Chỉ làm người tốt với người bên cạnh, còn sống chết của những người khác, Lâm Mặc Ngữ cũng không hề muốn quản nhiều.
Đã từng hắn tại Tiểu Thế Giới vì Nhân tộc mà chiến, sau lại ở Đại Thế Giới vì Nhân tộc tàn sát Bách Tộc. Từng cuộc giết chóc, huyết hóa tinh sông, Lâm Mặc Ngữ giết đến yên tâm thoải mái.
Bởi vì hắn có người mình phải bảo vệ, đây là tín niệm của hắn, cho tới bây giờ chưa từng thay đổi.
Bây giờ hắn như trước có người phải bảo vệ, điểm khác biệt so với trước kia là vị trí hắn đứng càng ngày càng cao, nhãn quang đối đãi sự vật tùy theo cải biến. Thủ hộ, không phải là thủ hộ tất cả mọi người.
Chỉ thủ hộ người mình muốn thủ hộ, chỉ thủ hộ người tín nhiệm mình. Mỗi người đều có vận mệnh của riêng mình, tôn trọng số mệnh của mỗi người. Tầm nhìn cao hơn mang đến tư tưởng cao hơn, vô tri vô giác ảnh hưởng Lâm Mặc Ngữ.
Lâm Mặc Ngữ cũng không biết sự thay đổi hôm nay của mình là đúng hay sai, tốt hay xấu, nhưng điều đó cũng không trọng yếu. Quan trọng nhất là hắn như trước yên tâm thoải mái, đạo tâm thông minh.
Lâm Mặc Ngữ đưa một ly trà hoa đến trước mặt Tiểu Mai: “Chúc mừng Tiểu Mai đi vào Thần Vương cảnh.”
Tiểu Mai cười hì hì, tuyệt không khách khí tiếp nhận chén trà: “Cảm ơn lão sư, Tiểu Mai sẽ càng thêm nỗ lực.”
Lâm Mặc Ngữ gật đầu: “Ngươi đời này có ưu thế gặp may mắn, đi vào đại đạo không thành vấn đề.”
Tiểu Mai nói: “Tiểu Mai hiểu.”
Lâm Mặc Ngữ bỗng nhiên quay đầu nhìn ra bên ngoài. Ánh sáng sáng tỏ từ ngoài phòng chiếu vào, xuyên qua khe hở cửa sổ hình hoa sen, hình thành từng tia sáng rất mỹ lệ. Lúc này trong tay Lâm Mặc Ngữ xuất hiện một khối huyết nhục, đây là huyết nhục của Đạo Tôn Thất Cảnh, trong miệng nhàn nhạt nói: “Lén lút là phải trả giá thật lớn!”
[Bản Nguyên Cấp Thuật Pháp: Thi Thể Bạo Liệt!]
Thoại âm rơi xuống, huyết nhục tiêu tán theo.
Cổ Liên Thánh Địa mấy ngày nay lục tục tới không ít người. Cổ Liên Tiên Yến vạn năm một lần sắp mở, những lão tổ Thánh Địa tông môn nhận được lời mời đều chạy tới.
Cổ Liên Tiên Yến cũng không phải đơn thuần là mỹ thực, nó dùng đều là thiên tài địa bảo, ăn vào không chỉ có lợi ích cực lớn đối với tu vi, hơn nữa loại lợi ích này còn có thể duy trì liên tục một đoạn thời gian rất dài.
Trừ cái đó ra, trong Tiên Yến có mấy thứ mỹ thực còn có tác dụng cải thiện thiên phú, có thể tăng cường hạn mức cao nhất. Loại tác dụng này tương đương nghịch thiên.
Tới cũng không chỉ là lão tổ. Mỗi vị lão tổ được mời đều có thể mang theo một vị đệ tử thân bằng. Lần này Cổ Liên Thánh Địa tổng cộng phát ra 36 phong thiệp mời cho chín đại thế lực đỉnh tiêm Nam Châu. Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, sẽ có 36 vị Cửu Cảnh lão tổ mang theo 36 vị đệ tử thân bằng, tổng cộng bảy mươi hai người.
Lại thêm Lâm Mặc Ngữ hai người, còn có người của Cổ Liên Thánh Địa, trận Cổ Liên Tiên Yến này không sai biệt lắm có trăm người tham dự.
Cổ Liên Thánh Địa đã sắp xếp xong nơi ở cho khách nhân, trong đó Tam Linh Tông cùng Cổ Liên Thánh Địa gần nhất nên người của bọn họ cũng tới sớm nhất. Tam Linh Tông tới ba vị Cửu Cảnh lão tổ, bọn họ lại riêng phần mình mang theo một vị đệ tử, tổng cộng sáu người.
Tam Linh của Tam Linh Tông chia làm Thiên, Địa, Nhân. Ba vị lão tổ cũng được xưng là Thiên Linh lão tổ, Địa Linh lão tổ cùng với Nhân Linh lão tổ. Lúc này ba vị Cửu Cảnh lão tổ vây quanh lò sưởi mà ngồi. Thiên Linh lão tổ đang thi triển bí pháp, tiến hành dò xét khu vực phụ cận.
Ở trước mặt hắn có một bức hình chiếu, những hình ảnh hắn dò xét được đều hiển thị trong đó.
Thiên Linh lão tổ thấp giọng nói: “Lần này Cổ Liên Tiên Yến sớm hơn ước chừng ngàn năm, trong đó phải có chút cổ quái. Ta cùng với Mộc Liên lão tổ quen biết, phía trước tin tưởng cùng nàng, ánh mắt của nàng hơi quá mức hưng phấn, không biết bên trong Cổ Liên Thánh Địa đã xảy ra chuyện gì.”
Dưới bí pháp dò xét của hắn, tình huống các nơi trong Cổ Liên Thánh Địa đều nhất nhất phơi bày.
Địa Linh lão tổ nói: “Nơi đây dù sao cũng là Cổ Liên Thánh Địa, Thiên Linh ngươi phải cẩn thận.”
Thiên Linh lão tổ nói: “Yên tâm, đây là bí pháp tổ tiên lưu lại, ngoại trừ Đại Đạo cảnh, không người có thể phát hiện. Bây giờ trên cái thế giới này, ngoại trừ mấy vị kia, còn sẽ có Đại Đạo cảnh sao?”
Địa Linh lão tổ cùng Nhân Linh lão tổ đều biết lời hắn nói là đúng, nhưng vẫn có chút không yên lòng.
Bỗng nhiên Thiên Linh lão tổ biến sắc, cả người chợt run lên, ngực đột nhiên nổ tung. Vụ nổ mãnh liệt hất Thiên Linh lão tổ bay lên.
Trên người hắn lưu quang lộng lẫy, cả người treo ở giữa không trung.
Trận nổ này cũng không quá cường liệt, không làm hắn bị thương, nhưng lại cắt đứt bí pháp của hắn.
Nhân Linh lão tổ hỏi: “Bị phát hiện?”
Thiên Linh lão tổ gật đầu, sắc mặt ngưng trọng: “Bị phát hiện, nhưng không phải người của Cổ Liên Thánh Địa, mà là một tiểu gia hỏa.”
Hắn lần nữa vung ra hình chiếu, trong hình chiếu xuất hiện dáng dấp của Lâm Mặc Ngữ.
Thiên Linh lão tổ nói: “Ta vừa rồi chính là thấy được hắn, sau đó liền bị phát hiện. Căn cứ vào thăm dò vừa rồi, hắn chỉ có Đạo Tôn Ngũ Cảnh.”
Nhân Linh lão tổ rõ ràng không tin: “Không thể nào đâu, có thể hay không nhìn lầm? Muốn không nhìn lại lần nữa!”
Thiên Linh lão tổ lắc đầu: “Sẽ không nhìn lầm. Đối phương không những phát hiện ta mà còn cho ta một cái cảnh cáo. Không thể lại nhìn nữa, lão phu mới vừa cảm giác được nguy hiểm, hắn có năng lực giết được ta.”
Nhìn Lâm Mặc Ngữ trong hình chiếu, Nhân Linh lão tổ cùng Địa Linh lão tổ đều trầm mặc.
Bọn họ không nghi ngờ lời Thiên Linh lão tổ, nhưng lại thật không dám tin tưởng. Một tiểu gia hỏa Đạo Tôn Ngũ Cảnh lại có năng lực giết chết Thiên Linh lão tổ, cái này nói ra ai tin à?
Bỗng nhiên, bên tai Thiên Linh lão tổ vang lên thanh âm trong trẻo lạnh lùng: “Ta là Cổ Liên Thánh Chủ, mời Thiên Linh lão tổ tự trọng!”
Thiên Linh lão tổ thần tình biến đến cực kỳ đặc sắc. Nhân Linh, Địa Linh hai vị lão tổ trăm miệng một lời hỏi: “Làm sao vậy?”
Thiên Linh lão tổ cười khổ một tiếng: “Cổ Liên Thánh Chủ tự mình lên tiếng, bảo ta tự trọng. Xem ra bí thuật của tổ tiên cũng không phải hữu dụng như vậy.”
Ba người đưa mắt nhìn nhau, cảm giác nước ở Cổ Liên Thánh Địa sâu hơn bọn họ nghĩ nhiều.
Hai ngày sau, người lục tục đến, Cổ Liên Thánh Địa yên tĩnh tùy theo trở nên náo nhiệt.
Cổ Liên Tiên Yến có thể nói là thịnh hội cao cấp nhất trong Nhân tộc Nam Châu. Người tham dự đều là Cửu Cảnh lão tổ của các thế lực đỉnh tiêm, bọn họ mang theo đệ tử thân bằng cũng tất nhiên là nhân vật cấp thiên tài.
Những người này hoặc là thiên kiêu thế hệ này, hoặc là thiên kiêu đời trước, bọn họ không ngoại lệ đều ít nhất là Đạo Tôn khởi bước.
Không đến Đạo Tôn cảnh, những lão tổ kia đều không có ý tứ mang ra ngoài, thật sự là mất mặt.
Trong mắt người bình thường, Đạo Tôn là đại nhân vật đỉnh cấp, nhưng tại nơi đây, Đạo Tôn chỉ là ngưỡng cửa chuẩn vào.
Ngày Tiên Yến mở ra, Tiên Liên Thánh Nữ tự mình qua đây dẫn đường cho Lâm Mặc Ngữ.
Sân bãi Tiên Yến đã bố trí xong, một đóa hoa sen to lớn phiêu phù giữa không trung, chung quanh là vô số hoa sen như đầy trời phồn tinh, chiếu lấp lánh.
Ở trung ương Tiên Yến, vô số mỹ thực đã sắp xếp gọn gàng, hiện nay bị trận pháp bao phủ, yên tĩnh chờ Tiên Yến mở ra.
Lâm Mặc Ngữ cùng Tiểu Mai đến, ở trong một đám Cửu Cảnh lão tổ hiện ra cực kỳ đột ngột.
Nhất là Tiểu Mai chỉ có Thần Vương cảnh càng là đưa tới rất nhiều ánh mắt.
Lúc này Tiên Yến còn chưa bắt đầu, mọi người đều chưa nhập tọa, tất cả mọi người rục rịch, nói chuyện phiếm ôn chuyện cũ.
Tiên Liên Thánh Nữ còn muốn đi dẫn người khác nên tạm thời xin cáo lui.
Tam Linh lão tổ nhìn nhau, thấp giọng nói: “Là hắn!”
Lúc này Vương Thiên Linh bỗng nhiên nói: “Là Lâm đạo hữu!”