Sau khi bị đội mũ giáp lên đầu, nhân viên nghiên cứu bên cạnh bắt đầu điều chỉnh tham số dụng cụ. Ngay khi hắn nhấn xuống một cái công tắc nào đó, mắt Lâm Dạ tối sầm lại, mất đi ý thức.
Không biết qua bao lâu, Lâm Dạ khôi phục nhận thức. Lúc này hắn đang ở trong một trạng thái rất kỳ quái.
Hắn đang phụ thể trên người một kẻ nào đó.
Cảm giác này có chút giống lúc hệ thống mô phỏng, nhưng còn lâu mới hoàn hảo được như hệ thống làm.
Dụng cụ kia dường như là một loại thiết bị truyền tải ý thức, đem ý thức của Lâm Dạ truyền sang thân thể một người khác.
Ý thức của đối phương vẫn tồn tại. Nếu Lâm Dạ muốn khống chế thân thể, liền phải giải quyết ý thức của đối phương trước, hoặc là đạt được sự đồng ý của đối phương.
Đây là lần đầu tiên Lâm Dạ cảm nhận trực quan về sự tồn tại của tinh thần ý thức như vậy. So với Lâm Dạ, ý thức của đối phương vô cùng nhỏ yếu. Nếu Lâm Dạ nguyện ý, hắn tùy thời có thể nghiền nát ý thức của đối phương và chiếm cứ thân thể này.
Điều này khiến Lâm Dạ nhớ tới tòa mê cung ý thức kia. Đối với Tiểu Dạ lúc đó, có lẽ Lâm Dạ cũng giống như thế này, không có chút sức chống cự nào.
Bọn hắn về bản chất là cùng một người, cho nên Lâm Dạ cũng sẽ đưa ra lựa chọn tương đương.
Quan sát một hồi, Lâm Dạ đại khái nắm được tình huống cơ bản của đối phương.
Tần An, nam giới, 17 tuổi, là học sinh cấp ba.
Thế giới này dường như có sự hiểu biết nhất định về linh năng, nhưng nồng độ linh năng trong môi trường chỉ ở mức bình thường.
Tạm thời Lâm Dạ chỉ thấy được một vị giáo viên từng hấp thu qua linh năng, chưa phát hiện nhân tố nguy hiểm nào.
Mục đích của Tổ Chức hẳn là lợi dụng Nhân viên cấp D để nghiên cứu thiết bị truyền tải ý thức, cho nên Lâm Dạ chỉ cần chờ đợi Tổ Chức đưa hắn trở về. Lần mô phỏng này hẳn là có thể kết thúc mỹ mãn.
Cho nên Lâm Dạ cũng có thể không cần giao tiếp với Tần An, chỉ cần đối phương không chết trong vòng mấy tiếng đồng hồ này là được.
“... Nhưng ta có loại dự cảm không tốt.”
Cho đến nay, chưa có nhiệm vụ mô phỏng nào là đơn giản hoàn thành cả.
Lâm Dạ dành một giây mặc niệm cho Tần An.
“Tần An không thể chết. Hắn chết, nếu Henry có thể trực tiếp tử vong thì còn tốt. Nhưng nếu Henry chỉ biến thành người thực vật, vậy thì phiền toái to.”
“Vạn nhất Tổ Chức ngay cả người thực vật cũng có thể lợi dụng, vậy ta khả năng ngay cả việc bắt đầu lại mô phỏng cũng không làm được.”
Để có thể kịp thời ứng đối những rắc rối tiếp theo, Lâm Dạ quyết định nói chuyện với Tần An.
Lâm Dạ: Ngươi tốt.
Lâm Dạ “nói” với Tần An đang nhìn bảng đen ngẩn người.
Hắn đương nhiên không thể mở miệng nói, nhưng bây giờ hai người dùng chung một thân thể, hoàn toàn có thể thông qua tinh thần để giao tiếp.
Tần An quay đầu mờ mịt nhìn xung quanh. Hắn “nghe” thấy âm thanh, nhưng lại không tìm thấy nơi phát ra.
Lâm Dạ: Nếu không muốn bị coi là kẻ điên thì đừng nhìn loạn. Ta đang thông qua tinh thần giao tiếp với ngươi.
Tần An:?
Lâm Dạ: Rất tốt. Chỉ cần ngươi tập trung suy nghĩ điều muốn nói, ta liền có thể nghe thấy.
Tần An:... Ngươi là ai?
Lâm Dạ: Ta là... Thần Minh. Ngươi biết cái gì là Thần Minh không?
Lâm Dạ quyết định chọn một đáp án dễ chấp nhận đối với người bình thường.
Tần An:... Ta có phải bị điên rồi không?
Lâm Dạ: Ngươi không điên, nhưng nếu ngươi tiếp tục ở lại đây thì có thể sẽ chết.
Tần An:... Ta hiểu rồi. Ngươi là bọn lừa đảo qua mạng đúng không? Thần Minh lừa gạt? Đây là công nghệ cao gì vậy?
Lâm Dạ: Ngươi cảm thấy mình có cái gì đáng giá để ta dùng loại công nghệ cao này lừa gạt sao?
Tần An: Được rồi, Thần Minh đại nhân, xin ngài cứu ta một mạng.
Lâm Dạ: Không cần ta cứu ngươi. Ngươi chỉ cần nói mình không thoải mái, xin phép nghỉ rời khỏi nơi này là được.
Tần An: Hả? Ta rời khỏi nơi này liền có thể không sao?
Lâm Dạ: Đúng. Một lát nữa nơi này hẳn sẽ xảy ra một loại tai họa nào đó. Rời khỏi trường học hẳn là sẽ không liên quan.
Trước đó còn chưa rõ ràng, nhưng hiện tại Lâm Dạ đã ẩn ẩn cảm giác được nơi này sắp xảy ra chuyện gì đó.
Tần An: Vậy còn những người khác thì sao?
Tần An đối với cái gọi là “tai họa” cũng không có cảm giác thực tế, vẫn còn lo lắng cho người khác.
Lâm Dạ: Có lẽ ngươi có thể báo cáo tình huống nơi này cho cảnh sát, giao cho các chú cảnh sát xử lý. Chỉ là như vậy có thể sẽ lưu lại một loại tai họa ngầm nào đó, ngươi nhất định phải chuẩn bị tâm lý.
Lâm Dạ không hiểu rõ thế giới này, hắn không cách nào thay Tần An đưa ra quyết định, bởi vì hắn không thể mãi mãi trông chừng Tần An, hậu quả chỉ có thể tự mình gánh chịu.
Tần An: Nhưng ngài không phải là Thần Minh sao? Ngài không thể giải quyết tai họa đó sao?
Lâm Dạ: Thần Minh là cột mốc chỉ đường của thế giới tinh thần, chỉ có thể dẫn dắt ngươi tiến lên, không có cách nào giúp ngươi giải quyết tai họa. Cột mốc chỉ đường chính là loại đồ vật vừa hữu dụng lại vừa vô dụng như thế.
Tần An còn muốn nói thêm gì đó, nhưng bị Lâm Dạ cắt ngang.
Lâm Dạ: Thôi bỏ đi, đã không kịp rồi.
Một tầng bình chướng linh năng vô hình bao trùm cả ngôi trường. Trước khi tầng bình chướng này mất hiệu lực, tất cả mọi người đều không thể rời khỏi trường học.
Một đám người đeo mặt nạ, mặc áo choàng đen xông vào từng lớp học có người, khống chế thầy trò bên trong.
Bọn hắn phân công rõ ràng, hành động cấp tốc, lại có sự hiểu biết nhất định về địa hình trường học, cho nên rất nhanh liền khống chế được cả ngôi trường.
Lâm Dạ cảm nhận được dấu vết dị hóa linh năng bên trong những chiếc áo choàng đen này. Kẻ cầm đầu là một tên Linh Năng Giả Nhất giai.
Tần An: Lại là phần tử khủng bố của Tận Thế Giáo Đoàn. Thần Minh đại nhân, ta nên làm cái gì?
Lần này Tần An rốt cục sợ hãi. Tận Thế Giáo Đoàn là tổ chức khủng bố vô cùng nổi danh, áo choàng đen và mặt nạ trắng là đặc điểm nhận dạng của bọn hắn, không ai dám giả mạo.
Nghe nói bọn hắn đã gây ra quá nhiều vụ việc nguy hiểm, mỗi lần xuất hiện đều sẽ có rất nhiều người chết.
Lâm Dạ: Muốn sống sót thì rất dễ dàng. Ngươi cho ta mượn thân thể, mấy tên áo choàng đen trong lớp ta có thể giải quyết, sau đó có thể tìm một chỗ trốn đi.
Tần An: Ngài không phải nói Thần Minh chỉ là cột mốc chỉ đường sao?
Lâm Dạ: Vậy ngươi tự mình giải quyết đi, ta sẽ ở bên cạnh mặc niệm cho ngươi.
Tần An: Ta sai rồi.
Lâm Dạ: Thần Minh ngẫu nhiên cũng sẽ giúp tín đồ giải quyết vấn đề... Những đồng nghiệp kia đều làm như thế.
Tần An: Ta đã là tín đồ của ngài sao?
Lâm Dạ: Tùy ngươi, Thần không quan tâm.
Tần An: Như vậy Thần Minh đại nhân, ta cần trả cái giá gì thì ngài mới nguyện ý cứu vớt những người khác?
Lâm Dạ: Ngươi không muốn trốn đi?
Tần An:... Cũng không phải không muốn, chính là cảm giác làm vậy không tốt lắm.
Lâm Dạ: Vậy nếu như ta thuận tiện mang theo nữ sinh ngươi thầm mến cùng trốn đi thì sao? Hơn nữa ta cam đoan không nhìn lén.
Tần An:... Cái này không tốt lắm đâu?
Lâm Dạ: Không có gì không tốt. Ngươi lại không có năng lực cứu vớt bọn họ. Trốn đi, giữa tiếng kêu gào thê thảm của các bạn học mà làm chút chuyện vui vẻ cũng không thể trách cứ gì nhiều.
Tần An:... Ngài thật sự đang khuyên ta trốn đi sao?
Lâm Dạ: Đương nhiên. Ngươi không trốn đi thì ta xem kịch vui thế nào được?
Tần An: Ngài không phải là Tận Thế Chi Thần của Tận Thế Giáo Đoàn đấy chứ?
Lâm Dạ: Ngươi nói thế là có chút vũ nhục ta rồi. Ta là Thần Minh đứng đắn, rất chính trực, chính trực đến mức phát Tà luôn ấy chứ.
Tần An: Xin lỗi, Thần Minh đại nhân. Ta vẫn là không muốn trốn đi.
Lâm Dạ không muốn giúp hắn, bởi vì hắn cũng không biết Tần An sẽ phải trả cái giá lớn đến đâu. Tỉ lệ sống sót của những Nhân viên cấp D bị hắn phụ thân cũng không phải là 100%.
Hơn nữa muốn giải quyết vấn đề, hắn liền phải dùng thân thể Tần An hấp thu linh năng, điều này sẽ làm cỗ thân thể non nớt này sinh ra dị hóa không thể đảo ngược.
Hắn có thể tùy ý sử dụng thân thể của những Nhân viên cấp D kia, bởi vì đó là cái giá bọn hắn phải trả.
Nhưng Tần An chưa làm sai bất cứ điều gì. Hơn nữa chỉ cần mặc kệ trường học xảy ra chuyện gì, Lâm Dạ có nắm chắc đưa hắn sống sót rời đi.
Lâm Dạ: Đây chính là ngươi nói.