Mạc Phàm vốn là kẻ không sợ trời không sợ đất, nhưng khi đối mặt với đám vong linh đã hoàn toàn mất hết nhân tính, chỉ còn lại lòng cừu hận và oán niệm vô tận này, hắn cũng không khỏi lạnh sống lưng.
Những sinh vật này không biết sợ hãi, không biết đau đớn, chúng chỉ có một mục tiêu duy nhất là xé xác tất cả những sinh vật sống mà chúng nhìn thấy.
Lúc này, Mạc Phàm đã hiểu tại sao các pháp sư cao tay trong thành lại không dám tùy tiện bước vào khu vực này. Một khi bị đám vong linh này bao vây, dù có là pháp sư Cao Giai cũng khó lòng thoát chết.
“Bọn chúng đang tới!” Triệu Mãn Duyên hét lên.
Đám vong linh di chuyển cực nhanh, chúng lao điên cuồng trên những con phố đổ nát. Những tiếng gào thét chói tai của chúng vang vọng khắp nơi, khiến người ta cảm thấy như đang ở trong địa ngục trần gian.
“Mạc Phàm, làm sao bây giờ?” Mục Ninh Tuyết hỏi, gương mặt xinh đẹp của nàng đã tái đi vài phần.
Mạc Phàm không trả lời, ánh mắt hắn lóe lên tia sáng màu bạc, tập trung quan sát những tòa nhà cao tầng xung quanh.
“Bên kia!” Mạc Phàm chỉ tay về phía một tòa nhà thương mại đã bị phá hủy một nửa.
“Đi!”
Không chút do dự, cả nhóm lập tức lao về phía tòa nhà đó.
Tốc độ của họ rất nhanh, nhưng đám vong linh còn nhanh hơn. Chúng như một cơn thủy triều đen ngòm, điên cuồng đuổi theo phía sau.
“Ầm!”
Một con Thi Tướng khổng lồ bất ngờ nhảy ra từ một con hẻm, thân hình to lớn của nó chặn đứng đường đi của cả nhóm.
“Để tôi!” Triệu Mãn Duyên hét lớn, hai tay nhanh chóng kết ấn.
Một tấm khiên ánh sáng khổng lồ hiện ra, chắn trước mặt con Thi Tướng.
“Rầm!”
Con Thi Tướng đâm sầm vào tấm khiên, tạo ra một tiếng va chạm kinh thiên động địa. Tấm khiên ánh sáng rung chuyển dữ dội, nhưng vẫn kiên cường đứng vững.
“Đi mau!” Triệu Mãn Duyên gầm lên, trán đã lấm tấm mồ hôi.
Mạc Phàm và những người khác không lãng phí thời gian, lập tức lách qua con Thi Tướng và tiếp tục lao về phía tòa nhà thương mại.
Vừa vào bên trong tòa nhà, Mạc Phàm lập tức nói: “Lên tầng thượng!”
Cả nhóm nhanh chóng chạy lên cầu thang. Đám vong linh bên ngoài cũng đã tràn vào, chúng gào thét đuổi theo sát nút.
“Mẹ kiếp, nhiều quá!” Triệu Mãn Duyên vừa chạy vừa chửi thề.
Chẳng mấy chốc, cả nhóm đã lên đến tầng thượng.
Đứng trên sân thượng, nhìn xuống phía dưới, cảnh tượng khiến tất cả mọi người phải hít một hơi khí lạnh. Toàn bộ con phố đã bị vong linh bao phủ, chúng chen chúc nhau, tạo thành một biển xác sống ghê rợn.
“Chúng ta bị bao vây rồi.” Giọng Mục Ninh Tuyết có chút run rẩy.
“Chưa chắc.” Mạc Phàm lắc đầu, ánh mắt hắn vẫn đang quan sát xung quanh.
Đột nhiên, hắn nhìn thấy một thứ gì đó.
Ở trung tâm của biển vong linh, có một cơn lốc xoáy màu xám tro đang từ từ hình thành. Cơn lốc xoáy này không ngừng lớn lên, hút tất cả những vong linh xung quanh vào trong.
Những vong linh bị hút vào đều gào thét thảm thiết, thân thể chúng bị xé nát thành từng mảnh.
“Đó là… bão táp cấm chế!” Mạc Phàm kinh ngạc thốt lên.
Bão táp cấm chế là một loại ma pháp không gian đặc biệt, nó sẽ tạo ra một khu vực cấm, bất kỳ sinh vật nào bước vào đều sẽ bị sức mạnh không gian nghiền nát.
“Là ai đã bố trí cái này?” Triệu Mãn Duyên cũng sững sờ.
“Không biết, nhưng đây là cơ hội của chúng ta.” Mắt Mạc Phàm sáng lên.
Bão táp cấm chế đang ngày càng lớn mạnh, nó giống như một cái máy xay thịt khổng lồ, không ngừng nghiền nát đám vong linh.
“Chúng ta chỉ cần đợi bão táp cấm chế quét sạch bọn chúng là được.” Mạc Phàm nói.
Tuy nhiên, mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.
Trong đám vong linh, đột nhiên xuất hiện một vài con Thi Tướng cấp cao. Chúng gầm lên giận dữ, cơ thể tỏa ra tử khí nồng nặc, chống lại sức hút của bão táp cấm chế.
Thậm chí, có một con Thi Tướng còn mạnh mẽ đến mức có thể tiến về phía trung tâm của cơn bão.
“Khốn kiếp, có kẻ mạnh đang cố phá giải cấm chế!” Mạc Phàm nhận ra vấn đề.
Nếu bão táp cấm chế bị phá, cả nhóm sẽ phải đối mặt với biển vong linh vô tận này.
“Không thể để nó thành công!”
Mạc Phàm nghiến răng, lôi hỏa bắt đầu bùng lên trên người hắn. Hắn không thể ngồi chờ chết được.
“Triệu Mãn Duyên, phòng ngự! Mục Ninh Tuyết, yểm trợ tôi!” Mạc Phàm ra lệnh.
Nói xong, hắn nhảy khỏi tầng thượng, lao thẳng về phía con Thi Tướng đang cố phá giải cấm chế.
“Mạc Phàm, cậu điên rồi!” Triệu Mãn Duyên hét lên, nhưng đã quá muộn.
Bóng lưng của Mạc Phàm, rực cháy trong ngọn lửa và tia sét, trông vừa điên cuồng lại vừa hào hùng, như một vị chiến thần lao vào giữa vạn quân địch.