Lâm Mặc Ngữ cảm nhận được khí tức của những người tu luyện, bọn họ ngồi trên Tinh Thần, thu thập lực lượng cần thiết.
Những người tu luyện này lấy Tín Niệm Chi Lực làm lưới, bóc tách lực lượng cần thiết từ trong sương mù, sau đó dung nhập vào bên trong Pháp Bảo. Trong toàn bộ quá trình, Tín Niệm Chi Lực đóng vai trò tuyệt đối quan trọng.
"Tín Niệm Chi Lực quả nhiên thần kỳ, lại còn có thể dùng như thế."
"Không phải chỉ có chút công dụng ấy, Tín Niệm Chi Lực khẳng định còn có tác dụng nào khác."
Tín Niệm Chi Lực là một loại lực lượng cực kỳ thần kỳ, dĩ nhiên có thể phớt lờ sự ăn mòn của Tử chi lực. Tu luyện đến nay, đây là lần đầu tiên Lâm Mặc Ngữ phát hiện ra loại lực lượng có thể bỏ qua sự ăn mòn của Tử chi lực.
Tiếp cận điểm cuối, trước mắt xuất hiện từng lớp sương mù dày đặc.
Kim quang đại đạo mang theo Lâm Mặc Ngữ xuyên qua mê vụ, chậm rãi dừng lại.
Lâm Mặc Ngữ đứng ở cuối con đường kim quang, nhìn về phía Tinh Thần kỳ dị phía trước, trong lòng không khỏi thốt lên thán phục.
"Ba viên Tinh Thần kỳ dị trước đó cộng lại cũng không lớn bằng nó."
"Hơn nữa Sinh Tử Chi Lực bên trên cũng cường đại hơn rất nhiều, vượt xa quá khứ."
Viên Tinh Thần kỳ dị này có đường kính vượt hơn một triệu km, còn lớn hơn so với rất nhiều Hằng Tinh. Giống như những Tinh Thần kỳ dị khác, bên trên nó cũng là hai màu xám trắng giao nhau, phân biệt rõ ràng.
Chỉ là ở chính giữa nơi Sinh Tử tương giao, hai luồng lực lượng va chạm nhau kịch liệt, giống như núi lửa phun trào, phun ra khỏi Tinh Thần kỳ dị, sau đó khuếch tán ra bên ngoài.
Sinh Tử Chi Lực dạng sương mù trong tinh hệ thực chất chỉ là một phần nhỏ bé không đáng kể phun ra từ Tinh Thần kỳ dị này.
Viên Tinh Thần này quá khổng lồ, Lâm Mặc Ngữ không biết sau khi hấp thu lực lượng của nó, bản thân có thể đạt được tầng thứ gì. Khẳng định không chỉ là nhất giai, rất có thể sẽ là nhị giai, thậm chí nhiều hơn.
Ánh mắt Lâm Mặc Ngữ mang theo vẻ suy tư, thậm chí có chút chần chờ.
Hắn đang cân nhắc xem có nên đi hấp thu lực lượng của Tinh Thần kỳ dị hay không.
"Chỉ cần không thăng cấp Thần Tôn thì không có vấn đề gì."
"Nhưng ngộ nhỡ thăng cấp Thần Tôn thì sao?"
Lâm Mặc Ngữ có chút không chắc chắn, hắn bây giờ còn chưa thể thăng cấp Thần Tôn.
Trong kế hoạch của hắn, cần phải thăng cấp Thần Tôn một cách hoàn mỹ, nói cách khác là phải nâng cao lực lượng nhục thân lên tương xứng, giống như lúc thăng cấp Thần Vương hoàn mỹ vậy.
Không lưu lại bất kỳ khuyết điểm nào, không để lại bất kỳ tiếc nuối nào, thực hiện thăng cấp hoàn mỹ chân chính. Hắn đã tìm được phương pháp tiếp tục nâng cao thân thể, chỉ là cần thời gian. Trong nhất thời, Lâm Mặc Ngữ cũng lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
"Trong kế hoạch của ta, trạng thái tốt nhất để nâng cao nhục thân là sau khi đạt được Tiểu Thần Tôn."
"Trước mắt tựa hồ là một cơ hội, chỉ là cái độ này không dễ nắm bắt."
"Nếu bỏ qua cơ hội trước mắt, như vậy khả năng còn phải lãng phí thời gian mười mấy năm, thậm chí mấy chục năm."
"Lên hay là không lên?"
Ngay lúc Lâm Mặc Ngữ đang do dự, một giọng nói trung khí mười phần từ bên cạnh truyền đến.
"Thanh niên nhân, nhìn đủ chưa?"
Lâm Mặc Ngữ quay đầu nhìn lại, thấy được chủ nhân của giọng nói. Đây là một vị Thần Tôn, tên là Quản Lực, Thần Tôn nhất giai.
Hắn ngồi xếp bằng trong hư không cách Lâm Mặc Ngữ chỉ trăm mét, đang nở nụ cười nhìn hắn. Kỳ thực xung quanh không chỉ có mình hắn là Thần Tôn, còn có mấy người khác nữa.
Không chỉ xung quanh có Thần Tôn, mà ngay trên Tinh Thần kỳ dị cũng có Thần Tôn. Khoảng cách càng gần Tinh Thần kỳ dị, cảnh giới tu vi lại càng cao.
Những Thần Tôn này hoặc là đang nỗ lực lĩnh ngộ Bất Tử Pháp Tắc, hoặc là đang thu lấy Sinh Tử Chi Lực để dung nhập vào Pháp Bảo. Tới được chỗ này đều là Thần Tôn, không hề có Thần Vương.
Lâm Mặc Ngữ hướng về phía Quản Lực hơi hành lễ: "Xin ra mắt tiền bối."
Quản Lực nói: "Thanh niên nhân, nơi đây không phải chỗ ngươi nên tới, nhìn một chút là được rồi, đừng ở lâu, sẽ chết người đấy."
Sinh Tử Chi Lực lan tràn trong tinh không, hơn nữa mức độ đậm đặc của Sinh Tử Chi Lực nơi này đối với Thần Vương mà nói xác thực không thích hợp ở lâu. Một khi ở lâu, pháp tắc trên người sẽ chịu ăn mòn, thậm chí bị Tử chi lực xâm lấn, gây tổn thương.
Phải biết rằng Tử chi lực xâm lấn không chỉ là pháp tắc và nhục thân, mà còn cả linh hồn. Linh hồn một khi bị thương thì sẽ rất phiền toái.
Lâm Mặc Ngữ biết Quản Lực có ý tốt, tự nhiên cũng thập phần khách khí: "Đa tạ tiền bối nhắc nhở, vãn bối trong lòng hiểu rõ."
Quản Lực khẽ gật đầu, liền không nói thêm gì nữa.
Lâm Mặc Ngữ cùng hắn không thân chẳng quen, có thể nhắc nhở một câu đã là giới hạn của hắn.
Hắn ở chỗ này đợi rất lâu, thường thường sẽ thấy một ít người trẻ tuổi Thần Vương cảnh không biết trời cao đất rộng đi tới nơi này. Kết quả thường thường đều không tốt, người thông minh một chút thì biết khó mà lui, kẻ ngốc một chút thì phải đụng đầu vào tường nam mới chịu quay đầu.
Bất quá bọn họ bình thường cũng sẽ không rời xa kim quang đại đạo, vừa có nguy hiểm, chỉ cần trở lại kim quang đại đạo là có thể bảo đảm tính mạng. Đừng nói Thần Vương, coi như loại Thần Tôn như hắn cũng sẽ không cách kim quang đại đạo quá xa.
Lâm Mặc Ngữ suy tư một lát, rốt cuộc đưa ra quyết định.
Cơ duyên như vậy đang ở trước mắt, nếu như mình không thể nắm bắt thì thật là quá mức lãng phí.
"Đạt được Tiểu Thần Tôn liền lập tức thu tay lại."
"Nếu thật sự đột phá đến Thần Tôn cảnh, vậy cũng chỉ có thể nói là mệnh ta nên như thế, đến lúc đó lại nghĩ biện pháp bổ cứu."
"Nếu bỏ qua cơ hội lần này, không khéo phải lãng phí thêm vài chục năm."
Quyết định chủ ý, Lâm Mặc Ngữ rời khỏi kim quang đại đạo, hóa thành lưu quang bay về phía Tinh Thần kỳ dị.
Quản Lực trừng mắt: "Tiểu tử ngươi không muốn sống nữa à?"
Lâm Mặc Ngữ cao giọng nói: "Đa tạ tiền bối quan tâm, tiểu tử không có việc gì."
Đang khi nói chuyện, Lâm Mặc Ngữ đã biến mất trong tầm mắt.
Động tác của Lâm Mặc Ngữ kinh động mấy vị Thần Tôn, mấy Thần Tôn nhìn tận mắt Lâm Mặc Ngữ tiến vào Tinh Thần kỳ dị, trong mắt đều toát ra một tia khinh thường.
"Lại là một tiểu tử không biết trời cao đất rộng."
"Thanh niên nhân a, tâm cao khí ngạo có thể lý giải, chỉ là đáng tiếc."
"Trên Tinh Thần còn có các vị tiền bối, có lẽ còn có thể xuất thủ cứu hắn một mạng."
"Coi như là chúng ta cũng không dám chân chính tiến vào Tinh Thần, hắn chỉ là một Thần Vương, sợ là sẽ phải bỏ mình trong nháy mắt."
"Dưới hôi khí kia, hắn có thể sẽ hài cốt không còn."
"Xem tốc độ của hắn, cũng nên là một thiên tài, đáng tiếc!"
Mấy vị Thần Tôn bàn tán, dù sao mọi người đều là Nhân tộc, tuy trong lòng có chút khinh thường nhưng vẫn cảm thấy đáng tiếc cho Lâm Mặc Ngữ.
Trên đường đến Tinh Thần kỳ dị, vụ khí lần nữa trở nên đậm đặc.
Trong sương mù, hai loại lực lượng Sinh và Tử đập vào mặt.
Bọn chúng dung hợp một chỗ chính là Bất Tử Pháp Tắc, nhưng bây giờ không ai nắm giữ chúng, bọn chúng chính là hai loại lực lượng Sinh và Tử hoàn toàn khác biệt. Hai loại lực lượng đụng vào thân thể Lâm Mặc Ngữ, rất tự nhiên chui vào bên trong, đối với bọn chúng mà nói, giống như là về đến nhà vậy.
Bọn chúng hội tụ dung hợp trong cơ thể Lâm Mặc Ngữ, khôi phục chân diện mục, trở thành Bất Tử Pháp Tắc.
Đối với người khác, Tử chi lực có thể ăn mòn Pháp Bảo, tiêu tan linh hồn, nhưng đối với Lâm Mặc Ngữ lại không chút ảnh hưởng.
Cảm nhận Sinh Tử Chi Lực không ngừng tiến vào thân thể, Lâm Mặc Ngữ giống như về nhà, toàn thân mỗi một chỗ đều đang nhảy nhót hoan hô. Lâm Mặc Ngữ nhịn không được phát ra tiếng thét dài, tốc độ đột nhiên tăng nhanh, lao thẳng vào Tinh Thần kỳ dị.
Trên Tinh Thần kỳ dị còn có mấy vị Thần Tôn cường đại tồn tại.
Bọn họ đều đang cảm ngộ lực lượng của Tinh Thần kỳ dị, hy vọng từ đó lĩnh ngộ ra pháp tắc tương ứng.
Tiếng thét dài của Lâm Mặc Ngữ thu hút sự chú ý của bọn họ, từng người ngẩng đầu nhìn lên, thấy Lâm Mặc Ngữ từ trên trời giáng xuống, đáp vào trong Tinh Thần.
"Có người đi vào rồi!"
"Còn là một Thần Vương!"
"Điều này sao có thể? Thần Vương làm sao có khả năng tiến vào nơi này?"
"Cho dù có Pháp Bảo hộ thân, dưới Thần Tôn tam giai cũng không thể tiến vào, huống chi là Thần Vương."
Mấy vị Thần Tôn căn bản không tin, nhưng sự thực chính là như vậy, bọn họ đều nhìn thấy Lâm Mặc Ngữ.
Tiếp đó, bọn họ lại thấy Lâm Mặc Ngữ toàn thân được bao bọc bởi hai luồng khí xám trắng, bay nhanh qua không trung. Mấy vị Thần Tôn tại hiện trường mắt chữ A mồm chữ O, không nói nên lời.