Bầu trời là màu xám.
Lâm Dạ nằm trên mái nhà trường học nhìn lên bầu trời, hắn luôn cảm giác chính mình quên rất nhiều chuyện, nhưng những sự tình này dường như lại không quan trọng đến mức cần nhớ tới.
Tựa như sau khi ăn cơm xong, cảm giác răng bên trong vướng đồ vật, lấy tay sờ lại cái gì cũng không chạm tới.
Gió trên sân thượng rất nhu hòa, sắc trời ảm đạm nhưng không có hàn ý, Lâm Dạ cảm giác tứ chi như nhũn ra, một loại lười nhác cẩu thả xông lên đầu, khiến hắn không thể đề cao tinh thần.
“Anh ở đây à, học trưởng.”
Nửa cái đầu tiến vào tầm mắt Lâm Dạ, mái tóc ngang vai màu xám tro nhạt, đôi mắt xám trắng, đối phương là học muội của hắn.
Về phần tên của đối phương, Lâm Dạ không nhớ nổi, điều này rất bình thường, mỗi người đều sẽ có mấy cô học muội diện mạo mơ hồ không nhớ nổi tên.
“Ở đây.”
Lâm Dạ lười nghĩ lời nói, chỉ từ lời đối phương nói rút lấy một đoạn làm trả lời.
“Học trưởng anh thích chuyện lạ không?”
Học muội rất tự nhiên nằm cạnh Lâm Dạ, mở miệng hỏi.
“Thích.”
Lâm Dạ tiếp tục qua loa đáp.
“Nghe nói gần đây trong trường học có người mất tích, nhưng không ai nhớ kỹ người mất tích là ai.”
Học muội không chút nào để ý ngữ khí của Lâm Dạ, tiếp tục tiến lên chủ đề.
“Không ai nhớ kỹ thì làm sao mất tích?”
Lâm Dạ nhấc lên một tia hào hứng, bổ sung thêm hai chữ.
“Cũng không phải hoàn toàn không nhớ rõ, người thân cận sẽ lưu lại một tia ấn tượng, biết người kia đã từng tồn tại, nhưng lại không nhớ nổi chi tiết.”
Gặp Lâm Dạ tinh thần một chút, học muội lộ ra dáng tươi cười.
“Vậy còn không bằng biến mất triệt để một chút.”
Lâm Dạ không muốn phiền phức người khác đi tìm chính mình, nhưng dù sao cũng tốt hơn việc biến mất sau không ai nhớ kỹ hắn.
“Anh có nguyện ý biến mất không? Học trưởng.”
Học muội đột nhiên hỏi.
“... Không nguyện ý, tôi còn có việc chưa làm xong.”
Lâm Dạ kỳ thật cảm thấy cứ như vậy biến mất cũng không có gì không tốt, nhưng dường như có lực lượng nào đó ngăn cản hắn nói ra miệng.
“Chuyện gì?”
Học muội hỏi.
“... Tôi cũng không biết.”
Lâm Dạ nhắm mắt lại, nói chuyện với học muội rất hao tâm tốn sức, hiện tại hắn chỉ muốn nghỉ ngơi.
“Vậy tôi sẽ không quấy rầy học trưởng nghỉ ngơi, tạm biệt.”
Học muội cười rời đi sân thượng.
“... Ừm.”
Lâm Dạ miễn cưỡng đáp.
“Này, Lâm Dạ, tỉnh dậy.”
Một giọng nam lỗ mãng đánh thức Lâm Dạ đang ngủ say.
Lâm Dạ mở hai mắt ra, thấy được bạn cùng phòng của mình, Ngụy Thần.
Ngụy Thần là người bạn duy nhất của hắn trong ngôi trường nội trú này, là một kẻ ngớ ngẩn tràn đầy nhiệt tình.
“Sao vậy?”
Lúc này sắc trời dần tối, Lâm Dạ ngủ ròng rã đến trưa.
“Cậu thấy Tiểu Tiểu đâu không? Tớ tìm rất lâu cũng không tìm thấy cô ấy!”
Ngụy Thần đầu đầy mồ hôi, vẻ mặt cấp bách.
Tống Tiểu Tiểu là bạn gái của Ngụy Thần, bọn họ từ nhỏ cùng nhau lớn lên, không biết từ lúc nào liền ở bên nhau.
“Tôi ngủ ở đây đến trưa, không gặp bất cứ ai.”
Ngủ một giấc, trạng thái tinh thần của Lâm Dạ đã khá hơn nhiều, ít nhất có thể duy trì giao tiếp bình thường.
“Đừng nóng vội, lần cuối cùng cậu gặp cô ấy là khi nào? Cô ấy có dị thường không? Có nói gì không?”
“Sáng nay lúc nghỉ giữa tiết tôi đi tìm cô ấy, lúc đó cô ấy rất kỳ lạ, trong miệng nói những lời kỳ quái, giữa trưa đã không thấy tăm hơi, cho nên tôi mới gấp gáp như vậy!”
Ngụy Thần nắm lấy cánh tay Lâm Dạ, căng thẳng nói.
“Lời kỳ quái gì?”
Đôi mắt đục ngầu của Lâm Dạ trở nên sắc bén.
“Cô ấy nói người bạn thân nhất của cô ấy biến mất, nhưng bạn bè của cô ấy tôi đều biết, tôi căn bản chưa từng nghe qua người bạn đó, cô ấy cũng không nói ra tên của người bạn đó, lúc đó tôi cho là cô ấy ngủ mơ hồ, liền không để ý...”
Ngụy Thần phi thường hối hận chính mình lúc đó không coi trọng lời bạn gái nói.
Nghe lời Ngụy Thần, Lâm Dạ mơ hồ cảm thấy mình đã nghe qua tình báo tương tự, nhưng hắn không nghĩ ra ở đâu đã nghe qua.
“Bởi vì tình báo có hạn, cho nên chúng ta trước giả thiết Tống Tiểu Tiểu nói đều là thật, nàng xác thực có một người bạn biến mất.
Hiện tại Tống Tiểu Tiểu cũng không thấy, hai chuyện giữa đó khẳng định tồn tại liên hệ nào đó.
Hai người đều là biến mất, nhưng trong đó có điểm khác biệt.
Tống Tiểu Tiểu quên tên người bạn kia, mà chúng ta lại không quên Tống Tiểu Tiểu.
Chúng ta đều ở trong trường học, hai chuyện phát sinh thời gian tương cận, cho nên nguyên nhân dẫn đến các nàng biến mất rất có thể giống nhau.
Cho nên đây rất có thể là các giai đoạn khác nhau của một sự kiện dị thường do cùng một nguyên nhân gây ra.”
Lâm Dạ cố gắng đưa ra suy đoán, nhưng theo không ngừng suy nghĩ, tình trạng của hắn càng ngày càng kém.
“Cho nên Tống Tiểu Tiểu đang kinh lịch một loại sự kiện dị thường nào đó, nàng còn chưa hoàn toàn biến mất, cho nên còn có cơ hội vãn hồi, nhưng nếu như kéo đến ngày mai thì không nói được rồi, chúng ta nhất định phải trước khi... nàng... hoàn toàn biến mất... tìm thấy nàng.”
Lâm Dạ cố gắng nhịn xuống cảm giác lười nhác cẩu thả, nếu Ngụy Thần không phải người bạn duy nhất của hắn, hiện tại hắn đã nằm xuống giả chết rồi.
“Nên đi đâu tìm?! Tớ đã tìm khắp cả trong trường học những nơi cô ấy có thể đi! Cô ấy sẽ không chạy ra ngoài trường học chứ?”
Nghe được Lâm Dạ phân tích, Ngụy Thần càng thêm lo lắng.
“Trong này có bao nhiêu loại khả năng, chúng ta trước giả định nguyên nhân nàng biến mất có liên quan đến người bạn kia, đi trước phòng ngủ của các nàng xem sao.”
Lâm Dạ cắn môi, hắn hiện tại cái gì cũng không muốn làm, chỉ muốn mau chóng thoát khỏi chuyện phiền toái này.
“Tốt! Tớ biết cô ấy ở ký túc xá nào!”
Ngụy Thần quay người đi phía trước dẫn đường, nhưng một đám học sinh cầm vũ khí xông vào sân thượng, chặn đường đi của bọn họ.
“Vừa vặn nơi này là sân thượng, đẩy hắn xuống, tất cả đều sẽ kết thúc.”
Một nữ học sinh núp ở phía sau chỉ vào Ngụy Thần lớn tiếng nói.
Mấy học sinh trông giống [Côn Đồ] cầm gậy phóng tới Ngụy Thần.
“Các ngươi muốn làm gì!”
Thể trạng Ngụy Thần coi như không tệ, nhưng song quyền nan địch tứ thủ, rất nhanh hắn liền bị đánh ngã trên mặt đất.
“Đem cái kia cũng làm xuống dưới, đừng lưu lại tai họa ngầm!”
Nữ học sinh phía sau lại chỉ vào Lâm Dạ nói.
“Lâm Dạ! Cậu chạy mau!”
Ngụy Thần dùng sức ôm lấy đùi [Côn Đồ] bên cạnh, liều mạng hô.
Lâm Dạ dùng sức nắm tóc, kỳ thật hắn đã nhanh muốn từ bỏ, chỉ cần Ngụy Thần bị đẩy xuống, hắn cũng không cần đi tìm bạn gái của đối phương.
Bị những người này đẩy xuống kỳ thật cũng không có gì, chết cũng không cần nghĩ đến những chuyện phiền phức kia, nhưng hắn còn có việc chưa hoàn thành, cho nên còn không thể chết.
Mấy tên [Côn Đồ] vung gậy phóng tới Lâm Dạ, Lâm Dạ cố chịu đựng sự uể oải, lướt qua động tác của mỗi tên [Côn Đồ].
Hắn cũng không biết chuyện gì xảy ra, chẳng qua là cảm thấy những tên [Côn Đồ] này sơ hở trăm chỗ.
Lâm Dạ đón lấy tên [Côn Đồ] gần nhất, né tránh gậy gỗ đồng thời một cước đạp nát yếu hại của đối phương.
Trong tiếng kêu gào thê thảm của [Côn Đồ], Lâm Dạ kéo lấy cổ áo [Côn Đồ], dùng hắn ngăn trở công kích của mấy người phía sau.
Các [Côn Đồ] phía sau thấy đồng bọn bị đánh trúng, vội vàng dừng công kích, Lâm Dạ thuận thế tiến lên, tiếp nhận gậy gỗ của [Côn Đồ] số 1, nện vào thái dương của tên [Côn Đồ] gần nhất.
Đông!
Tên [Côn Đồ] kia trực tiếp hôn mê ngã xuống đất, khuỷu tay phải của Lâm Dạ giống như lắp lò xo không ngừng run run, mỗi lần run run đều sẽ đánh ngã một học sinh.
Cuối cùng, Lâm Dạ ngồi xổm trước mặt nữ học sinh đang sợ đến ngồi liệt trên mặt đất, phía sau hắn là đầy đất những học sinh hôn mê.
“À, thật là phiền phức, tôi chỉ hỏi một lần, nói cho tôi biết tất cả những gì cô biết.”