Sau lần cày phó bản thứ hai, nhiệm vụ mà Bạch Ý Viễn giao đã hoàn thành hơn một nửa.
Trong đó sừng Long Tộc đã đạt được 12 phần, vượt qua yêu cầu nhiệm vụ. Tinh huyết Long Tộc 8 phần, trái tim Long Tộc 7 phần, cày thêm một lần nữa là đủ.
Tinh hạch Long Tộc có 4 phần, mình cần 5 phần, Ninh Y Y cần 1 phần, tính ra cày thêm một lần nữa cũng chắc chắn đủ. Trước đó Lâm Mặc Ngữ nghĩ rằng cày xong nhiệm vụ sẽ rời khỏi đây.
Nhưng bây giờ hắn đã thay đổi ý định.
Sau khi đã thuần thục, phó bản “Trạm Gác Tiền Tuyến Long Tộc” độ khó Địa Ngục đã trở thành một điểm luyện cấp khá lý tưởng. Kinh nghiệm đủ cao, trang bị rơi ra đủ tốt.
Mặc dù không thể kéo quái giết tập thể, nhưng giết từng con một, hiệu suất thực ra cũng không thấp.
Mấu chốt là hắn muốn gom đủ một bộ Trạm Gác Địa Ngục, không chỉ cho mình, mà Ninh Y Y cũng cần. Thuộc tính của bộ Trạm Gác Địa Ngục, hắn nhìn cũng có chút thèm thuồng.
Ninh Y Y cầm Dao Găm Trạm Gác Địa Ngục yêu thích không buông tay. Mặc dù bây giờ vẫn chưa thể dùng, nhưng ngắm nghía thì không thành vấn đề.
Dao găm cực kỳ tinh xảo, thân đao hơi cong, mang theo đường cong ưu mỹ. Còn có thuộc tính vượt qua cả vũ khí Hoàng Kim hàng đầu.
Ninh Y Y càng xem càng thích.
“Thực sự cho ta?”
Lâm Mặc Ngữ gật đầu, tiện tay lại đưa một viên tinh hạch Long Tộc cho nàng.
“Còn có cái này.”
Ninh Y Y nét mặt tươi cười như hoa.
“Cảm ơn nhé.”
“Chúng ta ra ngoài nghỉ ngơi một lát, một hồi lại vào cày.”
Lần này Lâm Mặc Ngữ cày phó bản thuần thục, chỉ dùng 6 giờ đồng hồ, tốc độ so với trước đó đã có sự nâng cao đáng kể. Hơn nữa cùng Ninh Y Y một đường nói chuyện, không tẻ nhạt, cũng không cảm thấy mệt mỏi bao nhiêu.
Bên ngoài phó bản, khắp nơi đều là tiếng chó sủa, chiến đấu kịch liệt đang diễn ra. Thâm Uyên Ma Khuyển sau mấy giờ lại tràn tới.
Hơn nữa số lượng còn nhiều hơn trước.
Cửa ra phó bản đã bị Thâm Uyên Ma Khuyển bao vây trùng điệp, có người từ trong phó bản ra, Thâm Uyên Ma Khuyển sẽ phát động tấn công. Đã có mấy người chết trong miệng Thâm Uyên Ma Khuyển.
Người bị thương thì càng nhiều.
Một luồng khí tức vô hình bao phủ một khu vực lớn.
Các Chức Nghiệp Giả của Thần Hạ Đế Quốc tụ lại một chỗ, toàn lực đối kháng Thâm Uyên Ma Khuyển.
Từng tiểu đội hợp thành tuyến phòng ngự, trị liệu sư không ngừng thi triển kỹ năng để trị liệu. Tiểu đội của Thạch Hưng An đã trở thành lực lượng nòng cốt.
Bộ Trạm Gác phát huy hiệu quả to lớn, khiến áp lực của hắn giảm mạnh.
“May mà có bộ Trạm Gác, bằng không vừa rồi đã nguy hiểm rồi.”
Thạch Hưng An cảm thấy may mắn.
Họ vừa từ phó bản ra đã bị vây công, mỗi người trong đội đều bị thương.
Lương Nguyệt gần như không ngừng sử dụng kỹ năng trị liệu, đồng thời còn rót dược tề vào miệng. Dưới trận chiến như vậy, Tinh Thần lực tiêu hao quá lớn, phải vừa đánh vừa bổ sung.
“Như thế này không được, chúng ta phải đột phá vòng vây.”
Nơi đây có ít nhất hơn 500 con Thâm Uyên Ma Khuyển, đã hoàn toàn bao vây họ.
Lương Nguyệt nhìn những con Thâm Uyên Ma Khuyển dày đặc bên ngoài, nếu không đột phá vòng vây, họ sẽ bị vây chết ở đây.
“Vô dụng.”
Lúc này, cung thủ trong đội bỗng nhiên mở miệng.
Cung thủ nhìn lên bầu trời.
“Trên không trung còn có một con Ác Ma Thâm Uyên, hắn sẽ không để chúng ta đi.”
Không trung tràn ngập sương mù, hắn dùng kỹ năng Mắt Ưng thấy được nhiều hơn.
Lương Nguyệt trong lòng sốt ruột: “Vậy làm sao bây giờ?”
Thạch Hưng An nói:
“Kiên trì, kiên trì đến khi Lâm học đệ ra. Kỹ năng của hắn là khắc tinh của ma vật Thâm Uyên, chỉ cần hắn ra, những con Thâm Uyên Ma Khuyển này không chịu nổi một kích.”
Mọi người đều đã nghĩ đến kỹ năng tấn công quần thể cực kỳ kinh khủng của Lâm Mặc Ngữ.
Rầm rầm vài cái, nơi đây sẽ sạch sẽ trơn tru.
Lương Nguyệt biết kế sách hiện thời cũng chỉ có thể kiên trì tử thủ, kiên trì mới có hy vọng. Thâm Uyên Ma Khuyển không đáng kể, mấu chốt là con Ác Ma Thâm Uyên trên không. Đây mới là điều khiến họ đau đầu.
Lúc này, trước phó bản ánh sáng lấp lánh, lại có người ra.
Ác Ma Thâm Uyên trên không trung quét qua với ánh mắt âm lãnh, có chút thất vọng.
“Không phải bọn họ, không có khí tức của con ta.”
“Nếu đã như vậy, vậy ăn đi.”
Người trong phó bản còn chưa truyền tống xong, Thâm Uyên Ma Khuyển đã nhào tới, bắt đầu cắn xé điên cuồng. Lập tức có tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Chu Nhạc Thánh vừa từ trong phó bản ra, còn chưa đứng vững, mắt còn chưa hồi phục đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của đồng đội.
“Đã xảy ra chuyện gì!”
Chu Nhạc Thánh tức giận quát lên.
Hào quang dưới chân lập tức phát sinh biến hóa.
Hào quang trắng noãn ban đầu biến mất, thay vào đó là một vòng hào quang lửa cháy như sóng biển. Sau khi hắn thay đổi hào quang, dưới chân tất cả mọi người trong đội đồng thời xuất hiện hào quang tương tự.
Đây chính là tác dụng của hào quang Thánh Quang Kỵ Sĩ, những người trong cùng một đội, chỉ cần ở trong phạm vi kỹ năng, là có thể cùng chia sẻ hiệu quả kỹ năng. Kỹ năng: Hào Quang Chống Cự.
Hào quang xuất hiện, những con ma khuyển đang cắn xé lập tức bị đánh bay.
Phạm vi nửa mét trước mặt mỗi người trở thành khu vực cấm, Thâm Uyên Ma Khuyển không thể đến gần.
Đây chính là tác dụng của hào quang.
Có hào quang trong người, Chu Nhạc Thánh không để ý đến Thâm Uyên Ma Khuyển, bắt đầu quan sát xung quanh.
“Sao lại có nhiều Thâm Uyên Ma Khuyển như vậy.”
Hắn thầm kinh hãi, chưa bao giờ thấy nhiều Thâm Uyên Ma Khuyển như vậy, ít nhất cũng có năm sáu trăm con. Có hai người đồng đội bị Thâm Uyên Ma Khuyển cắn bị thương, trị liệu sư trong đội đang dùng kỹ năng để trị liệu.
Thạch Hưng An thấy Chu Nhạc Thánh và đồng bọn từ trong phó bản ra, lớn tiếng kêu lên:
“Cẩn thận, có Ác Ma trên trời!”
Chu Nhạc Thánh chợt ngẩng đầu, trước mắt tối sầm, chỉ thấy một con Ác Ma vỗ cánh lao về phía mình.
Ý thức chiến đấu của hắn rất mạnh, tay trái kiếm tay phải khiên, nhanh chóng bày ra tư thế chiến đấu.
Ác Ma trong tay cũng cầm một cây Lang Nha Bổng đầy gai nhọn, hung hăng vung tới.
Chu Nhạc Thánh dường như rất tự tin vào hào quang của mình, không hề sợ hãi, trầm giọng nói:
“Vô dụng, ngươi không đột phá nổi hào quang của ta.”
Ác Ma Thâm Uyên không hề để ý, mang theo nụ cười nham hiểm.
“Chết đi!”
Đòn tấn công đánh tới, sắc mặt Chu Nhạc Thánh chợt đại biến.
Hào Quang Chống Cự của hắn vô hiệu.
Một tiếng nổ lớn, Lang Nha Bổng đánh vào tấm khiên.
Chu Nhạc Thánh cả người bay ra ngoài, ngã trên mặt đất…
Trị liệu sư trong đội nhanh tay lẹ mắt, khi Chu Nhạc Thánh còn chưa rơi xuống đất, một đạo thuật trị liệu đã rơi vào người hắn. Chu Nhạc Thánh ngã trên mặt đất, ho khan dữ dội, phun ra máu tươi.
Trên mặt càng mang theo vẻ kinh hãi.
Một đòn này quá nặng, suýt nữa thì trực tiếp đánh chết mình. Tấm khiên của hắn dường như không có tác dụng gì.
Hoàn toàn không chặn được.
Hào quang cũng vậy, Hào Quang Chống Cự vạn thử vạn linh, cũng mất hiệu lực.
Thạch Hưng An ôm đầu.
“Ra vẻ ta đây, hóa ra là gà mờ.”
Lương Nguyệt cũng gật đầu.
“Thật là rất lởm.”
Ác Ma Thâm Uyên hiện thân, vô số đạo Tham Trắc Thuật rơi vào người hắn. Kết quả ai nấy đều lộ vẻ tuyệt vọng.
Cấp 36…
Cao hơn họ rất nhiều cấp, vậy làm sao đánh.
Hơn nữa Ác Ma Thâm Uyên vốn nổi tiếng mạnh mẽ. Cùng cấp cũng không dễ đánh, huống chi cao hơn nhiều cấp như vậy.
Thạch Hưng An cũng dùng Tham Trắc Thuật, lẩm bẩm nói:
“Phiền phức rồi, ta bây giờ ngược lại hy vọng Lâm học đệ không nên ra ngoài, đợi chúng nó đi rồi hãy ra.”
Ác Ma Thâm Uyên vỗ cánh, lượn lờ trên không trung, băng lãnh khát máu, giọng nói âm u.
“Chậc chậc, Thánh Quang Kỵ Sĩ, Chức Nghiệp Giả cấp Truyền Thuyết.”
“Có thể giết một Thánh Quang Kỵ Sĩ, kiếm lời lớn.”
Lúc này, trong đội của Chu Nhạc Thánh có người lấy ra một đạo cụ, kích hoạt. Một vệt sáng bay thẳng lên trời, nổ tung trên không trung.
Rực rỡ không gì sánh được, dù ở cách xa vài trăm dặm cũng có thể nhìn thấy.
“Đã phát tín hiệu cầu cứu, mọi người kiên trì một lát, một hồi sẽ có người tới cứu chúng ta.”
Chu Nhạc Thánh ở đó lớn tiếng kêu. Ác Ma Thâm Uyên tấm tắc cười nói:
“Không kịp rồi.”
Lối vào phó bản lúc này sáng lên, lại có người ra.