Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 956: CHƯƠNG 936: THÔNG MINH ĐẾN CẢM ĐỘNG!

Mạc Phàm, Mục Ninh Tuyết, Tương Thiểu Nhứ, Triệu Mãn Duyên, Quan Ngư, Tưởng Thiểu Quân, Nam Giác, Giang Dục, tổng cộng tám người, cùng nhau bước vào tòa thành cổ kính và tĩnh mịch này.

Thành trì này mang đậm phong cách kiến trúc châu Âu cổ đại, những tòa nhà cao thấp san sát, đường phố lát đá xanh, những bức tường phủ đầy dây leo xanh biếc. Nếu không phải vì sự hoang vắng và những vết tích chiến đấu loang lổ khắp nơi, nơi đây hẳn sẽ là một thị trấn cổ vô cùng xinh đẹp và lãng mạn.

"Nơi này thật kỳ lạ, rõ ràng là một tòa thành, nhưng lại không có tường thành." Tương Thiểu Nhứ quan sát xung quanh, cất tiếng nói.

"Tường thành có lẽ đã bị phá hủy trong chiến tranh rồi. Mọi người cẩn thận một chút, nơi này âm khí rất nặng." Tưởng Thiểu Quân nhắc nhở.

Tòa thành cổ này tĩnh lặng đến đáng sợ, không một tiếng động, không một bóng người, chỉ có tiếng gió rít qua những con hẻm nhỏ, nghe như tiếng vong hồn than khóc.

"Chúng ta đi đâu bây giờ?" Triệu Mãn Duyên hỏi.

"Đi về phía trung tâm thành phố, nơi đó có một tòa tháp chuông, có lẽ là nơi cao nhất ở đây. Đứng trên đó có thể quan sát toàn bộ thành phố, biết đâu lại tìm thấy manh mối gì đó." Mạc Phàm đề nghị.

Mọi người đều đồng ý với ý kiến của Mạc Phàm. Dưới sự dẫn dắt của hắn, cả nhóm cẩn thận tiến sâu vào trong thành.

Con đường lát đá xanh gập ghềnh, hai bên là những cửa hàng đã đóng cửa từ lâu, bụi bặm phủ đầy, mạng nhện giăng khắp nơi. Càng đi vào sâu, âm khí càng trở nên nồng đậm, khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo đến tận xương tủy.

"Grào..."

Đột nhiên, từ trong một con hẻm tối tăm, một tiếng gầm gừ khàn khàn vang lên.

Mọi người lập tức cảnh giác, ma pháp năng lượng bắt đầu khởi động.

Một con Thi Binh thân hình cao lớn, toàn thân mục rữa, lảo đảo bước ra khỏi bóng tối. Đôi mắt nó trống rỗng, chỉ còn lại sự hung tợn và khát máu.

"Chỉ là một con Thi Binh cấp Nô Bộc thôi, để tôi." Quan Ngư bước lên trước một bước, trên tay đã ngưng tụ một quả cầu lửa rực cháy.

"Hỏa Tư - Bạo Liệt!"

Quả cầu lửa bay thẳng về phía Thi Binh, nổ tung thành một biển lửa, nuốt chửng con quái vật trong nháy mắt.

Giải quyết xong con Thi Binh, mọi người tiếp tục tiến về phía trước. Nhưng chẳng bao lâu sau, ngày càng nhiều vong linh xuất hiện. Từ Thi Binh, Khô Lâu cho đến Oán Linh lơ lửng trong không trung, chúng từ khắp các ngõ ngách, tòa nhà đổ nát trào ra, bao vây lấy cả nhóm.

"Số lượng nhiều quá!" Giang Dục nhíu mày, một cơn lốc xoáy nhỏ đã hình thành trong tay cậu ta.

"Đừng lãng phí ma năng, chúng ta phải đến được tháp chuông!" Mạc Phàm hét lớn.

Hắn đi đầu, hai tay bùng lên tia sét tím.

"Lôi Ấn - Tàn Ảnh!"

Vô số Lôi Ấn bay ra, tạo thành một con đường sấm sét. Những vong linh cấp Nô Bộc vừa chạm vào liền tan thành tro bụi.

Những người khác cũng thi triển ma pháp, mở đường máu tiến về phía trước. Mục Ninh Tuyết vung tay, băng sương bao phủ mặt đất, làm chậm bước chân của lũ vong linh. Triệu Mãn Duyên và Quan Ngư phụ trách phòng ngự, tạo ra những tấm khiên ánh sáng và tường lửa vững chắc. Tương Thiểu Nhứ và Nam Giác sử dụng ma pháp Thực Vật và Tâm Linh để khống chế và gây nhiễu loạn.

Dưới sự phối hợp ăn ý, cả nhóm tuy bị bao vây nhưng vẫn tiến lên một cách vững chắc.

"Nhìn kìa, tháp chuông ở ngay phía trước!" Tưởng Thiểu Quân chỉ tay về phía trước.

Ở trung tâm thành phố, một tòa tháp chuông cổ kính cao chót vót sừng sững giữa những tòa nhà đổ nát. Nó giống như một người khổng lồ cô độc, lặng lẽ chứng kiến sự suy tàn của thành phố này.

"Tăng tốc lên!"

Mọi người dồn hết sức lực, cuối cùng cũng đột phá vòng vây của đám vong linh, chạy đến dưới chân tháp chuông.

Cánh cửa gỗ của tháp chuông đã mục nát, chỉ cần đẩy nhẹ là đổ sập. Bên trong là một cầu thang xoắn ốc bằng đá, kéo dài lên tận đỉnh tháp.

"Tôi đi trước, mọi người theo sau!" Mạc Phàm không chút do dự, bước vào trong bóng tối.

Cầu thang vừa hẹp vừa dốc, không khí ẩm ướt và lạnh lẽo. Mọi người phải dùng ma pháp Quang hệ để chiếu sáng.

Leo lên được khoảng một nửa, Mạc Phàm đột nhiên dừng lại, giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng.

"Có tiếng động." Hắn thì thầm.

Mọi người nín thở lắng nghe. Quả nhiên, từ phía trên đỉnh tháp, có tiếng kim loại ma sát vào nhau ken két, cùng với tiếng gầm gừ trầm thấp.

"Xem ra có thứ gì đó không dễ đối phó đang ở trên đó." Triệu Mãn Duyên nuốt nước bọt.

"Đã đến đây rồi, không thể quay lại được." Mạc Phàm nói chắc nịch, "Chuẩn bị chiến đấu."

Cả nhóm tiếp tục leo lên, bước chân nhẹ nhàng hết mức có thể. Càng đến gần đỉnh tháp, âm thanh càng rõ ràng hơn.

Cuối cùng, khi bước lên bậc thang cuối cùng, cảnh tượng trước mắt khiến tất cả mọi người đều phải sững sờ.

Trên đỉnh tháp chuông rộng lớn, một con quái vật hình người khổng lồ đang ngồi trên chiếc chuông đồng đã rỉ sét. Nó cao khoảng 5 mét, toàn thân được bao bọc bởi một lớp giáp sắt đen kịt, trên tay cầm một thanh đại đao khổng lồ. Từ những khe hở của bộ giáp, tỏa ra một luồng tử khí nồng nặc.

Đây là một Hắc Ám Kiếm Chủ! Một sinh vật vong linh cấp Chiến Tướng!

"Chết tiệt, sao lại gặp phải thứ này ở đây!" Triệu Mãn Duyên khẽ rủa.

Hắc Ám Kiếm Chủ dường như đã phát hiện ra sự có mặt của họ. Nó chậm rãi đứng dậy, đôi mắt đỏ rực trong chiếc mũ giáp khóa chặt lấy cả nhóm, sát khí kinh người tỏa ra.

"Gràoooo!"

Nó gầm lên một tiếng, vung thanh đại đao chém về phía mọi người. Một luồng kiếm khí đen ngòm mang theo tử khí nồng nặc bay tới, không khí như bị xé toạc.

"Quang Hộ - Thánh Thuẫn!"

Triệu Mãn Duyên phản ứng cực nhanh, một tấm khiên ánh sáng vàng óng hiện ra, chặn đứng luồng kiếm khí.

"Rầm!"

Tấm khiên rung chuyển dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn chặn được đòn tấn công.

"Không thể đối đầu trực diện được, không gian ở đây quá chật hẹp!" Tưởng Thiểu Quân hét lên.

Đỉnh tháp chuông tuy rộng nhưng cũng không đủ để tám người cùng lúc thi triển ma pháp cấp cao.

Mạc Phàm quan sát Hắc Ám Kiếm Chủ, đầu óc nhanh chóng phân tích. Hắn nhận ra con quái vật này tuy mạnh mẽ nhưng hành động có vẻ hơi chậm chạp.

"Mọi người nghe tôi, Mục Ninh Tuyết, Tương Thiểu Nhứ, Nam Giác, ba người dùng ma pháp khống chế, làm chậm nó lại. Giang Dục, cậu dùng Phong hệ quấy nhiễu. Triệu Mãn Duyên, Quan Ngư, Tưởng Thiểu Quân, ba người phụ trách phòng ngự và tấn công từ xa. Tôi sẽ tìm cơ hội tấn công chính diện!" Mạc Phàm nhanh chóng ra lệnh.

Mọi người lập tức hành động theo kế hoạch.

"Băng Mạn - Cấm Cố!"

"Thực Vật - Triền Nhiễu!"

"Tâm Linh - Hỗn Loạn!"

Vô số dây leo băng giá và thực vật từ mặt đất mọc lên, quấn lấy chân của Hắc Ám Kiếm Chủ. Một luồng sóng tinh thần vô hình cũng tấn công vào đầu nó.

Hắc Ám Kiếm Chủ gầm lên giận dữ, vung đao chém đứt những dây leo, nhưng tốc độ rõ ràng đã chậm lại.

"Phong Bàn - Long Quyển!"

Giang Dục tạo ra một cơn lốc xoáy, không đủ mạnh để hất tung Hắc Ám Kiếm Chủ nhưng cũng khiến nó mất thăng bằng.

Nhân cơ hội đó, Mạc Phàm đã lao tới.

"Tích Lịch - Oanh Đỉnh!"

Một tia sét tím khổng lồ từ trên trời giáng xuống, đánh thẳng vào người Hắc Ám Kiếm Chủ.

"Keng!"

Tia sét đánh vào bộ giáp sắt, tóe ra vô số tia lửa điện, nhưng chỉ để lại một vết cháy đen mờ nhạt.

"Bộ giáp của nó có khả năng kháng ma pháp rất cao!" Mạc Phàm kinh ngạc.

Hắc Ám Kiếm Chủ nổi giận, quay người chém một nhát về phía Mạc Phàm.

"Ám Ảnh - Hư Hóa!"

Mạc Phàm biến thành một cái bóng, né được đòn tấn công trong gang tấc.

"Thứ này khó nhằn thật!" Triệu Mãn Duyên vừa duy trì Thánh Thuẫn vừa kêu lên.

Mọi người đều cảm thấy áp lực nặng nề. Hắc Ám Kiếm Chủ vừa có sức tấn công kinh người, vừa có lớp phòng ngự gần như không thể xuyên thủng.

Đúng lúc này, Mạc Phàm chợt liếc thấy quả chuông đồng khổng lồ mà Hắc Ám Kiếm Chủ vừa ngồi lên. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn.

"Mọi người, tấn công vào quả chuông!" Mạc Phàm hét lớn.

Mọi người đều ngẩn ra, không hiểu ý đồ của Mạc Phàm, nhưng vẫn tin tưởng và làm theo.

"Liệt Quyền - Cửu Cung!"

"Băng Tỏa - Giảo Sát!"

"Quang Diệu - Manh Mục!"

Vô số ma pháp cấp trung đồng loạt tấn công về phía quả chuông đồng.

"Boong! Boong! Boong!"

Quả chuông bị tấn công, phát ra những tiếng vang đinh tai nhức óc. Sóng âm khuếch tán ra xung quanh.

Hắc Ám Kiếm Chủ đang định tấn công bỗng khựng lại, ôm lấy đầu, gầm lên đau đớn. Dường như sóng âm từ quả chuông đã ảnh hưởng trực tiếp đến nó.

"Có hiệu quả! Tiếp tục đi!" Mạc Phàm mừng rỡ.

Hắn đã đoán đúng. Hắc Ám Kiếm Chủ này có lẽ có mối liên kết đặc biệt nào đó với quả chuông, hoặc là linh hồn của nó bị trói buộc bên trong. Tiếng chuông chính là khắc tinh của nó!

Mọi người như được tiếp thêm sức mạnh, dồn toàn bộ ma năng tấn công vào quả chuông.

Tiếng chuông vang lên ngày càng dồn dập, Hắc Ám Kiếm Chủ gào thét thảm thiết, bộ giáp trên người bắt đầu xuất hiện những vết nứt.

"Cơ hội đến rồi!"

Mạc Phàm tập trung toàn bộ ma năng hệ Lôi vào tay phải.

"Thiên Quân Lôi Đình - Lôi Bạo!"

Một quả cầu sấm sét tím rực, mang theo sức mạnh hủy diệt, bay thẳng về phía Hắc Ám Kiếm Chủ đang đau đớn.

"Ầm!"

Lôi Bạo nổ tung, sức mạnh sấm sét kinh hoàng xuyên qua những vết nứt trên bộ giáp, tàn phá cơ thể vong linh bên trong.

Hắc Ám Kiếm Chủ gầm lên tiếng cuối cùng, rồi đổ ầm xuống đất, bộ giáp vỡ tan tành, chỉ còn lại một làn khói đen tiêu tán trong không khí.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, ngồi bệt xuống đất. Trận chiến vừa rồi quá căng thẳng.

"Mạc Phàm, cậu đúng là thông minh đến mức cảm động luôn đấy!" Triệu Mãn Duyên giơ ngón tay cái lên, không tiếc lời khen ngợi.

Nếu không nhờ Mạc Phàm phát hiện ra điểm yếu của Hắc Ám Kiếm Chủ, có lẽ cả nhóm đã phải trả một cái giá rất đắt.

Mạc Phàm chỉ cười cười, không nói gì. Hắn bước đến bên cạnh lan can của tháp chuông, nhìn xuống toàn bộ thành phố cổ đang chìm trong màn đêm.

Từ trên cao nhìn xuống, hắn phát hiện ra một điều kỳ lạ. Những con đường trong thành phố này dường như được sắp xếp theo một quy luật nào đó, trông giống như... một ma pháp trận khổng lồ!

Và trung tâm của ma pháp trận này, chính là tòa tháp chuông mà họ đang đứng.

✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!