Virtus's Reader
Toàn Dân Chuyển Chức Tử Linh Pháp Sư! Ta Tức Là Thiên Tai

Chương 3305: CHƯƠNG 3415: MANH MỐI MỚI VỀ MẢNH VỠ ĐỊA NGỤC

Nghe được ngữ khí hơi trêu chọc của Tam Tổ, Lâm Mặc Ngữ cười nói: “Ngài nói là sự kiện nào?”

Tam Tổ khẽ hừ một tiếng: “Ngươi lần này đi Tây Châu làm ra bao nhiêu chuyện, có chuyện nào là không lợi hại?”

Đi một chuyến Tây Châu, ngăn trở Tam Sinh Phật Tổ diệt Long Tộc, giết U Minh Tộc, bức lui Khô Vinh, lại cùng Trùng Tộc kết làm tử thù. Vô luận là sự kiện nào cũng đều khó có thể tưởng tượng, thế mà Lâm Mặc Ngữ một mình làm hết thảy.

Lâm Mặc Ngữ cười nói: “Vãn bối cũng chỉ là thuận thế mà làm thôi, Tam Tổ quá khen.”

Tam Tổ hừ nói: “Ngươi nghĩ rằng ta đang khen ngươi?”

Lâm Mặc Ngữ mặt dày đáp: “Vãn bối đúng là cho là như vậy.”

Tam Tổ dường như lười cùng Lâm Mặc Ngữ cãi cọ: “Không nghĩ tới Bản Tổ bố trí nhiều năm như vậy, kết quả cũng chỉ ngang ngửa với ngươi. Không nói lời vô ích nữa, địa bàn ngươi chiếm giữ kia, Bản Tổ muốn thiết lập một cái chi nhánh.”

Lâm Mặc Ngữ mặt lộ vẻ cổ quái: “Nơi đó lại không có người, ngài đi mở chi nhánh có ích lợi gì?”

Tam Tổ nói: “Ngươi chớ xía vào có hữu dụng hay không, ngươi liền nói có đáp ứng hay không là được.”

Lâm Mặc Ngữ biết đại khái ý tứ của Tam Tổ: “Ngài đều đã lên tiếng, ta có thể nào không đáp ứng.”

Tam Tổ nói: “Coi như ngươi đáp ứng rồi cũng cần Bản Tổ phải cảm ơn ngươi, bởi vì ngươi mà chi nhánh Bản Tổ bố trí ở Trùng Tộc đã không còn.”

Lâm Mặc Ngữ cũng không nghĩ đến Trùng Tộc cuối cùng vẫn tiến hành thanh toán đối với Lục Phong Thương Hội, đám người này đúng là không quá giảng đạo lý. Hắn không khỏi hỏi: “Trùng Tộc không dám động đến người của thương hội chứ?”

Tam Tổ nói: “Không động, chỉ là đuổi về thôi.”

Trùng Tộc tuy điên cuồng nhưng còn chưa mất lý trí, nếu như động đến người của Lục Phong Thương Hội, cái giá phải trả phỏng chừng sẽ rất thê thảm. Tam Tổ có thể không diệt được Trùng Tộc vì bên trong dính líu tới nhân quả cực lớn, nhưng cho một bài học là điều tất nhiên.

Trùng Tộc tuy mạnh, nhưng so với Lục Phong Thương Hội dường như vẫn còn kém một chút.

Lâm Mặc Ngữ nói: “Ngài cố ý chờ ta tới, là có chuyện gì không?”

Tam Tổ nói: “Quả thật có sự tình. Ngươi không phải vẫn luôn tìm kiếm mảnh vỡ Địa Ngục sao?”

Ánh mắt Lâm Mặc Ngữ chợt sáng lên: “Ngài có tin tức về mảnh vỡ Địa Ngục?”

Tam Tổ hừ một tiếng: “Vẫn luôn có, chỉ là khi chưa xác định ngươi có thể trấn áp được mảnh vỡ Địa Ngục hay không, lão phu không nói cho ngươi mà thôi.”

Lâm Mặc Ngữ minh bạch rồi, Tam Tổ là sợ chính mình không trấn áp được mảnh vỡ Địa Ngục, cho nên mới không chịu nói.

Phía trước nói cho hắn biết Phật Tộc cùng U Minh Tộc có mảnh vỡ Địa Ngục, cũng là bởi vì nếu mình không làm được thì còn có Phật Tộc cùng U Minh Tộc ở đó, cũng không sợ xảy ra chuyện gì lớn. Tam Tổ đối với mảnh vỡ Địa Ngục kiêng kỵ dĩ nhiên đã đạt đến mức độ này.

Nói chính xác hơn, điều Tam Tổ thực sự kiêng kỵ là Địa Ngục, hắn sợ cả thế giới diễn biến thành Địa Ngục.

Kỳ thực Lâm Mặc Ngữ rất rõ ràng, Tam Tổ không cần phải lo lắng như vậy, mảnh vỡ Địa Ngục muốn diễn biến thành Địa Ngục còn kém xa lắm. Mấu chốt là U Minh Hắc Đàm cùng Địa Ngục Chi Môn đều không thể khôi phục, thì đàm luận cái gì Địa Ngục.

Hiện tại phát hiện mình có năng lực trấn áp mảnh vỡ Địa Ngục, vì vậy hắn mới chuẩn bị nói cho mình biết vị trí của một mảnh vỡ khác.

Lâm Mặc Ngữ trong nháy mắt suy nghĩ thông suốt nhân quả trước sau: “Ngài không bao giờ làm mua bán lỗ vốn, có yêu cầu gì cứ việc nói thẳng ra.”

Tam Tổ cười ha ha một tiếng: “Thống khoái! Bản Tổ yêu cầu rất đơn giản, chờ ngươi trấn áp xong mảnh vỡ Địa Ngục kia, giúp Bản Tổ đem một món đồ chôn ở nơi đó là được.”

Lâm Mặc Ngữ hỏi: “Chỉ đơn giản như vậy?”

Tam Tổ nói: “Bản Tổ coi trọng nhất là chữ tín, có lúc nào lừa gạt ngươi chưa?”

Lâm Mặc Ngữ thầm nghĩ, đây cũng là lời nói thật. Bất quá hắn có thể tưởng tượng, nơi mảnh vỡ Địa Ngục kia tồn tại sẽ không quá mức đơn giản.

Tam Tổ nói: “Khối mảnh vỡ kia nằm ở trung tâm nhất của Liệt Phong Nhai, là địa bàn của Vũ gia.”

“Lại là Vũ gia? Thật đúng là có duyên a.”

Lâm Mặc Ngữ có chút ngoài ý muốn: “Tam Tổ, ta cần tin tức cặn kẽ.”

Tam Tổ nói: “Đã sớm vì ngươi chuẩn bị xong, chờ ngươi đến Phong Thành, quản sự thương hội nơi đó sẽ giao cho ngươi.”

Lâm Mặc Ngữ gật đầu: “Tốt, trừ việc này ra còn gì khác không?”

Tam Tổ nói: “Buôn bán từng việc từng việc làm, trước tiên đem chuyện này làm tốt đã. Trước đó nói cho ngươi biết một tiếng, Vũ gia cũng không dễ trêu chọc.”

Lúc này Tam Tổ bỗng nhiên chú ý tới Tiểu Mai ở bên cạnh, hắn mang theo ba phần nghi hoặc: “Vị tiểu cô nương này, dường như đã gặp qua ở nơi nào.”

Lâm Mặc Ngữ cười nói: “Xem ra ngài cũng già rồi a, nàng gọi là Tiểu Mai, là đệ tử ta mới thu.”

Tam Tổ suy tư một chút, khẽ gật đầu, trận pháp chậm rãi ngừng lại, Tam Tổ cũng biến mất theo.

Lâm Mặc Ngữ đẩy cửa đi ra ngoài, Lục Lập còn chờ ở cửa, nhìn thấy Lâm Mặc Ngữ đi ra lập tức lộ nụ cười: “Lâm tiên sinh, mọi việc đều tốt chứ?”

Lâm Mặc Ngữ nhẹ nhàng gật đầu: “Đã xong.”

Đang khi nói chuyện, Lâm Mặc Ngữ đã hướng phía bên ngoài đi tới. Lục Lập vẫn cung tiễn Lâm Mặc Ngữ tới tận cửa, cho đến khi Lâm Mặc Ngữ biến mất trong tầm mắt, hắn mới xoay người trở về.

Lục Lập tu vi mặc dù không cao, nhưng xử sự làm người rất thông minh. Đối với loại tồn tại như Lâm Mặc Ngữ, hắn biết mình không có tư cách trở thành bạn bè, nhưng ít ra có thể làm được không đắc tội, còn có thể kiếm cái quen mặt, như vậy là đủ rồi.

Lâm Mặc Ngữ cùng Tiểu Mai rời khỏi Lôi Thành sau đó, Lâm Mặc Ngữ lấy ra Xuyên Vân Kiếm, cùng Tiểu Mai đạp kiếm mà đi. Tốc độ của Xuyên Vân Kiếm cực nhanh, không dùng được vài ngày là có thể đến Phong Thành.

Lâm Mặc Ngữ hỏi: “Tiểu Mai đối với Tam Tổ người này có cảm giác gì?”

Tiểu Mai nghiêng đầu suy nghĩ một chút: “Tam Tổ là một người làm ăn, hắn rất giữ chữ tín.”

Lâm Mặc Ngữ nói: “Còn gì nữa không?”

Tiểu Mai lại suy nghĩ một chút: “Còn có chính là, hắn xưa nay sẽ không làm mua bán lỗ vốn, ranh giới cuối cùng của hắn là công bằng, nếu như có thể chiếm được một chút lợi lộc thì tự nhiên là tốt nhất.”

Lâm Mặc Ngữ nói: “Tiểu Mai nói không sai, cùng loại người như Tam Tổ giao tiếp, kỳ thực rất tốt.”

Tiểu Mai gật đầu: “Xác thực, không cần lục đục với nhau, có chuyện gì liền bày ra ngoài sáng mà nói.”

Lâm Mặc Ngữ nói: “Đúng là như vậy, so với một ít tông môn đại tộc lục đục với nhau, phải tốt hơn nhiều.”

Xuyên Vân Kiếm càng lúc càng nhanh, Lôi Thành đã sớm biến mất sau lưng. Lâm Mặc Ngữ nhớ lại quãng thời gian mình từng phải ẩn nấp trong vùng hoang dã để tránh né truy sát, bây giờ nhớ tới dường như cũng thật có ý tứ, là một loại trải nghiệm khác biệt.

Vẻn vẹn tầm nửa ngày sau, hai người đã tới Hỗn Loạn Chi Địa nơi bản nguyên linh mạch giao hội. Giao hội chi địa như trước nằm ở trạng thái hỗn loạn. Đã từng bị buộc bất đắc dĩ, Lâm Mặc Ngữ phải tiến vào bên trong tránh né địch nhân, lại vì vậy tìm về được Cân Bằng Bảo Thạch, với hắn mà nói là một cơ may lớn. Bốn chữ "Họa Phúc Tương Y", ở lúc đó được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.

Lần này, Lâm Mặc Ngữ không cần phải tiến nhập Hỗn Loạn Chi Địa nữa, hắn có thể đi qua thông đạo giữa Ngọc Kiếm Thành cùng Đạo Kiếm Thành, tiến nhập phạm vi thế lực của Vấn Đạo Tông.

Lâm Mặc Ngữ nói: “Chúng ta lần này đi Phong Thành sẽ đi ngang qua Vấn Đạo Tông cùng Đoạn Thiên Vực. Bên trong Đoạn Thiên Vực có Phù Du Thành, Giang Nhược Tuyết của Giang gia đã từng cùng ta có duyên gặp mặt một lần, ta cũng từng hứa với nàng một việc, lần này vừa lúc đi một chuyến.”

Tiểu Mai nhìn phong cảnh bốn phía, không có bất kỳ ý kiến gì: “Vị Giang Nhược Tuyết tỷ tỷ kia dung mạo xinh đẹp không?”

Lâm Mặc Ngữ hỏi: “Hỏi cái này làm gì?”

Tiểu Mai nói: “Tiểu Mai đang đoán, nàng có hay không sẽ trở thành sư mẫu mới... Ái chà!”

Nàng nói còn chưa dứt lời cũng đã bị Lâm Mặc Ngữ gõ một cái lên đầu. Lâm Mặc Ngữ tức giận nói: “Nói bậy bạ gì đó, lại nói lung tung lão sư sẽ không khách khí đâu.”

Tiểu Mai hì hì cười, không để ý: “Nhân gia mới không sợ đâu.”

Trong thương thành, Tam Tổ rốt cuộc nhớ tới vì sao thấy Tiểu Mai lại quen mắt. Hắn xác thực từng gặp Tiểu Mai, nhưng không phải đời này, mà là đời trước. Thân là Đại Đạo cảnh, ký ức không có khả năng phạm sai lầm.

Thanh âm Tam Tổ chậm rãi vang lên: “Binh giải chuyển thế dĩ nhiên thực sự thành công, Thiên Địa thay đổi đã lộ ra đầu mối rồi a!”

“Đến tột cùng nên như thế nào chủ đạo kịch biến đây? Hy vọng bố trí của ta có thể có tác dụng.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!