Bên trong Tinh Không Pháo Đài số 8 tản ra uy áp nồng đậm.
Chân Thần cảnh đi tới nơi này sẽ cảm giác thân thể như bị đè nặng vạn cân, ngay cả hành động cơ bản nhất cũng trở nên khó khăn, thậm chí không thể bay lượn.
Đây là cố ý thiết lập như vậy. Dù sao từ Pháo đài số 7 trở đi, đối mặt đều là khu vực Thần Vương cảnh. Chân Thần cảnh nếu tùy tiện đi tới đây, bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng. Pháo đài số 7 còn đỡ, Pháo đài số 8 thì càng thêm nguy hiểm. Làm như vậy có thể cho những kẻ không biết trời cao đất rộng một tia cảnh cáo, để bọn họ biết khó mà lui.
Lâm Mặc Ngữ từ trong truyền tống trận đi ra, lập tức hấp dẫn ánh mắt của không ít người.
Trước truyền tống trận có không ít Thần Vương, chừng mười mấy người. Đột ngột xuất hiện một vị Chân Thần, quả thực rất đáng chú ý. Trong mắt các Thần Vương, khí tức Chân Thần của Lâm Mặc Ngữ không thể che giấu được. Còn về Chu Kỳ Vũ, khí tức của ông thâm trầm, những Thần Vương kia không nhìn ra, trực tiếp bỏ qua ông.
"Chân Thần tới nơi này, muốn chết sao?"
"Chiến khu số 8 cũng không phải nơi Chân Thần có thể tới, lúc nào cũng có thể khó giữ được cái mạng nhỏ."
"Lá gan thật lớn a, hắn đứng ở đó vẫn không nhúc nhích, có phải bị đè đến không cử động được rồi không?"
"Có thể đứng cũng là không tệ rồi, nơi này uy áp nặng như vậy, coi như là Thần Vương Nhất Giai đều sẽ cảm giác không dễ chịu, Chân Thần cảnh làm sao chịu được."
Bên tai Lâm Mặc Ngữ truyền đến tiếng nghị luận của đám Thần Vương, đối với việc này hắn không có bất kỳ phản ứng nào. Hắn lẳng lặng chờ đợi Chu Kỳ Vũ. Chu Kỳ Vũ đang thao tác một số thứ trên truyền tống trận.
Bọn họ phải đi tới khu vực 8-101, đây là một khu vực ẩn dấu, bình thường không thể truyền tống qua. Chu Kỳ Vũ muốn dùng quyền hạn của mình để mở ra lối đi.
Đợi khoảng một phút, Chu Kỳ Vũ trầm giọng nói: "Được rồi."
Lâm Mặc Ngữ lần nữa tiến vào truyền tống trận, hai người cấp tốc rời đi.
Các Thần Vương ở đây cho rằng Lâm Mặc Ngữ đã quay về, ai nấy đều cảm thấy đây mới là chuyện bình thường. Chân Thần thì không nên hoạt động ở Chiến khu số 8, đó thuần túy là muốn chết.
Nhưng bỗng nhiên có người phát hiện điểm bất thường, bởi vì truyền tống trận vẫn duy trì trạng thái mở.
Dưới tình huống bình thường, sau khi bọn họ rời đi, truyền tống trận sẽ chuyển sang trạng thái chờ. Nhưng lần này, nó lại duy trì mở liên tục. Trước mắt mười tòa truyền tống trận, chín tòa kia đều ở trạng thái chờ, chỉ có tòa này là luôn mở.
"Đây là chuyện gì xảy ra?"
"Không biết a, chưa từng thấy bao giờ."
Một vị Thần Vương lớn tuổi bỗng nhiên thấp giọng nói: "Ta ngược lại có nghe nói qua những chuyện tương tự. Nghe nói rất nhiều trong pháo đài đều có khu vực ẩn dấu. Chỉ cần có người đi tới khu vực ẩn dấu, truyền tống trận sẽ duy trì mở liên tục cho đến khi đối phương trở về."
"Cái gì là khu vực ẩn dấu? Ta làm sao chưa nghe nói qua?"
Lập tức có người đưa ra nghi vấn. Người biết về khu vực ẩn dấu đích xác rất ít, trên Mạng Nhân Hoàng cũng không có bất kỳ tin tức nhiệm vụ nào liên quan.
Vị Thần Vương lớn tuổi giải thích: "Đã là khu vực ẩn dấu, người biết đương nhiên sẽ không nhiều, ta cũng là vô tình mới biết được. Khu vực ẩn dấu nghe nói đều là nơi rất nguy hiểm, cửu tử nhất sinh, hơn nữa lợi ích thu được không lớn, không đáng để đi. Cho nên quân đội mới ẩn giấu nó đi, không cho người khác vào chịu chết."
Đám người nghe vị Thần Vương lớn tuổi kể lại, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc. Chiến trường có quá nhiều bí mật, đừng nói bọn họ là Thần Vương, ngay cả Thần Tôn cũng có vô số điều chưa hiểu hết.
Một tòa truyền tống trận ẩn dấu tại trong hư không bỗng nhiên sáng lên ánh sáng nhạt. Quang mang chiếu rọi khu vực phương viên vạn mét, giống như một quả cầu lửa đang chậm rãi thiêu đốt. Lâm Mặc Ngữ cùng Chu Kỳ Vũ xuất hiện trong truyền tống trận.
Chu Kỳ Vũ định vị tọa độ trong truyền tống trận, tọa độ này có thể cảm ứng với chiến hạm của ông, trở thành tinh không đạo tiêu. Nơi đây không có trạm tiền tiêu, trên tinh đồ lại không hiển thị, giữa hư không mênh mông nếu không lập tiêu ký rất dễ bị lạc phương hướng. Mặc dù không sợ lạc đường trên chiến trường, nhưng vạn nhất mất phương hướng xông vào địa bàn địch tộc thì không vui chút nào.
Làm xong tiêu ký, Chu Kỳ Vũ đóng cửa truyền tống trận, hư không lần nữa khôi phục hắc ám vắng vẻ. Truyền tống trận nếu duy trì phát sáng tuy có thể làm đạo tiêu nhưng quá mức gây chú ý, dễ bị địch tộc phá hoại.
Chiến hạm Thần Tôn cảnh duy trì nhảy liên tục trong hư không, mỗi lần nhảy là mấy ngàn vạn km. Bốn phía là hư không vô tận, không có vật tham chiếu, Lâm Mặc Ngữ cũng không biết Chu Kỳ Vũ định vị kiểu gì.
Khu vực ẩn dấu rất thần bí, khác biệt về bản chất so với các khu vực khác. Nơi đây vốn là hư không vô danh, chỉ vì xuất hiện hỗn loạn quy tắc mới có người tới.
Chu Kỳ Vũ trầm giọng nói: "Nhân tộc chúng ta định nghĩa nơi đây là khu vực ẩn dấu, nhưng chủng tộc khác thì không. Sau khi ngươi tiến vào Hoàng Thổ Sa Mạc, ngoại trừ nguy hiểm nội tại, còn có khả năng tao ngộ chủng tộc khác, ngươi phải cẩn thận."
Lâm Mặc Ngữ hỏi: "Không phải nói mảnh khu vực kia không có lợi ích gì sao? Chủng tộc khác tới làm gì?"
Chu Kỳ Vũ cười một tiếng: "Không có lợi ích chỉ là đối với Nhân tộc ta mà thôi. Có một số chủng tộc đặc thù, mảnh khu vực kia vẫn là mỏ vàng."
"Hoàng Thổ Sa Mạc ẩn chứa Đại Địa Pháp Tắc và Thổ Đá Pháp Tắc. Đối với các chủng tộc am hiểu hai loại pháp tắc này, nơi đó chính là thánh địa tu luyện. Còn nữa, trong sa mạc sẽ liên tục sản sinh quái vật, giết không hết. Giết những quái vật kia có thể nhận được tinh hạch của chúng, thôn phệ tinh hạch có thể đề thăng lực lượng của hai loại pháp tắc này."
"Ngoài ra, trong sa mạc sẽ có một ít quái vật cấp thủ lĩnh, giết bọn chúng sẽ rơi xuống một ít tài liệu đặc biệt. Chỉ bất quá những tài liệu này đối với Nhân tộc chúng ta mà nói là vô dụng."
Lâm Mặc Ngữ nghe đến ngẩn người, hắn làm sao nghe cũng cảm thấy cổ quái.
Không kìm được thầm nghĩ trong lòng: "Sao càng nghe càng giống phó bản trong tiểu thế giới vậy, còn thiếu mỗi nước rơi trang bị thôi."
Nghĩ tới đây, Lâm Mặc Ngữ bỗng nhiên mở miệng hỏi: "Ở trong đó thủ lĩnh có rơi trang bị... à không, có rơi pháp bảo không?"
Hắn vốn định nói "trang bị", nhưng nghĩ lại trong đại thế giới không có cách gọi này nên đổi thành "pháp bảo".
Chu Kỳ Vũ nhìn Lâm Mặc Ngữ với ánh mắt kỳ quái: "Ngươi làm sao lại có ý tưởng kỳ dị như vậy?"
Xem ra là không có. Lâm Mặc Ngữ mỉm cười: "Ta chỉ cảm thấy giết quái rơi tài liệu, vậy không bằng trực tiếp rơi pháp bảo cho dứt khoát."
Chợt Lâm Mặc Ngữ đổi chủ đề: "Đã có chủng tộc khác hoạt động bên trong, nhiều năm như vậy, bọn họ chẳng lẽ chưa từng giết đến nơi sâu nhất của sa mạc sao?"
Nguyên bản hắn muốn hỏi: Những chủng tộc kia chưa từng sát tiến vào U Minh Đầm Lầy sao? Linh hồn Từ Minh Dương có phải còn sống không? Nếu Từ Minh Dương đã chết, vậy hắn cũng không cần thiết phải đi cứu người.
Chu Kỳ Vũ nói: "Có lẽ có, có lẽ không. Thế nhưng Từ Minh Dương còn sống, điểm ấy không thể nghi ngờ."
Thấy Chu Kỳ Vũ khẳng định như vậy, Lâm Mặc Ngữ liền không hỏi thêm.
Chu Kỳ Vũ dặn dò: "Ngược lại ngươi cứ làm hết sức, nếu quả thật không cứu được cũng không sao, bảo mệnh là ưu tiên hàng đầu."
Nhìn ông nói trịnh trọng nghiêm túc như thế, Lâm Mặc Ngữ lần nữa cảm nhận được chuyến đi này không tầm thường. Nguy hiểm là khẳng định, nhưng cụ thể nguy hiểm ra sao, có lẽ ngay cả Chu Kỳ Vũ cũng không biết. Nếu không ông đã nói cho hắn rồi.
Theo chiến hạm thực hiện cú nhảy cuối cùng, thoát ly khỏi Á Không Gian và triệt để dừng lại. Trong tầm mắt xuất hiện một khu vực màu vàng rộng lớn.
"Thật tmd lớn a!"
Lâm Mặc Ngữ nhịn không được thốt lên.