Vừa dứt lời, Tô Tín cũng chuẩn bị ngưng tụ sức mạnh để đánh bại Hỗn Thế Ma Vương. Nhưng Hỗn Thế Ma Vương thì làm sao mà nghe lọt tai những lời Tô Tín vừa nói chứ.
Tô Tín dựa vào đâu mà nói thực lực của mình kém hơn hắn chứ? Bản thân Hỗn Thế Ma Vương tuyệt đối không nghĩ thế. Hắn tức điên lên, chỉ thẳng vào Tô Tín mà gằn giọng:
"Ngươi nghĩ chỉ có mỗi ngươi là chưa dùng hết sức sao? Ta cũng có dùng hết sức đâu!"
"Cho nên, đem hai ta so sánh thì ai thắng ai thua thật sự là chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu. Không nói nhiều nữa, đánh tiếp đi! Ta muốn đánh bại ngươi triệt để!"
Vừa dứt lời, Hỗn Thế Ma Vương bay vút lên trời.
Sau đó, hắn ngưng tụ trường côn ma khí trong tay, từ trên cao bổ thẳng xuống.
Tô Tín nhìn Hỗn Thế Ma Vương đang lao về phía mình từ trên không, khẽ cười nhẹ. Tên Hỗn Thế Ma Vương này đúng là một tên dễ kích động, nóng tính mà.
Trong tình huống này, đáng lẽ phải đấu phép với người khác chứ.
Thế mà hắn lại muốn cận chiến. Tô Tín thì lại nghĩ thể chất của mình cực kỳ cường hãn. Vì vậy, hắn tin mình có thể dễ dàng đánh bại Hỗn Thế Ma Vương.
Sau đó, hắn liền ở hai tay ngưng tụ hai chiếc bao tay Hoàng Kim. Tiếp đó, hắn bay vút lên trời, đón đầu Hỗn Thế Ma Vương đang lao tới.
Hỗn Thế Ma Vương nhìn thấy Tô Tín cận chiến với mình, cũng cười khoái trá. Bởi vì hắn cực kỳ mạnh mẽ trong phương diện cận chiến.
Cứ như vậy, hai kẻ tự nhận mình có thực lực cận chiến bá đạo liền đụng độ nhau.
Chỉ thấy Tô Tín lúc này đột nhiên tung một quyền về phía trước, đánh vào trường côn ma khí mà Hỗn Thế Ma Vương vung ra. Sau đó, cả hai dừng lại một chút rồi đều bắn ngược về phía sau.
Hai tay Hỗn Thế Ma Vương lúc này đang run rẩy.
Hắn không ngờ Tô Tín lại đỡ được một đòn của mình, còn đẩy lùi mình xa đến thế. Thế nhưng hắn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, không muốn để lộ ra điểm yếu của mình.
Tô Tín cũng chú ý tới đôi tay đang run rẩy của đối phương.
Hắn cũng khẽ cười, sau đó liền trêu chọc Hỗn Thế Ma Vương:
"Hỗn Thế Ma Vương, ngươi không phải lợi hại lắm sao? Hơn nữa còn dám chủ động cận chiến với ta. Cái này khiến ta cũng không ngờ tới đó."
"Nói thật với ngươi nhé, ta đây có thực lực đặc biệt cân bằng. Dù là đấu pháp thuật hay đấu võ lực, ngươi đều không phải đối thủ của ta đâu."
"Vậy nên, ngươi còn có gì để tranh giành nữa chứ?"
...
"Với lại, hai bên chúng ta cũng chẳng có liên quan gì đến nhau mà."
"Nếu ta đoán không lầm, kẻ đến trước đó là thủ hạ của ngươi đúng không? Ngươi có lẽ đã biết từ thủ hạ của ngươi rằng ta đây rất dễ nói chuyện mà."
"Ta không những không đánh giết hắn, ta còn thả hắn đi nữa chứ."
"Ngươi tên này vậy mà quay lại trả thù ta, còn muốn cướp Cửu Thải Mãng Xà, thì hơi quá đáng rồi đấy. Ta cuối cùng sẽ cho ngươi thêm một cơ hội, lần này mà ngươi còn không chịu rời đi..."
"...thì đừng trách ta giết ngươi ngay tại đây."
Vừa dứt lời, Tô Tín lạnh lùng nhìn chằm chằm Hỗn Thế Ma Vương, chờ đợi câu trả lời của hắn. Chỉ cần câu trả lời của Hỗn Thế Ma Vương không hợp ý mình, hắn sẽ không để tên đó sống sót.
Hỗn Thế Ma Vương khi nghe những lời này của Tô Tín, cũng lạnh lùng cười khẩy.
Đồng thời trào phúng nhìn về phía Tô Tín, sau đó hắn hung tợn nói với Tô Tín:
"Ngươi đừng có ra vẻ với ta, chẳng phải chỉ thua ngươi một hai chiêu thôi sao?"
"Chúng ta đánh tiếp đi, ta cũng muốn thắng ngươi một hai chiêu rồi trào phúng ngươi. Rồi sau đó mới nói đạo lý lớn với ngươi sao."
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn