Virtus's Reader
Toàn Dân Chuyển Chức: Mộc Hệ Vú Em, Đỉnh Thượng Hóa Phật!

Chương 45: CHƯƠNG 45: KIẾM LINH NGHIÊM TÚC, MỘC NHÂN! ĐỐI THỦ KHÓ NHẰN ĐÂY RỒI!

Khi Mộc Nhân xuất hiện, trên gương mặt xinh đẹp của Ngũ Y Lâm thoáng hiện lên vẻ nghiêm túc.

Từ con Mộc Nhân kỳ dị này, nàng cảm nhận được một luồng áp lực nặng nề!

"Y Lâm, cẩn thận, Mộc Nhân này khó đối phó lắm đấy!"

Trì Mộng Bạch vội vàng tiến lên, nhỏ giọng nhắc nhở.

Nàng không nói đây là chiêu thức của Tô Tín.

Một là vì nói ra cũng chẳng có tác dụng gì, dù sao bản thân nàng cũng mù tịt về Mộc Độn.

Hai là vì Trì Mộng Bạch thật lòng muốn kết giao với yêu nghiệt Tô Tín, nên nàng hiểu rất rõ, tự ý tiết lộ kỹ năng của người khác chỉ khiến đối phương chán ghét.

Sinh ra trong đại gia tộc với lối tư duy luôn cân nhắc lợi hại, Trì Mộng Bạch sẽ không phạm phải sai lầm kiểu này.

"Làm vài chiêu chứ?"

Lúc này, Trần Túc nhướng mày, tỏ ra cực kỳ tự tin vào thực lực của Mộc Nhân.

Chín người đồng đội của hắn cũng rất ăn ý lùi ra sau một khoảng.

Không khí giữa hai bên không hẳn là căng như dây đàn.

Chỉ đơn giản là Trần Túc muốn khiêu chiến Người Chuyển Chức ẩn Ngũ Y Lâm mà thôi.

"Như ý anh."

Ngũ Y Lâm trầm giọng đáp.

"Nhưng trước đó, tôi muốn thêm một điều kiện. Nếu tôi thắng, sau khi phó bản này kết thúc, chúng ta hẹn hò một lần, được không? Còn nếu anh thắng, anh cũng có thể yêu cầu tôi làm một việc."

"Ok, nếu tôi thắng, nhờ cô vĩnh viễn đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa."

Ngũ Y Lâm thẳng thừng đồng ý, nàng còn tự tin vào thực lực của mình hơn.

"Bị ghét thật rồi, sách dạy tán gái đâu có chỉ chiêu này đâu ta."

Trần Túc cười khan một tiếng để che giấu sự lúng túng.

Đối với một thiên chi kiêu nữ như Ngũ Y Lâm, bất kể là chức nghiệp hay ngoại hình, vóc dáng đều thuộc hàng top, sức hấp dẫn với người khác giới tự nhiên không phải dạng vừa.

Thế nhưng, những cô gái kiểu này lại có rất ít người theo đuổi.

Bởi vì phần lớn đàn ông đều cảm thấy mình không xứng!

"Bắt đầu!"

Trần Túc đột nhiên quát khẽ, chỉ thấy Mộc Nhân khổng lồ kia bỗng vung hai cánh tay lên, vỗ thẳng về phía Ngũ Y Lâm.

Cảnh này làm Trì Mộng Bạch giật cả mình.

Con boss Nham Thạch Cự Nhân cấp Bạch Ngân bậc 10 chuyên về phòng ngự chính là bị chiêu này miểu sát.

Thế nhưng, bàn tay khổng lồ còn chưa kịp hạ xuống,

Thân hình Ngũ Y Lâm đã biến mất tại chỗ.

Nàng bỗng hóa thành một vệt hồ quang, trong tay chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một thanh trường kiếm màu xanh.

Thân kiếm lúc này đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

"Phi Long Đoạt Nguyệt!"

Ngũ Y Lâm lại trực tiếp vòng qua Mộc Nhân, nhắm thẳng vào người điều khiển là Trần Túc mà ra tay.

Trường kiếm trong tay nàng tóe ra kiếm quang chói mắt.

Ngay sau đó, một vầng trăng khuyết nóng rực như ban ngày chém thẳng ra.

Trần Túc thấy vậy thì kinh hãi tột độ.

Nhưng hắn đã được một công hội lớn gửi gắm kỳ vọng, sao có thể là người tầm thường được?

Trong chớp mắt!

Xung quanh Trần Túc, vô số thảm thực vật đột nhiên mọc lên điên cuồng.

"Cỏ Khiên Tròn!"

Trần Túc hét lớn.

Một loại thực vật lập tức phát triển thành một tấm khiên màu lục, chắn ngay trước đường đi của Nguyệt Nha Trảm.

Và khi Nguyệt Nha Trảm chạm vào bề mặt tấm khiên lục đó,

Nó lại trượt đi như không, chém thẳng về phía mặt đất sa mạc bên cạnh.

Bùm!

Ầm!!

Đột nhiên, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.

Cát bụi bay mù mịt trời đất.

Trần Túc liếc mắt nhìn sang, sắc mặt càng thêm nghiêm trọng.

Chỉ thấy bên cạnh hắn, mặt đất sa mạc đã bị chém làm đôi, xuất hiện một khe nứt khổng lồ, trông mà rợn người.

"Uy lực kinh vãi!"

"May mà có Cỏ Khiên Tròn của Trần Túc, chứ nhát chém này mà trúng người thì..."

"Bà này nổi giận rồi à? Thách đấu thôi mà, có cần phải chơi khô máu vậy không?"

"Trần Túc trêu chọc người ta, bả nổi điên cũng bình thường mà?"

"Thật ra ngay từ đầu tôi đã thấy không nên kiếm chuyện với Ngũ Y Lâm rồi, class Kiếm Linh này sức công phá vừa mạnh, cách tấn công lại đa dạng..."

"Thế tìm ai? Class ẩn nào mà chẳng khó xơi? Muốn tìm thì phải tìm người mạnh nhất, đó vốn là tính cách của Trần Túc mà."

Vài người đồng đội của Trần Túc đứng bên cạnh nhìn nhau.

Trước khi giao đấu, họ đã đánh giá rất cao chiến lực của Ngũ Y Lâm, không ngờ vẫn còn đánh giá thấp.

Ngũ Y Lâm một chiêu không thành,

Mộc Nhân bên cạnh cũng không đứng nhìn. Mộc Nhân công thủ toàn diện, ngay cả tốc độ cũng tuyệt đối không hề kém cạnh.

Cùng lúc Ngũ Y Lâm ra chiêu,

Mộc Nhân đã áp sát đến trước mặt nàng, hai nắm đấm hợp lại, từ trên cao đập xuống.

Cách tấn công của Mộc Nhân thực ra khá đơn điệu, chỉ là công kích vật lý thuần túy nhất.

Nhưng sức mạnh chứa trong hai cánh tay đó không phải là thứ mà Người Chuyển Chức cùng cấp có thể chống đỡ.

Trần Túc là một Nông Dân cấp Hoàng Kim bậc 2.

Hắn có kỹ năng nghề nghiệp đặc thù là Tăng Trưởng Thần Tốc, mới có thể khiến Mộc Nhân đạt tới kích thước 30 mét.

Đương nhiên,

Mộc Nhân của hắn so với của Tô Tín thì hàng đạo nhái cũng chưa xứng.

Mộc Nhân mà hắn sử dụng có giới hạn thời gian.

Một lúc sau, nội lực của hắn sẽ bị Mộc Nhân hút cạn, trực tiếp xụi lơ.

Dù chỉ có vậy,

Ngũ Y Lâm vẫn cảm nhận được luồng áp lực gần như ngưng tụ thành thực chất từ trên người Mộc Nhân.

Nàng lật cổ tay, tiếng kiếm reo vang.

"Phong Nguyệt Trảm!"

Vút vút vút!

Kiếm quang của nàng lóe lên, hoa cả mắt, cùng lúc đó, vài đạo kiếm khí nữa chém ra.

Kiếm khí chém vào người Mộc Nhân,

Trực tiếp lún sâu vào cơ thể nó, nhưng không thể chém đứt được.

Mà những vết thương trên người Mộc Nhân cũng đang khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Thấy cảnh này, đôi mắt trong veo lạnh lùng của Ngũ Y Lâm không khỏi trở nên nghiêm trọng hơn.

"He he, hạt giống Mộc Nhân này giá 5 tỷ còn hời chán, nhưng công hội chỉ mất có 500 triệu, cô nói xem có phải là món hời không?"

Trần Túc đắc ý cười.

"Với lại... điểm lợi hại thật sự của Mộc Nhân, chính là phòng ngự đó!"

Hắn nhảy lên, chỉ thấy giữa trán Mộc Nhân tách ra một khoảng không gian, cho phép hắn đứng vào bên trong.

*Ba phút... dùng Mộc Nhân mình chỉ có thể trụ được ba phút, nhưng để đối phương không nhận ra điểm này, tốt nhất là phải đánh bại Ngũ Y Lâm trong vòng hai phút!*

Trần Túc thầm tính toán trong lòng.

"Y Lâm..."

Lúc này, những người còn lại của Đại học Ma Đô có chút sốt ruột.

Họ không muốn lãng phí thời gian vào một cuộc thách đấu vô nghĩa như thế này.

Phần thưởng của boss chỉ có ba món.

Ba món hợp lại có thể trở thành thần khí độc nhất vô nhị, vô giá.

Vì vậy, họ phải giành được ít nhất một trong số các phần thưởng đó.

Dù biết rằng có giành được cũng không thể giữ làm của riêng, nhưng phần thưởng mà các trưởng bối trong nhà dành cho cũng đủ để họ mừng như điên rồi.

Quan trọng hơn là, nhờ đó họ sẽ được coi trọng hơn, từ đó có thêm cơ hội tiến vào các phó bản đặc thù khác!

Nhưng có một điều lạ là,

Không ai trong nhóm Đại học Ma Đô nghĩ rằng Ngũ Y Lâm sẽ thua.

"Tôi đã nói, sẽ không lãng phí bao nhiêu thời gian đâu!"

Ngũ Y Lâm khẽ chau mày.

Nàng lại lấy từ trong túi trữ đồ ra ba thanh trường kiếm y hệt.

Bốn thanh trường kiếm lập tức xoay tròn quanh người nàng dưới sự điều khiển của Ngũ Y Lâm.

Đây mới là điểm lợi hại thực sự của class Kiếm Linh – ngự kiếm tấn công!

"Đi! Ngự Kiếm Liên Trảm!"

Ngũ Y Lâm khẽ động ngón tay, bốn thanh trường kiếm lập tức hóa thành bốn luồng cầu vồng, lao thẳng tới chém Mộc Nhân.

Tâm niệm vừa động, kiếm đã bay ra,

Quả thực có chút thần thái của kiếm tu tiên gia!

Vèo vèo vèo!

Sau đó là những tiếng xé gió không ngớt, từng khối trên thân thể Mộc Nhân bị chém đứt.

Nhưng dù Ngũ Y Lâm có ngự kiếm chém thế nào đi nữa,

Mộc Nhân vẫn không thể bị nàng chém đứt hoàn toàn, mà dưới sự cung cấp năng lượng sinh mệnh của Trần Túc, vết thương của nó cũng sẽ nhanh chóng lành lại.

Trong phút chốc,

Ngũ Y Lâm đánh mãi không xong, rơi vào thế giằng co.

"Khó nhằn thật..."

Nhìn Mộc Nhân khổng lồ thần võ phi phàm kia, sắc mặt Ngũ Y Lâm nghiêm túc không thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!