Tiểu Khả sợ ngây người.
Rõ ràng nàng đã dùng kỹ năng Thủy Ngự – Thủ Hộ để bảo vệ đội trưởng Từ Đại Hoang, tại sao con Độc Nhãn Ma Lang này vẫn có thể rạch một vết xước sâu hoắm lên ngực đội trưởng ư?!
“Đội… đội trưởng!!”
Quách Thải Dường cũng ngây ra đó, lắp bắp nói.
Con Độc Nhãn Ma Lang này không hề hấn gì trước Hỏa Tứ – Bạo Liệt, lại còn một đòn xé toạc được cả Thủy Ngự – Thủ Hộ. Đây mà là yêu ma bọn họ thường đối phó sao?
“Tiểu Khả, mau chạy đi!!”
Lúc này, Phì Thạch lên tiếng nhắc nhở.
Tiểu Khả giật mình tỉnh lại, nhưng cơ thể nàng đã cứng đờ như bị dìm trong băng giá. Nàng cảm nhận được sự hung ác, tàn bạo vô tận từ ánh mắt của con Độc Nhãn Ma Lang.
Mục tiêu tiếp theo của nó… chính là nàng!
“Lôi Ấn – Cuồng Sách!”
Trong lúc mọi người còn đang kinh hãi, từng luồng Lôi Điện màu tím đã đan xen chằng chịt trên đỉnh đầu Mạc Phàm.
Hắn giơ một tay lên, bàn tay siết mạnh lại!
Trong chớp mắt, toàn bộ Lôi Điện hóa thành những mũi roi điện dài ngoằng, điên cuồng quất tới tấp lên người con Độc Nhãn Ma Lang hung tợn, đánh cho nó da tróc thịt bong!
Mỗi một lần roi điện quất xuống, một luồng sét lại chui vào cơ thể nó, tiếp tục tàn phá cơ bắp và xương cốt từ bên trong.
Lôi Ấn – Cuồng Sách khác với Lôi Ấn – Mãng Ngân. Những tia sét của nó tựa như lũ đỉa đói, một khi đã bám vào mục tiêu sẽ để lại ấn ký Lôi Điện, tiếp tục “xẹt xẹt” phóng điện, khiến mục tiêu phải chịu đựng cảm giác tê liệt kéo dài.
“GÀO Ô!!!!!!!!”
Độc Nhãn Ma Lang tru lên một tiếng thống khổ.
Tuy lớp da dày như sắt của nó có thể chống lại sức phá hoại cường đại từ Hỏa Tứ – Bạo Liệt, khiến những tia Lôi Ấn này chỉ gây ra vết thương ngoài da, nhưng hiệu quả tê liệt của Lôi Điện thì nó lại không tài nào ngăn chặn được.
“Lôi Điện! Con Độc Nhãn Ma Lang chỉ biết cậy mạnh này sợ nhất chính là Lôi hệ ma pháp!”
Giờ phút này, Quách Thải Đường kinh hô.
“Lôi Ấn này… là Lôi Ấn cấp 2!”
Phì Thạch thấy vậy cũng không khỏi kinh ngạc.
Trong khi tất cả mọi người đều bó tay chịu trói, kẻ ra tay lại là thành viên mới gia nhập đội mà không ai ngờ tới.
Quan trọng nhất là, tên nhóc này đã tu luyện Lôi Ấn lên tới cấp 2 từ lúc nào không hay!
Con Độc Nhãn Ma Lang này gần như đã thoát thai hoán cốt thành công, sức chiến đấu cực kỳ đáng sợ. Đúng lúc này, Lôi hệ ma pháp chính là khắc tinh hoàn hảo nhất, vừa có thể dùng Lôi Điện phá hủy cơ thể nó, vừa có hiệu ứng tê liệt cơ bắp.
Ở một nơi khác không xa, Mạc Phàm đang thở hổn hển.
May mà Lôi Ấn cấp 2 có tác dụng, nếu không hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.
“Tiếp tục đi, Phạm Mặc, tấn công nữa đi! Lôi Ấn của cậu khiến da thịt và xương cốt của nó không thể phát triển thêm được. Chỉ cần kìm hãm nó tiến cấp là chúng ta sẽ được cứu!”
Quách Thải Đường vội vàng nói.
Mạc Phàm gật đầu.
Hắn lại bắt đầu liên kết Tinh Quỹ. Ấn ký Lôi Điện màu tím một lần nữa hiện ra trên đỉnh đầu.
Mặc dù Lôi Ấn cấp 2 vẫn còn khá lạ lẫm, nhưng lúc này, tính mạng của mọi người đều nằm trong tay hắn. Vì vậy, Mạc Phàm không cho phép mình mắc bất kỳ sai lầm nào.
Những mũi roi điện lại điên cuồng quất lên người con Độc Nhãn Ma Lang đang đứng trơ trọi ở góc phố. Những luồng điện cuồng bạo không chỉ áp chế mà còn hạn chế sự tiến hóa của nó.
“Làm tốt lắm, Phạm Mặc!!”
“Áp chế nó!!!”
“Đánh nó về nguyên hình đi, đánh nó về nguyên hình đi!”
Mọi người lập tức kích động hẳn lên. Đối với họ, Lôi Ấn của Mạc Phàm chính là cứu tinh.
“Hiệu quả tê liệt của Lôi Ấn không thể kéo dài mãi được. Da thịt và xương cốt của con Độc Nhãn Ma Lang sẽ dần thích ứng với Lôi Điện, sau đó nó sẽ lại tiếp tục tiến hóa!”
Quách Thải Đường lên tiếng nhắc nhở.
Hiệu quả khống chế của Lôi Ấn không thể kéo dài vô tận, điểm này Mạc Phàm cũng hiểu rõ.
Nhưng dù thế nào đi nữa, hắn cũng phải trì hoãn được một lúc. Để làm được điều này, Mạc Phàm có lẽ phải dốc cạn sức lực. Hắn ít nhất phải cầm cự đủ để Lê Văn Kiệt đưa Từ Đại Hoang đến nơi an toàn. Còn chuyện đội trưởng sống hay chết, đành tính sau.
“GÀO Ô~~~~~~~~!!!!”
Một tiếng sói tru vang lên. Rốt cuộc con Độc Nhãn Ma Lang cũng đã thích ứng được với hiệu quả tê liệt của Lôi Ấn. Con quái vật tràn đầy năng lượng này lại một lần nữa tỏa ra hơi thở điên cuồng của dã thú.
“Không ổn! Nó sắp thoát ra rồi!”
Sắc mặt mọi người lại biến đổi, một lần nữa rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Thấy vậy, Mạc Phàm cắn răng dốc toàn lực.
Trước mắt chỉ có thể rút lui. Trong lúc mọi người di tản, Lôi Ấn của hắn phải cố gắng câu giờ, dù chỉ cứu được thêm vài người dân vô tội cũng đáng.
“Nghiệt súc, còn chưa chịu chết!!”
Một tiếng quát uy nghiêm vang dội khắp quảng trường cây đa.
“Ào ào rào rào~~~~~~~~~~~~”
Mạc Phàm ngẩng đầu lên, kinh ngạc phát hiện trên không trung chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một cơn hồng thủy ngập trời!
Sóng nước cuồn cuộn trên không trung?
Mạc Phàm không thể tin vào mắt mình. Nhưng cơn hồng thủy mênh mông kia là thật, nó ầm ầm tràn qua những mái hiên cũ kỹ, tựa như vỡ đê mà hung hăng ập xuống người con Độc Nhãn Ma Lang.
“Bạo Lãng – Khu Trục!”
Kèm theo ma pháp dữ dội là một âm thanh vang vọng. Cơn hồng thủy cuồn cuộn lao thẳng về phía con Độc Nhãn Ma Lang, chỉ trong chốc lát đã nuốt trọn cả khu quảng trường.
Tất cả cây đa đều bị cuốn phăng. Tường nhà, phòng ốc ầm ầm sụp đổ. Con Độc Nhãn Ma Lang hung tàn, độc ác kia dưới sức mạnh của cơn hồng thủy không có lấy một cơ hội giãy dụa, bị cuốn trôi từ ngã tư đường đến tận cuối con phố!
“Trung… Trung cấp Thủy hệ ma pháp sư!!”
Tiểu Khả chứng kiến cảnh này, khuôn mặt nhất thời đỏ bừng vì phấn khích.
Bạo Lãng!
Đây chính là kỹ năng của Trung cấp Thủy hệ ma pháp sư! Nhìn con phố bị nhấn chìm trong biển nước, dù cũng là một Thủy hệ pháp sư, Tiểu Khả vẫn cảm thấy choáng ngợp đến tột độ.
Trung cấp, cảnh giới mà bất kỳ pháp sư nào cũng hằng mơ ước. Một pháp sư nhỏ bé như nàng không biết đến bao giờ mới có thể chạm tới.
Sóng dữ gào thét ngay trước mặt nhưng lại không hề chạm vào họ. Mọi người chỉ có thể đứng đó, trơ mắt nhìn cơn hồng thủy mãnh liệt cuốn phăng con Độc Nhãn Ma Lang đi, gần như nghiền nát cả khu phố này!
Mạc Phàm sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt, nội tâm cũng dâng lên sóng lớn cuồn cuộn không khác gì cơn hồng thủy kia.
Trung cấp ma pháp sư… đây chính là sức mạnh của Trung cấp ma pháp sư ư? Quá kinh khủng