Virtus's Reader
Toàn Dân: Chuyển Chức Sau Giác Tỉnh Thần Cấp Cường Hóa

Chương 465: CHƯƠNG 465: NAM CUNG LINH CẦU VIỆN

Nếu không rời đi, nàng chắc chắn sẽ bị Nam Cung Vũ đưa đến lãnh địa của em trai hắn.

Dù sao thì phong cách chiến đấu và đặc tính năng lực của nàng hoàn toàn khác biệt với con đường võ giả trong lãnh địa của Nam Cung Vũ.

Ở lãnh địa của Nam Cung Vũ, nàng chẳng hề có chút không gian nào để thăng tiến.

Nơi đó toàn là binh lính và anh hùng tu luyện võ đạo, mà bản thân Nam Cung Vũ với tư cách là lãnh chúa lại càng là một cao thủ tinh thông võ đạo.

Theo đuổi võ đạo mới là chủ đề chính trong lãnh địa của Nam Cung Vũ.

Dù nàng là một anh hùng cấp Sử Thi (Cam) sở hữu huyết mạch Ma Thần, nhưng ở trong lãnh địa đó vẫn bị bài xích.

Vì vậy, sau khi gia nhập lãnh địa của Nam Cung Vũ, Lỵ Á sống không hề vui vẻ.

Công việc hằng ngày của nàng là ở trong Thuần Thú Đường, nuôi nấng mấy con ma thú Phi Long hai đầu mà Nam Cung Vũ bắt được từ bên ngoài.

Bây giờ khi đến lãnh địa của Trần Mặc, Lỵ Á vốn còn lo lắng vì mình mà gây phiền phức cho hắn.

Nhưng xem ra hôm nay, trở thành kẻ địch của Trần Mặc mới chính là ác mộng của anh em Nam Cung Linh.

Lỵ Á thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có thể yên tâm chìm vào giấc ngủ.

...

"Trần Mặc đại nhân, tôi muốn xin tham chiến!"

Sáng sớm hôm sau, Lý Mạn và Bạch Vi ăn sáng xong, chuẩn bị tiếp tục dẫn đại quân dị quỷ đi tấn công lãnh địa của Nam Cung Linh.

Lỵ Á thấy các nàng sắp đi, vội vàng đứng dậy nói với Trần Mặc.

Đối với anh em Nam Cung Linh, Lỵ Á không có lấy một chút thiện cảm nào.

Người anh trai Nam Cung Vũ đã phá hủy mảnh vỡ không gian tiểu thế giới mà nàng sinh sống trên Đại lục Hôi Vụ, khiến nàng không còn nhà để về.

Còn người em trai Nam Cung Linh, từ lúc nhìn thấy nàng đã luôn có ý đồ xấu.

Chẳng qua vì nàng là một anh hùng cấp Sử Thi (Cam), đúng là nhân tài mà lãnh địa của hắn đang cần.

Cho nên hắn mới không làm gì quá đáng.

Vốn dĩ Lỵ Á còn nghĩ rằng mình vừa mới đến lãnh địa của Trần Mặc, cần phải khiêm tốn một chút.

Nhưng hôm nay sau khi chứng kiến thực lực thật sự của Trần Mặc, nàng cũng không còn sợ tên lãnh chúa bậc bảy Nam Cung Vũ kia sẽ chạy tới tìm mình nữa.

Hơn nữa bây giờ lại có cơ hội trả thù em trai của Nam Cung Vũ, nàng đương nhiên không thể bỏ qua.

"Đương nhiên là được, chú ý an toàn là tốt rồi, cô cứ mang đám dị quỷ Phi Long hai đầu kia đi đi."

"Vì đám Phi Long hai đầu này đều do cô mang đến, vậy bây giờ chúng vẫn sẽ do cô quản lý."

Trần Mặc nói xong, liền lấy từ trong ba lô không gian ra một bộ trang bị khải giáp cấp Truyền Thuyết (Đỏ) do Luyện Khí Sư khô lâu chế tạo.

Hắn đưa chúng cho Lỵ Á.

"Tôi thấy trên người cô cũng không có trang bị gì tốt, cứ thế này ra chiến trường thì không an toàn lắm."

"Đây là trang bị tiêu chuẩn cấp cho tất cả binh lính trong lãnh địa của chúng ta, cô cứ mặc vào trước đi."

"Sau này có trang bị tốt hơn sẽ đổi cho các cô sau."

Lỵ Á đưa tay nhận lấy bộ trang bị, trong lòng có chút cảm động.

Ở lãnh địa của Nam Cung Vũ, nàng chưa bao giờ được đãi ngộ như thế này.

Dù là một binh lính cấp Anh Hùng, nhưng nàng cũng không có cơ hội ra ngoài chiến đấu, càng đừng nói đến việc được cấp trang bị.

Bộ trang bị trên người nàng bây giờ vẫn là thứ nàng thu thập được ở thế giới cũ của mình.

Vẫn luôn không có cơ hội thay đổi.

Vậy mà bây giờ, nàng đến lãnh địa của Trần Mặc mới chỉ sang ngày thứ hai đã được cấp nguyên một bộ khải giáp.

Sự tôn trọng này khiến nội tâm nàng vô cùng cảm động.

Lỵ Á lặng lẽ quay về chỗ ở thay trang bị.

Đợi đến khi nàng bước ra, Lý Mạn và Bạch Vi đã dẫn đại quân dị quỷ xuất phát từ trước.

Giữa trung tâm lãnh địa, một Cổng Không Gian màu đen sừng sững hiện ra.

Hơn một trăm con dị quỷ Phi Long hai đầu với đôi mắt bùng lên ngọn lửa băng màu xanh lam đang lặng lẽ đứng bên cạnh Cổng Không Gian chờ đợi nàng.

Lỵ Á nhìn những con Phi Long hai đầu quen thuộc này, biết rằng bọn chúng đã không còn là những binh chủng lúc trước nữa.

Bây giờ, chúng đã được chuyển hóa thành sinh vật thuộc tộc Tử Linh.

Lỵ Á xoay người cưỡi lên một con dị quỷ Phi Long hai đầu, Triệu Hồi Sư khô lâu liền chuyển giao quyền khống chế đám dị quỷ này cho nàng.

Nàng liếc nhìn Trần Mặc đang đứng bên cạnh Cổng Không Gian, sau đó mới dẫn theo bầy dị quỷ Phi Long hai đầu lao vào trong cổng.

...

"Nam Cung Linh đại nhân, ngài tỉnh rồi à?"

Vừa tỉnh lại sau cơn mê ngủ, ánh mắt Nam Cung Linh có chút mờ mịt, hắn ngồi dậy nhìn quanh.

Hắn vẫn đang nằm trong đại điện ở trung tâm lãnh địa.

"Kane? Bây giờ là mấy giờ rồi?"

"Bẩm đại nhân, bây giờ trời vừa hửng sáng, vẫn còn sớm, hay là ngài nghỉ ngơi thêm một lát đi."

Kiếm Thánh Kane ngồi bên đống lửa phía dưới, đang chuyên tâm nấu bữa sáng.

Hôm qua Nam Cung Linh đã chiến đấu với đại quân dị quỷ của Trần Mặc ròng rã một ngày, đến tối lại phải đối phó với cuộc tấn công từ sương mù.

Cường độ chiến đấu cao như vậy, dù là người sắt cũng sắp phế.

Tối qua sau khi đánh xong đám quái vật Hôi Trùng, Nam Cung Linh gần như đã mệt lả, đặt đầu xuống là ngủ ngay.

Bây giờ tỉnh táo lại, Nam Cung Linh cuối cùng cũng nhớ lại những gì đã trải qua ngày hôm qua.

Mặc dù muốn làm gì đó, ví dụ như phái người đến khe nứt không gian dị thế giới kia xem thử.

Nhưng khổ nỗi buồn ngủ quá, bây giờ hắn chỉ muốn ngủ.

"Vậy được rồi, cơm chín không cần gọi tôi, ông ăn trước đi, tôi ngủ thêm lát nữa."

Nam Cung Linh dặn một câu, xoay người chuẩn bị ngủ tiếp.

"Địch tấn công...!"

"Vãi chưởng! Tình hình thế nào?"

Tiếng gào thét thảm thiết từ ngoài cửa truyền vào khiến hai người trong đại điện giật nảy mình.

Kane vác thanh đại kiếm lên, lập tức đứng dậy chạy ra ngoài.

Nam Cung Linh lúc này cũng hết buồn ngủ, gắng gượng lết cái thân mệt mỏi bò dậy, đi theo sau Kane.

Lên đến tường thành, nhìn ra bên ngoài là một mảng đen kịt, gần như không thấy điểm cuối của quân đoàn dị quỷ.

Nam Cung Linh thấy da đầu tê rần, lại một ngày quần quật bị ép phải online cày cuốc.

"Trần Mặc, mẹ nó mày còn là người không?"

"Mày định vờn chết tao đấy à?"

Nam Cung Linh gào lên thảm thiết, hai chân mềm nhũn.

Nhưng binh lính dị quỷ đã sắp tràn lên tường thành, hắn đành bất đắc dĩ ném một viên đan dược hồi phục tinh thần lực vào miệng, rồi phóng pháp thuật bão tố ra ngoài thành.

Lúc này bữa sáng cũng chẳng cần ăn nữa, uống đan dược là đủ no rồi.

Nam Cung Linh vừa khống chế pháp thuật bão tố, thổi bay toàn bộ binh lính dị quỷ trên tường thành xuống dưới, vừa mở bảng giao diện chức nghiệp, cầu cứu ông anh Nam Cung Vũ.

"Đại ca, thằng nhóc chiếm cứ điểm tài nguyên mạnh vãi, em sắp không trụ nổi nữa rồi."

"Tọa độ lãnh địa em gửi rồi, mau qua giúp em!"

Gửi tin cầu cứu xong, Nam Cung Linh lại sợ ông anh không coi trọng, viện trợ đến quá chậm.

Hắn nghĩ ngợi, rồi gửi thêm hai tin nữa.

"Gần lãnh địa, em lại phát hiện thêm một khe nứt không gian dị thế giới, bây giờ cũng bị thằng đó chiếm mất rồi."

"Đại ca, anh mà không đến nữa là em chịu hết nổi, phải trốn về hư không đây..."

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!