Hệ thống cảnh báo được chia thành nhiều cấp bậc, trong đó cấp thấp nhất là màu cam.
Hai năm trước, Bắc Thành từng một lần vang lên báo động cam khi một cột sáng rực rỡ phóng thẳng lên từ sau núi. Lần đó, có ít nhất 300 yêu ma đã áp sát vành đai an toàn!
Còn hôm nay, hai cột sáng cùng lúc vút lên trời cao khiến tất cả mọi người chết lặng. Đó chính là báo động lam.
Báo động một khi đã vang lên, đồng nghĩa với việc thành phố sắp phải đối mặt với nguy cơ, tai họa sắp ập đến!
Lần báo động lam gần nhất đã được đại thống lĩnh Trảm Không nhanh chóng dẹp yên. Nhưng hôm nay, báo động lam xuất hiện một lần nữa, có nghĩa là khu vực vành đai an toàn đang có hơn một ngàn yêu ma lảng vảng!
Lạy trời! Gần 10 năm rồi, Bắc Thành chưa từng phải kích hoạt báo động lam.
“Reng reng reng ~~~~~~~ Reng reng reng ~~~~~~~~~~”
Giữa lúc mọi người còn bán tín bán nghi, cho rằng đây chỉ là một cuộc diễn tập, chuông điện thoại của Vạn Đoạn Phong đột ngột vang lên.
Mưa như trút nước. Tại trạm dịch, sắc mặt của mấy trăm quân pháp sư đều tái đi vì kinh ngạc. Xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng mưa rơi xối xả và tiếng chuông điện thoại chói tai của Vạn Đoạn Phong.
“A lô.”
Vạn Đoạn Phong đưa chiếc điện thoại lên tai giữa màn mưa tầm tã.
“Thiên quân trưởng… Chúng ta… chúng ta bị bầy yêu ma đột kích! Quang pháp sư… Quang pháp sư hy sinh rồi, không còn cách nào bắn tín hiệu cảnh báo nữa…”
Giọng nói đứt quãng của đội trưởng đội tuần tra Chu Kình truyền đến từ đầu dây bên kia.
Toàn thân Vạn Đoạn Phong lạnh toát, đôi tay bất giác run lên.
“Chỉ mong Bắc Thành có thể vượt qua kiếp nạn này. Ngài… ngài hãy thay tôi gửi lời xin lỗi đến đại thống lĩnh Trảm Không, và cả Phan Lệ Quân nữa…”
Giọng Chu Kình ở đầu dây bên kia ngày một yếu đi, xen lẫn tiếng thở dốc và sự run rẩy không thể che giấu.
Gương mặt Vạn Đoạn Phong co giật dữ dội, đôi mắt hằn lên tia phẫn nộ và bi thương tột cùng.
“Tút… tút tút tút…”
Ngay sau câu nói cuối cùng, điện thoại đột ngột ngắt máy. Suốt cuộc gọi, Vạn Đoạn Phong vẫn nghe rõ những tiếng gầm rú man dại vọng lại từ phía Chu Kình. Những âm thanh đó như đang gào thét ngay bên tai, khiến tim hắn thắt lại.
Vạn Đoạn Phong thất thần buông điện thoại xuống, nhắm nghiền mắt lại. Mưa lớn như trút, từng hạt mưa lạnh buốt như những mũi dao đâm vào tim hắn.
Dù cuộc gọi đã kết thúc, Vạn Đoạn Phong vẫn có thể tưởng tượng ra cảnh tượng tiếp theo của đội trưởng Chu Kình. Có lẽ đó là một tiếng hét thảm thiết cuối cùng…
Anh ta chết rồi, chắc chắn là chết rồi. Vạn Đoạn Phong hiểu rõ hơn ai hết. Dám gọi cú điện thoại này trong tình huống đó, chính là đã ôm chắc cái chết!
“Kích hoạt báo động huyết sắc!”
Vạn Đoạn Phong hít một hơi thật sâu. Ánh mắt hắn không còn bi thương, thay vào đó là sự cương nghị sắt đá của một quân nhân đã kinh qua trăm trận.
“Báo… báo động huyết sắc ư??? Thiên quân trưởng, ngài… ngài không đùa đấy chứ!”
Người quân pháp sư trên trạm gác hỏi lại với vẻ mặt không thể tin nổi.
Dưới màn mưa, tất cả quân pháp sư trên tháp canh đều sững sờ như tượng đá. Với họ, báo động lam đã là một thảm họa kinh hoàng, vậy thì báo động huyết sắc…
Đó là đại nạn diệt vong!
Báo động huyết sắc tượng trưng cho một tai ương khủng bố tột cùng. Có người sống cả đời cũng chưa từng thấy nó. Còn những ai từng trải qua một lần, thì bóng ma của ngày hôm đó sẽ ám ảnh họ đến hết kiếp!
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Lập tức chấp hành mệnh lệnh!!”
Vạn Đoạn Phong gần như gầm lên.
Tại sao lũ này lại chậm chạp đến thế? Chúng không biết rằng, chỉ cần chậm kích hoạt báo động huyết sắc một phút, là hàng trăm, thậm chí hàng ngàn người sẽ phải bỏ mạng hay sao!!
“Gàooooo~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!!!!”
“Gàooooo Gàooooo Gàooooo!!!!!!!!!!!!”
“Gràooooooo~~~~~~~~~~~”
Giữa lúc mọi người còn đang do dự, từ ngọn núi phía sau lưng đột nhiên vọng đến những tiếng gầm thét kinh thiên động địa, như thể hàng trăm tiếng sấm cùng lúc nổ vang. Tiếng gầm rú mạnh đến mức cả ngọn núi dường như rung chuyển.
Dư chấn lan đến tận trạm dịch, khiến những bức tường thành cũng khẽ rung lên.
“Gàooooo!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”
Trong màn mưa trắng xóa, một bóng ảnh khổng lồ bất ngờ nhảy vọt lên ngọn cây tùng cao nhất, đứng sừng sững trên đỉnh. Từ trạm kiểm soát, mọi người có thể nhìn thấy nó một cách rõ ràng.
Giữa cơn mưa như trút, con sói uy nghi như một vị vua vẫn đứng vững trên bốn chân. Ba con mắt hung tợn trên đầu nó lóe lên ánh sáng đỏ rực đầy tàn ác.
Con yêu ma trên ngọn tùng nhìn xuống trạm kiểm soát… ánh mắt nó tựa như đang nhìn một bầy cừu non yếu ớt!
“Ba… Tam Nhãn… Tam Nhãn Ma Lang!!”
Một quân pháp sư trẻ tuổi run rẩy thốt lên.
Vừa dứt lời, phía sau con Tam Nhãn Ma Lang kia, vô số bóng đen khác bắt đầu xuất hiện. Chúng hoặc chiếm lĩnh những ngọn cây cao chót vót, hoặc đứng lố nhố xung quanh con thủ lĩnh của mình.
Số lượng bóng đen ngày một nhiều, nhiều đến vô tận. Hàng ngàn cặp mắt đỏ rực song song, hung tàn như những đốm lửa ma trơi lập lòe trong màn mưa dày đặc. Chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta không rét mà run, da đầu tê rần!!!!
“Nhiều… nhiều quá… Sao lại nhiều đến thế!!!!”
Từng bầy, từng bầy Độc Nhãn Ma Lang hiện ra trên sườn núi. Tất cả chúng đều ngẩng đầu lên trời, không ngừng gầm thét. Cả ngọn núi bị nhấn chìm trong tiếng hú ghê rợn.
“Chúng đang gọi bầy! Chúng vẫn đang tiếp tục gọi thêm đồng bọn!”
Một Triệu Hoán Sư chuyên nghiên cứu về âm thanh yêu ma trong quân đội mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp nói.
Trời đất ơi, trên ngọn núi kia đã tụ tập ba bốn trăm con Độc Nhãn Ma Lang, vậy mà chúng vẫn còn gọi thêm. Rốt cuộc có bao nhiêu yêu ma đang xâm lăng nơi này!!
Đến lúc này, những quân pháp sư canh gác tại trạm dịch cuối cùng cũng hiểu tại sao Thiên quân trưởng lại ra lệnh kích hoạt báo động huyết sắc!!!
Yêu ma công thành!!
Đây là một cuộc tấn công tổng lực của bầy yêu ma!!!
Đây là đại nạn, một đại nạn không hề có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.
Một trận mưa to, kéo theo đó là hàng trăm, hàng ngàn con yêu ma đang điên cuồng lao đến.
Từ xa xưa, Bắc Thành và tộc Ma Lang đã có mối thù không đội trời chung. Giờ đây, dường như chúng không thể kìm nén được cơn khát máu đang sôi sục. Dưới sự thống lĩnh của con Ma Lang cấp cao, cả bầy điên cuồng lao thẳng vào phòng tuyến bảo vệ Bắc Thành!!
Một cơn thủy triều màu xanh đen cuồn cuộn bao trùm cả ngọn núi, một cơn thủy triều được tạo nên từ vô số Độc Nhãn Ma Lang.
Chúng chạy như điên, gào thét man dại, khiến cho trạm dịch Tuyết Phong Sơn nhỏ bé này phải rung chuyển dữ dội!
Dưới cơn mưa tầm tã, hàng ngàn cặp mắt đỏ ngầu vẫn chi chít hiện ra, ánh lên sự căm thù và hung tàn tột độ đối với loài người. Chúng muốn xé xác, ăn tươi nuốt sống tất cả mọi người ở đây!!
Các pháp sư tại trạm dịch hoàn toàn bị cảnh tượng này làm choáng váng, kinh hãi. Trước cơn thủy triều yêu ma này, họ cảm thấy mình quá nhỏ bé, bất lực!
Đối với tất cả quân pháp sư ở đây, cảnh tượng bầy Độc Nhãn Ma Lang điên cuồng lao tới tấn công có lẽ sẽ là một ký ức mà cả đời họ không thể nào quên… À không, có lẽ họ chẳng còn “cả đời” để mà quên nữa, bởi vì liệu họ có thể sống sót qua ngày hôm nay hay không, vẫn còn là một ẩn số