Uy áp kinh khủng ép người đến không thở nổi.
Lâm Mặc Ngữ có thể cảm nhận rõ ràng sự tức giận của Khô Vinh Thượng Nhân, có cơn giận cũ, cũng có cơn giận mới.
Trong cơn giận dữ còn mang theo nồng đậm sát ý.
“Xem ra Xích Lôi Đình gây thương tổn cho phân thân Cỏ Dại còn mãnh liệt hơn trong tưởng tượng.”
Xích Lôi Đình sớm đã giết về phương xa, sát nhập vào lãnh địa Bách Thảo Liên Minh.
Phân thân Cỏ Dại rốt cuộc chịu bao nhiêu thương tổn, Lâm Mặc Ngữ cũng không rõ ràng.
Thế nhưng có thể khẳng định thương tổn không nhỏ.
Chí ít cỏ dại trong U Minh tộc đã bị lôi đình phá hủy sạch sẽ, không còn một mống.
Đồng thời, phân thân Cỏ Dại cũng hoàn thành sứ mệnh của nó, gây ra ảnh hưởng nhất định cho hắn, tranh thủ thời gian cho Khô Vinh Thượng Nhân.
Lâm Mặc Ngữ biết, so đấu tốc độ, hắn không thể nào thắng được Khô Vinh Thượng Nhân.
Dù hắn dùng hết toàn lực, đồng thời sử dụng Thời Không Chi Lực cũng không sánh bằng Khô Vinh Thượng Nhân.
Đây chính là chênh lệch giữa Đạo Tôn cảnh và Đại Đạo cảnh, không thể vượt qua.
Hiện tại hắn chỉ có thể hết khả năng kéo dài thời gian.
Trong đầu Lâm Mặc Ngữ cực nhanh suy tư đối sách, đồng thời Đại Đạo Bất Diệt Đan đã nắm trong tay, giống như trước, linh hồn cùng thân thể đều nắm một viên.
Bây giờ hắn còn lại hai viên Đại Đạo Bất Diệt Đan, bằng vào chúng, hắn có thể kéo dài hai mươi phút.
Cho nên mấu chốt vấn đề chính là phải kéo dài thêm 40 phút nữa.
Có thể lâu hơn chút nữa tự nhiên càng tốt, nếu kéo dài lâu hơn thì có thể tiết kiệm Đại Đạo Bất Diệt Đan.
Đột nhiên, linh quang trong đầu Lâm Mặc Ngữ lóe lên, hắn nghĩ ra một phương pháp.
Hắn chợt xoay người, quay ngược phương hướng, bay về phía Bách Thảo Liên Minh.
Khô Vinh Thượng Nhân đang đuổi tới rõ ràng sửng sốt một chút, hắn không hiểu vì sao Lâm Mặc Ngữ đột nhiên quay đầu, dĩ nhiên bay về hướng đại bản doanh của mình.
Cứ như vậy, có khác gì muốn chết?
Chỉ trong khoảnh khắc sửng sốt này, khoảng cách giữa hắn và Lâm Mặc Ngữ trong nháy mắt bị kéo giãn không ít, khiến hắn bỏ lỡ cơ hội xuất thủ.
“Ngươi muốn chết!”
Khô Vinh Thượng Nhân gầm lên một tiếng, lần nữa tăng tốc đuổi theo.
Lâm Mặc Ngữ đề thăng tốc độ tới cực hạn, không quan tâm tất cả lao thẳng về phía Bách Thảo Liên Minh, lao về phía đại bản doanh của Khô Vinh Thượng Nhân.
Khu vực U Minh tộc cũng không lớn, Lâm Mặc Ngữ toàn lực phi hành, không quá vài phút là có thể vọt vào lãnh địa Bách Thảo Liên Minh. Bỗng nhiên trong mũi truyền đến một mùi kỳ dị.
Mùi rất nhạt, đổi lại là người khác khả năng căn bản sẽ không phát hiện.
Mùi mang theo thanh hương, làm người ta có cảm giác vui vẻ thoải mái.
Bất quá Lâm Mặc Ngữ lại ý thức được không ổn, trong nháy mắt nín thở.
Hô hấp đình chỉ, nhưng mùi hương vẫn có thể ngửi thấy, không phải thân thể ngửi thấy mà là linh hồn ngửi thấy.
Vẻn vẹn 10 giây sau, Lâm Mặc Ngữ bỗng cảm thấy một trận choáng váng, linh hồn trở nên ảm đạm, cả người đều có cảm giác buồn ngủ.
Tốc độ đột nhiên chậm lại, khoảng cách với Khô Vinh Thượng Nhân càng lúc càng gần.
“Trúng độc? Hay là trớ chú?”
Trong Bách Thảo Liên Minh có Thảo Mộc Chi Độc, cũng có Vạn Thảo Trớ Chú, vô luận là loại nào cũng rất khó chơi.
Lâm Mặc Ngữ nhất thời cũng không phân rõ mình trúng độc hay bị trớ chú.
Tuyệt đại bộ phận độc cùng trớ chú hắn đều có thể miễn dịch.
Hắn có bản nguyên cấp thuật pháp “Miễn Dịch”, tác dụng thập phần cường đại, cho nên Lâm Mặc Ngữ chưa từng bị độc cùng trớ chú quấy nhiễu.
Độc cùng trớ chú có thể làm hắn chịu ảnh hưởng hẳn là đã thoát khỏi phạm trù Đạo Tôn cảnh.
Lâm Mặc Ngữ trong lòng hơi động, Mười Một Màu Long Hồn Tinh lúc này phát ra tiếng long ngâm, tùy theo một ngụm long tức phun ra, bao bọc lấy linh hồn.
Trong long tức của Long Hồn Tinh, bất kể là độc hay trớ chú đều bị tinh lọc, ý thức trong nháy mắt khôi phục thanh minh.
“Di!”
Rõ ràng có chút bối rối truyền đến, Khô Vinh Thượng Nhân hiển nhiên rất giật mình vì Lâm Mặc Ngữ dĩ nhiên không bị ảnh hưởng.
Hơi giật mình nhưng tốc độ của Khô Vinh Thượng Nhân không hề chậm lại, tiếp tục thu hẹp khoảng cách với Lâm Mặc Ngữ. Khoảng cách giữa hai người đã rất gần, đủ để Khô Vinh Thượng Nhân xuất thủ.
Thế nhưng vì vạn vô nhất thất, Khô Vinh Thượng Nhân cũng không lập tức động thủ.
Qua lại mấy lần với Lâm Mặc Ngữ, hắn biết Lâm Mặc Ngữ rất khó đối phó.
Hơi chuyển động ý nghĩ, vong linh quân đoàn xuất động, không gian vặn vẹo trên diện rộng, ngàn vạn Khô Lâu Thần Tướng xuất hiện giữa không trung, hợp thành biển khô lâu rậm rạp chằng chịt, tựa như phát điên lao về phía Khô Vinh Thượng Nhân.
Lâm Mặc Ngữ thấp giọng nói: “Có qua mà không có lại thì thất lễ quá!”
Vẻn vẹn Khô Lâu Thần Tướng Đạo Tôn Ngũ Cảnh, Khô Vinh Thượng Nhân căn bản không để vào mắt, hắn như mũi tên nhọn xuyên qua đại quân Khô Lâu Thần Tướng.
Nơi đi qua, vô số Khô Lâu Thần Tướng hóa thành bột mịn, tại chỗ bỏ mình.
Số lượng Khô Lâu Thần Tướng rất nhiều, trong mắt Khô Vinh Thượng Nhân ngoại trừ Khô Lâu Thần Tướng thì không còn vật gì khác.
Tầm mắt bị Khô Lâu Thần Tướng che khuất, nếu không phải hắn còn tập trung vào Lâm Mặc Ngữ, sợ rằng đã bị lạc phương hướng.
“Làm sao lại nhiều như vậy!”
Khô Vinh Thượng Nhân thầm nhủ trong lòng, hắn đã đuổi theo một quãng đường dài, cũng giết chết số lượng lớn Khô Lâu Thần Tướng nhưng trước mắt vẫn là biển khô lâu. Khô Lâu Thần Tướng phảng phất vô cùng vô tận, căn bản giết không hết.
Ngay khi Khô Vinh Thượng Nhân có chút phiền toái, đột nhiên hắn mất đi sự tập trung đối với Lâm Mặc Ngữ. Đại Đạo Khóa Địch bị chặt đứt khiến Khô Vinh Thượng Nhân cảm thấy khiếp sợ không gì sánh nổi.
Muốn chặt đứt Đại Đạo Khóa Địch cũng không phải chuyện người bình thường có thể làm được, cho dù là hắn cũng không dễ dàng. Lâm Mặc Ngữ mới chỉ là Đạo Tôn Tứ Cảnh dĩ nhiên có thể chặt đứt Đại Đạo Khóa Địch của hắn.
Hiện tại đã có thể chặt đứt Đại Đạo Khóa Địch, tương lai Lâm Mặc Ngữ trưởng thành cũng không biết sẽ đạt đến trình độ nào.
“Kẻ này tuyệt đối không thể lưu!”
Khô Vinh Thượng Nhân tức giận hừ một tiếng, sát ý càng tăng.
Hắn dừng lại, gầm lên một tiếng: “Vạn Hoa Giết!”
Vô vàn đóa hoa từ trên người hắn bay ra, bay về bốn phương tám hướng.
Đóa hoa bay ra liền cấp tốc biến lớn, che khuất bầu trời, nơi đi qua, Khô Lâu Thần Tướng không một ai không bị nghiền nát. Uy lực thuật pháp này cực lớn, Khô Lâu Thần Tướng trong phương viên mấy vạn mét trong nháy mắt bị quét sạch sẽ, tử thương khó đếm xuể. Khô Vinh Thượng Nhân ánh mắt quét qua, thấy được Lâm Mặc Ngữ ở xa xa.
Lúc này khoảng cách giữa song phương lần nữa kéo giãn, nỗ lực vừa rồi trở nên uổng phí.
Bất quá phương hướng của Lâm Mặc Ngữ không đổi, vẫn hướng về phía Bách Thảo Liên Minh, cũng không thừa dịp cơ hội vừa rồi trốn sang nơi khác.
“Cái gia hỏa này muốn làm gì!”
Khô Vinh Thượng Nhân lần nữa đuổi theo nhưng trong lòng thì hơi nghi hoặc.
Bình thường mà nói, Lâm Mặc Ngữ chặt đứt Đại Đạo Khóa Địch của hắn, thừa dịp tầm mắt hắn bị ngăn cản hẳn là phải trốn sang nơi khác mới đúng. Nhưng bây giờ Lâm Mặc Ngữ lại chạy về hướng Bách Thảo Liên Minh, hiển nhiên không ổn.
Lấy sự hiểu biết của hắn đối với Lâm Mặc Ngữ, Lâm Mặc Ngữ tuyệt đối sẽ không làm việc ngu xuẩn, trong đó nhất định có bẫy. Khô Vinh Thượng Nhân gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Mặc Ngữ, lần nữa hoàn thành Đại Đạo Khóa Địch.
Hắn hoàn thành Đại Đạo Khóa Địch chỉ cần trong nháy mắt, nhưng Lâm Mặc Ngữ muốn chặt đứt lại cần một chút thời gian. Khô Vinh Thượng Nhân vừa truy đuổi vừa suy nghĩ xem Lâm Mặc Ngữ rốt cuộc muốn làm gì.
Nhưng mặc hắn nghĩ thế nào cũng không ra.
Trước mắt biến thành màu đen, trong tầm mắt lần thứ hai xuất hiện lượng lớn Khô Lâu Thần Tướng, che khuất bầu trời tràn lên.
Khô Vinh Thượng Nhân trở nên đau đầu, những Khô Lâu Thần Tướng này đối với hắn không có uy hiếp đáng nói nhưng lại có thể ảnh hưởng tốc độ của hắn.
“Sớm biết thế, đã để Kinh Cức phân thân qua đây!”
Khô Vinh Thượng Nhân đi gấp, phân thân Kinh Cức cũng không ở bên người, bằng không có thể để Kinh Cức phân thân đối phó đám khô lâu này. Hắn cũng không để ý tới Khô Lâu Thần Tướng, tiếp tục đuổi theo Lâm Mặc Ngữ, thu hẹp khoảng cách.
Nhưng vẻn vẹn hai phút sau, Lâm Mặc Ngữ lần thứ hai chặt đứt Đại Đạo Khóa Địch.
Tầm mắt Khô Vinh Thượng Nhân lại bị Khô Lâu Thần Tướng ngăn cản, hắn sợ Lâm Mặc Ngữ trốn sang nơi khác, chỉ có thể trước tiên dọn dẹp sạch Khô Lâu Thần Tướng. Khoảng cách song phương lần thứ hai bị kéo giãn, cứ thế lặp lại, mắt thấy Lâm Mặc Ngữ ngày càng gần Bách Thảo Liên Minh.