người. Sau đó, nó lao theo Mạc Phàm và Chu Mẫn với tốc độ nhanh đến đáng sợ.
May mắn là Mạc Phàm và Chu Mẫn đã chạy trước một đoạn, nếu không thì ngay khoảnh khắc bị phát hiện, cả hai đã trở thành bữa ăn khuya cho nó rồi.
Tốc độ chạy của Mạc Phàm cực nhanh. Hắn vừa chạy vừa vẽ Tinh Quỹ.
Kỹ xảo này hắn đã học được sau mấy lần chiến đấu cùng đội săn yêu. Một pháp sư mà ngu ngốc đứng yên một chỗ để vẽ Tinh Quỹ, thì chỉ cần yêu ma tiện tay ném một tảng đá tới là xác định đi đời nhà ma!
“Hỏa Tư - Phần Cốt!”
Một tay ôm Chu Mẫn chạy như điên, tay còn lại của hắn đã ngưng tụ một quả cầu lửa nóng rực.
Vừa nhảy qua một vũng bùn lớn, hắn thuận thế ném quả cầu lửa về phía con Độc Nhãn Ma Lang đang cuồng cuồng đuổi theo sau.
Tốc độ bùng cháy của “Hỏa Tư - Phần Cốt” cực nhanh, trong nháy mắt đã đốt cháy mấy đống củi gần đó. Nhiệt độ tỏa ra nóng hừng hực khiến con Độc Nhãn Ma Lang khó mà vượt qua bức tường lửa.
Tất nhiên, Hỏa Tư của Mạc Phàm không nhắm vào con Độc Nhãn Ma Lang. Con quái này cũng giống như con Cự Nhãn Tinh Thử liều mạng lúc trước, tứ chi cường tráng, cực kỳ mạnh mẽ và nhanh nhẹn. Kỹ năng của Mạc Phàm khó có thể đánh trúng mục tiêu đang di chuyển với tốc độ cao như vậy.
Mục đích của “Phần Cốt” rất đơn giản: tạo ra một bức tường lửa để cản bước truy đuổi của nó.
“Gàooooo!”
Thế nhưng, khả năng của con Độc Nhãn Ma Lang này lại vượt xa sức tưởng tượng của Mạc Phàm. Nó chỉ cần nhún mạnh hai chân sau xuống đất rồi bật nhảy, cả thân hình đã bay vọt qua bức tường lửa rực cháy.
“Ầm!”
Độc Nhãn Ma Lang nặng nề đáp xuống đất, bụi đất tung lên mù mịt.
Con mắt của nó lại khóa chặt vào bóng lưng Mạc Phàm và Chu Mẫn. Nó lại nhún hai chân sau, hạ thấp thân mình rồi lao đi như một viên đạn pháo, húc bay tất cả đống củi, ụ đất, xe cút kít cản đường.
Mạc Phàm quay đầu lại nhìn, thấy cảnh tượng đó không khỏi chửi thầm một câu.
Con Độc Nhãn Ma Lang này đúng là biến thái. Tốc độ nhanh thì chớ, thân thể còn trâu bò kinh khủng. Nếu bị nó tông trúng, cái mạng nhỏ này của hắn chắc chắn đi tong. Con này mạnh hơn rất nhiều so với những yêu ma hắn từng gặp.
May mà hắn và Chu Mẫn đã chạy trước một đoạn khá xa.
Cho nên khi bị phát hiện, cả hai đã kịp chạy ra khỏi công trường. Dù sao thì ra ngoài vẫn an toàn hơn một chút.
……………..
“RẦM!! RẦM!! RẦM!!!!!!”
Bức tường rào của công trường chẳng khác gì gỗ mục khi bị thân thể cường tráng của con Độc Nhãn Ma Lang tông vào, tất cả đều nát bấy. Mạc Phàm và Chu Mẫn vừa chạy thoát ra khu dân cư bên ngoài, quay đầu lại đã thấy con quái vật kia vẫn bám riết không tha, hắn liền ngây cả người.
Độc Nhãn Ma Lang, ông đây đã ra khu an toàn rồi, mày còn muốn làm loạn nữa hả???
Lúc trước Mạc Phàm còn thấy con này thông minh, xảo quyệt, biết ẩn náu trong công trường để ăn thịt người lang thang. Hắn đoán nó không dám bén mảng ra ngoài quảng trường, vì một khi ra ngoài sẽ bị phát hiện và trở thành mục tiêu truy lùng của tất cả mọi người. Ai ngờ con hàng này lại chẳng có chút não nào, bất chấp tất cả đuổi theo họ ra tận đây.
*Sói ca à, ban ngày ban mặt mà hành hung người khác là không được đâu nhé. Tuy giờ là ban đêm, khu này cũng vắng, nhưng lỡ có ai thấy rồi báo công an thì sao... Hay là vầy đi, coi như chúng ta tình cờ gặp nhau, đến đây chia tay, nước sông không phạm nước giếng, được không?*
*Còn nếu mày cứ đuổi theo riết, thì đừng trách ông đây không khách sáo!*