Thấy Tô Tín vẫn dửng dưng, Diêm Hiêu hơi bực mình.
Nhưng ông cũng chẳng làm gì được Tô Tín.
Ông đành bất đắc dĩ khoanh tay, giả vờ như chẳng nghe thấy gì. Hai người cứ thế ngồi trong phòng, mắt to trừng mắt nhỏ.
Thấy sắp đến giờ ăn trưa, Diêm Hiêu hết kiên nhẫn, cuối cùng cũng mở miệng: "Hành tung của cậu không bị ai phát hiện đấy chứ?"
Tính mạng của Tô Tín bây giờ vô cùng quan trọng đối với Viêm Vực, tuyệt đối không thể xảy ra bất kỳ sai sót nào.
Tô Tín nhìn Diêm Hiêu, đáp: "Cháu đã đưa Hỏa Chi Bản Nguyên cho Viêm Hoàng rồi. Coi như bọn họ có tìm tới thì đã sao? Chỉ cần không phải cường giả cấp Nửa bước Thần Linh, Viêm Vực sẽ không gặp chuyện gì đâu!"
"Hít!"
Diêm Hiêu hít một ngụm khí lạnh.
Ông phát hiện ra, trước mặt Tô Tín, mình chẳng thể ra cái vẻ tiền bối được nữa.
Trước đây, thực lực của ông mạnh hơn Tô Tín, lại thêm mối quan hệ với Diêm Thế Ái, nên ông vẫn còn giữ được chút thể diện trước mặt cậu.
Bây giờ, thực lực của Tô Tín tăng vọt, không chỉ vượt qua ông, mà e rằng ngay cả Viêm Hoàng hiện tại cũng chưa chắc là đối thủ của cậu ta. Chỉ là... dạo này thằng nhóc này có hơi ngông cuồng quá thì phải.
"Chỉ cần không phải cường giả Nửa bước Thần Linh thì không cần sợ hãi", đây là tiếng người nói sao?
"Có vấn đề gì sao?"
Tô Tín liếc nhìn Diêm Hiêu, hỏi.
Hắn nói toàn là sự thật.
Vả lại, hắn đã rời khỏi Thành Thần Chi Lộ, đám người canh giữ bên ngoài không tìm được tung tích của hắn, có lẽ giờ này đã cử một phân thân ý thức tiến vào trong đó rồi.
Số lượng cường giả bên ngoài không nhiều, còn đám tép riu kia thì chỉ lo tranh giành địa bàn, làm sao có hơi sức đâu mà để ý đến hắn. Việc hắn cần làm bây giờ là ở bên ngoài một thời gian, tĩnh dưỡng tinh thần cho thật tốt.
Đợi hết khoảng thời gian nghỉ ngơi này, hắn sẽ quay lại Thành Thần Chi Lộ.
Chỉ cần vào được Thành Thần Chi Lộ, dù kẻ địch có mạnh đến đâu cũng không có cách nào động thủ với hắn bên trong. Nếu bọn họ chống lại được Pháp Tắc Chi Lực trong không gian thí luyện, thì cứ việc tìm đến hắn.
"Tiền bối Diêm Hiêu, sao ngài lại đến đây ạ?"
Hai người đang nói chuyện thì trên cầu thang đột nhiên vang lên tiếng bước chân. Ngô Kiến Liên trong trang phục đơn giản xuất hiện ở phòng khách.
Khi nhìn thấy Diêm Hiêu, vẻ mặt cô thoáng chốc trở nên mất tự nhiên. Nhưng ngại mặt mũi của ông nên cô cũng không tiện rút lui, đành phải cứng rắn chào một tiếng.
"Khụ khụ!"
Diêm Hiêu suýt nữa thì phun ngụm trà trong miệng ra ngoài.
Ông liếc Ngô Kiến Liên một cái, rồi quay sang lườm Tô Tín cháy cả mặt, sau đó xoay người rời đi.
Tô Tín là kỳ tài ngút trời, lại còn là thiên tài đỉnh cao của Viêm Vực, hồng nhan tri kỷ bên cạnh nhiều không đếm xuể. Thế nhưng, nhìn cảnh Tô Tín vừa về tới thành Vân Đoan đã quấn quýt với hồng nhan tri kỷ, trong lòng Diêm Hiêu vẫn có chút ghen tị.
Con gái của mình đang làm cái trò gì không biết nữa?
Chồng của mình mà không biết giữ cho chặt vào à? Diêm Hiêu ôm một cục tức về nhà.
Vừa vào cửa, ông đã thấy Diêm Thế Ái đang đứng chờ sẵn.
"Ba, ba về rồi à?"
Diêm Thế Ái thấy Diêm Hiêu liền chào một tiếng.
Cô biết Diêm Hiêu đi đâu, cũng đoán được ông có thể đã thấy cảnh gì. Vì vậy, khi thấy sắc mặt của ông lúc này, Diêm Thế Ái không hề tỏ ra khó chịu.
"Con cũng đoán được rồi à?"
Diêm Hiêu liếc nhìn con gái, có chút hận sắt không thành thép, nói: "Con không biết vun đắp tình cảm với thằng nhóc đó một chút à?"
"Ít bữa nữa nó lại vào Thành Thần Chi Lộ rồi, xem lúc đó con tính sao!"
Diêm Thế Ái nhìn Diêm Hiêu, suy nghĩ một lát rồi quyết định nói ra dự định của mình.
"Ba, lần tới con cũng muốn vào Thành Thần Chi Lộ!"
"Không được!"
"Không được phép!"
Hai giọng nói đồng thanh vang lên trong phòng.
Diêm Thế Ái sững sờ, quay đầu nhìn Diêm Kim Ca vừa đi từ trên lầu xuống.
"Em tới góp vui cái gì?"
Diêm Hiêu lườm Diêm Kim Ca một cái, hỏi: "Đạo ngân con lấy được từ Thành Thần Chi Lộ đã dung hợp xong chưa?"
"Cả ngày chỉ biết tu luyện, ngoài việc tăng thực lực ra, con còn biết làm gì nữa không?"
Diêm Kim Ca tức giận quát lại Diêm Hiêu.
Ông bố này của cô đúng là đồ không có tim có phổi mà.
"Con...!"
Diêm Hiêu chỉ cảm thấy bây giờ mình mẩy chỗ nào cũng đau.
Thấy Diêm Hiêu và Diêm Kim Ca giương cung bạt kiếm, Diêm Thế Ái đành lắc đầu, sau đó đi lướt qua họ đến bên ghế sô pha rồi ngồi xuống một cách vững vàng.
Diêm Kim Ca chỉ lườm nguýt Diêm Hiêu một cái, rồi đi thẳng đến ngồi xuống đối diện Diêm Thế Ái.
"Em cũng quyết định rồi, em cũng muốn vào Thành Thần Chi Lộ!"
"Hả?"
Diêm Hiêu sắp bị hai cô con gái của mình làm cho phát điên rồi.
Trước đây ông để Diêm Kim Ca vào Thành Thần Chi Lộ là vì có Tô Tín ở trong đó.
Hơn nữa ông đã đưa cho Diêm Kim Ca một bản đồ của Thành Thần Chi Lộ, lại thêm sự bảo vệ của Tô Tín, chỉ cần không gặp phải nguy hiểm quá lớn, Diêm Kim Ca sẽ không nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng điều ông không ngờ tới là, sau khi họ tiến vào khu vực thí luyện lại có sự phân chia cấp bậc.
Những người có thực lực chênh lệch quá lớn sẽ không ở cùng một khu vực.
Nếu không phải Diêm Kim Ca vận khí tốt, có lẽ con bé đã bỏ mạng trong Thành Thần Chi Lộ rồi.
Ông chỉ có hai cô con gái, lần trước đã khiến ông lo sốt vó mấy ngày trời. Mãi mới thấy con gái trở về, làm sao ông có thể để Diêm Kim Ca vào Thành Thần Chi Lộ một lần nữa được?
Diêm Thế Ái dù gì cũng đã đạt tới thực lực Sử Thi bậc hai.
Nhưng cô con gái út này của ông thực lực mới chỉ có Tông Sư bậc mười, ngay cả cảnh giới Thiên Vương còn chưa đột phá mà đòi vào Thành Thần Chi Lộ, đùa chắc!
"Việc này không có gì để thương lượng hết! Con ở nhà củng cố tu vi cho ta, thời gian tới ta sẽ ở nhà trông chừng con, đừng hòng giở trò gì!"
Diêm Hiêu nói một cách dứt khoát.
Diêm Kim Ca nhất thời cứng họng, cô quay đầu nhìn Diêm Thế Ái.
Thấy Diêm Thế Ái không có ý định nói giúp mình, cô chỉ đành tức giận đùng đùng đi lên lầu, rồi đóng sầm cửa phòng lại. Đợi Diêm Kim Ca rời đi, Diêm Hiêu mới ngẩng đầu lên nhìn Diêm Thế Ái.
Cô con gái lớn này của ông luôn rất có chủ kiến, một khi đã đề nghị muốn vào Thành Thần Chi Lộ, tự nhiên là có suy nghĩ của riêng mình. Tuy nhiên, ông vẫn muốn hỏi rõ nguyên nhân.
"Sao con lại muốn vào Thành Thần Chi Lộ? Có phải Tô Tín đã nói gì với con không?"
Diêm Hiêu hỏi.
Diêm Thế Ái lắc đầu: "Là tự con muốn đi. Cứ mãi ở trong nhà kính thế này cũng không phải là cách. Ba cũng nói rồi, chiến loạn sắp ập đến, con cũng phải nỗ lực nâng cao thực lực, đến lúc đó mới có sức tự vệ!"
Diêm Hiêu hết nói nổi!
Diêm Thế Ái nói không sai. Chiến loạn sắp ập đến.
Người bên ngoài không tìm được tung tích của Tô Tín, chắc chắn sẽ phát điên vì chuyện này.
Tuy người trong Thành Thần Chi Lộ không thể rời đi, nhưng họ vẫn có thể liên lạc với người bên ngoài.
Nếu tin tức Tô Tín không có ở trong Thành Thần Chi Lộ bị truyền ra ngoài, vạn giới chắc chắn sẽ điên cuồng, và thế giới Thiên Nhân sẽ trở thành mục tiêu của tất cả mọi người...
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang