“Phương pháp gì?”
Lâm Dạ có loại dự cảm không ổn, bình thường loại phương án tuyệt đối này đều không mấy an toàn.
“Hồng Hải và Vực Sâu/Thâm Uyên đều là những vị diện cực kỳ nguy hiểm, nhưng cũng có một số vị diện cùng bọn chúng ở vào cùng một giai vị. Ngươi muốn giải quyết vấn đề của Hồng Hải và Vực Sâu/Thâm Uyên, chỉ có thể mượn nhờ lực lượng của các vị diện nguy hiểm khác. Chỉ cần trong cơ thể ngươi ẩn chứa nhiều lực lượng vị diện nguy hiểm, Hồng Hải và Vực Sâu/Thâm Uyên sẽ không dễ dàng ảnh hưởng đến ngươi. Đây chính là phương án giải quyết mà ta muốn đề cử cho ngươi: Phong hiểm đối xứng.”
Giọng Thiếu Nữ lộ ra vẻ đắc ý.
“... Còn có phương án dự bị không? Tôi có chút không muốn để phong hiểm đối xứng trên người mình.”
Lâm Dạ cẩn thận nhớ lại một chút, vẫn không nghĩ ra mình đã đắc tội Thiếu Nữ từ lúc nào.
“Đây chính là Vực Sâu/Thâm Uyên và Hồng Hải, ngươi sẽ không cho là dựa vào phương thức bình thường có thể xử lý vấn đề của ngươi chứ?”
Thiếu Nữ rót cho mình một ly hồng trà, nhàn nhạt uống một ngụm.
“Hệ thống cũng không được sao? Chỗ Tránh Nạn của hệ thống không phải tuyệt đối an toàn sao?”
Lâm Dạ cũng uống một ngụm hồng trà, mùi thơm của trà thẩm thấu cơ thể và tinh thần hắn, khiến hắn sinh ra một loại ấm áp không thể diễn tả bằng lời.
“Hệ thống sẽ chỉ cung cấp bảo hộ khi ngươi yếu ớt, đây là một trong những quy tắc cơ bản của hệ thống. Ngươi cũng không thể thành Thần Minh rồi còn trốn trong Chỗ Tránh Nạn chứ? Hơn nữa, trốn trong Chỗ Tránh Nạn cũng không thể trở thành Thần Minh chân chính.”
Thiếu Nữ lại rót đầy chén trà cho Lâm Dạ, hơi nóng mờ mịt làm mờ hai mắt Lâm Dạ.
“Được rồi, tôi chấp nhận phong hiểm đối xứng. Quyển sách này có liên quan đến vị diện nào? Sau khi đọc xong sẽ như thế nào?”
Lâm Dạ không từ chối phương án mà Thiếu Nữ đưa ra. Vấn đề là ở đây, sớm muộn gì cũng cần giải quyết. Hắn không muốn chờ đến khi không thể vãn hồi mới hối hận vì đã không hành động sớm hơn.
“Loại thư tịch đặc biệt này rất nhiều đều có liên quan đến Mộng Cảnh. Về phần hiệu quả sau khi đọc xong thì phải xem ngươi làm đến bước nào. Nếu như ngươi có thể đọc xong một câu chuyện hoàn chỉnh, vậy tinh thần của ngươi sẽ trưởng thành rất nhiều. Nếu như ngươi có thể hoàn toàn thay đổi kết cục của câu chuyện... Vậy thì thật thú vị, ta rất muốn nghe một câu chuyện thú vị.”
Thiếu Nữ nhắm mắt lại tựa vào gối đầu mềm mại. Khủng bố cố sự là sở thích nhỏ của nàng, nàng hy vọng Lâm Dạ có thể thích.
“Được rồi, hy vọng quyển sách này đừng quá khủng bố.”
Lâm Dạ uống cạn sạch hồng trà, mở [Ngàn Năm Đế Quốc Khủng Bố Cố Sự Tinh Tuyển Tập Hợp]...
Lâm Dạ mở hai mắt ra, hắn đang nằm trên một chiếc giường đơn mềm mại. Thần Quang xuyên thấu qua màn cửa chiếu vào căn phòng chật hẹp, bên ngoài truyền đến hương thơm của bữa sáng.
“Ca ca, nhanh lên rời giường, hôm nay anh không phải muốn dẫn học sinh đi ngoài thành qua đêm sao?”
Một cô bé tóc đen khuôn mặt đáng yêu đẩy cửa phòng đi vào, nhấc chăn của Lâm Dạ lên, giúp hắn xếp gọn.
“Đúng rồi, em không nói anh còn quên. Tối qua anh cảm giác mình nằm mơ một giấc rất dài, nhưng lại không nhớ ra.”
Lâm Dạ từ trên giường đứng dậy mặc trang phục chính thức. Năm nay là năm đầu tiên Đế Quốc trải qua ngàn năm, để ăn mừng, Đế Quốc Học Viện đã thông qua rất nhiều hoạt động sau giờ học. Lâm Dạ là một giáo sư học viện, hôm nay hắn muốn dẫn đám học sinh của mình đi ngoài thành tham quan một số di tích cổ xưa, và cũng ở đó qua đêm.
“Không nhớ ra thì đừng suy nghĩ, chuyện trong mơ cũng không quan trọng. Bây giờ nên ăn điểm tâm.”
Lâm Tĩnh kéo Lâm Dạ rời phòng, bữa sáng đã chuẩn bị xong. Bữa sáng vô cùng phong phú, cũng rất hợp khẩu vị Lâm Dạ, Lâm Dạ không nhanh không chậm ăn bữa sáng.
“Ca ca, anh là chiều ngày kia trở về sao?”
Lâm Tĩnh hỏi.
“Ừm... Em vẫn nên đi cùng anh đi, một mình em ở nhà anh không yên lòng.”
Lâm Dạ bỗng nhiên nói. Hắn cũng không biết trước đó mình vì sao không nghĩ tới có thể mang theo em gái cùng đi ngoài thành, dù sao lộ phí do học viện thanh toán, mang theo cô bé cũng sẽ không gây ra phiền toái gì.
“Có thể chứ? Học viện bên kia sẽ đồng ý sao?”
Lâm Tĩnh đương nhiên muốn đi theo ca ca đi ngoài thành dạo chơi, nhưng nàng sợ gây phiền toái cho ca ca.
“Việc nhỏ, anh nói thế nào cũng là giáo sư học viện. Trên xe có rất nhiều chỗ, mang theo một người nhà thì sao?”
Lâm Dạ ăn bữa sáng ngon lành do em gái chuẩn bị, tâm trạng kiềm chế bỗng nhiên tốt hơn rất nhiều, tựa như hắn đã đưa ra quyết định chính xác.
“Cảm ơn ca ca, em đi làm chuẩn bị ngay đây.”
Lâm Tĩnh nhanh chóng ăn xong điểm tâm, bắt đầu cho đồ vào vali, chuẩn bị khởi hành.
“Chỉ đi hai ngày rưỡi, chiều ngày kia sẽ trở về, không cần mang quá nhiều đồ.”
Lâm Dạ ăn xong điểm tâm, giúp em gái cùng nhau thu thập hành lý.
Một lát sau, bên ngoài vang lên tiếng còi, xe trường học đã đến. Lâm Dạ vội vàng mang theo em gái và vali ra khỏi nhà, đi đến xe trường học.
“Lâm lão sư, thầy hóa ra thích loại hình này sao? Thảo nào không nhận thư tình của mấy nữ học sinh kia, các cô ấy vẫn còn quá lớn.”
Lâm Dạ vừa lên xe, một nữ học sinh nhìn thấy Lâm Tĩnh, cố ý lớn tiếng nói.
“Đừng nói bậy, đây là em gái tôi Lâm Tĩnh. Trong nhà không có ai, tôi không yên lòng để con bé một mình ở nhà.”
Lâm Dạ giải thích một câu.
“Chào các bạn.”
Lâm Tĩnh lễ phép chào hỏi các học sinh trên xe.
“Oa, thật đáng yêu, trông giống lão sư ghê.”
“Đến đây để chị ôm một cái, chị có đồ ăn vặt này.”
“Không hổ là Lâm Dạ lão sư, nói lạm dụng chức quyền mà nghe hợp lý ghê.”...
“Đừng nói nhảm, dù sao trên xe có phòng trống, tôi mang theo một người nhà thì sao?”
Lâm Dạ để Lâm Tĩnh ngồi ở hàng ghế phía trước gần cửa sổ, hắn thì ngồi xuống chỗ ngồi kế tài xế. Người lái xe họ Vương, mọi người đều gọi ông là Vương Sư Phó.
“Vương Sư Phó, mấy giờ có thể đến gần di tích?”
Lâm Dạ nhìn thoáng qua đồng hồ điện tử trên xe, hỏi.
“Trước giữa trưa hẳn là có thể đến, chỉ là tôi trước đó nghe đài phát thanh thảo luận, đường chính ngoài thành dường như xảy ra một vụ tai nạn giao thông, tôi cũng không biết có ảnh hưởng hay không.”
Vương Sư Phó hồi đáp.
“Còn có con đường nào khác thông đến di tích không?”
Lâm Dạ không hy vọng đến quá muộn, bọn hắn hôm nay còn rất nhiều công tác chuẩn bị cần hoàn thành.
“Có một con đường nhỏ, chỉ là đi con đường đó thì hơi vòng một chút, đại khái sẽ thêm nửa giờ đi xe.”
Vương Sư Phó đối với đường xá phụ cận hết sức quen thuộc.
“Vậy thì đi con đường nhỏ đó, hơn nửa giờ dù sao cũng tốt hơn là bị kẹt trên đường bất động.”
Lâm Dạ vô cùng dứt khoát đưa ra quyết định.
“Được rồi.”
Vương Sư Phó cũng muốn nhanh chóng lái xe đến đích.
Xe trường học rất nhanh liền rời khỏi phạm vi thành phố, Vương Sư Phó lái xe rẽ vào một con đường nhỏ trong rừng, trên đường không có một chiếc xe nào. Các học sinh trong xe hoàn toàn không thèm để ý xe trường học đang đi đâu, bọn họ vui vẻ nói chuyện phiếm chơi game, ngay cả Lâm Tĩnh cũng bị mấy nữ sinh kéo vào vòng nhỏ của các cô ấy.
Lâm Dạ không để ý đến những học sinh ồn ào kia, hắn rất lý giải bọn họ, khó khăn lắm mới được đi chơi một chuyến, chỉ cần không quá đáng, hắn cũng sẽ không quản.
“Vương Sư Phó, dựa vào bên phải một chút, bác lái ở giữa đường nhanh như vậy, vạn nhất đối diện có xe đến thì phiền toái.”
Lâm Dạ nhắc nhở Vương Sư Phó một câu.
“À? Chuyện gì xảy ra? Tôi không muốn lái ở giữa...”
Vương Sư Phó nghi ngờ nói.