Đông Phương Dịch đối với yêu cầu của Mạnh An Văn, không dám trực tiếp cự tuyệt.
Thế nhưng muốn kiểm tra tư liệu cơ mật nhất trong hoàng thất, việc này rất lớn, coi như là hắn cũng không dám tùy tiện nhận lời.
Đông Phương Dịch nói: “Tộc thúc Đông Phương Lực nắm giữ Bí Khố, ta đi hỏi một chút xem ông ấy có biết chuyện liên quan tới Thôn Hồn Thú hay không.”
Mạnh An Văn gật đầu: “Vậy phiền phức quốc chủ.”
“Phải!”
Đông Phương Dịch khách khí, không có một chút cái giá nào.
Đông Phương Dịch dẫn bọn họ tới một gian phòng khách, sai người dâng trà ngon nhất, sau đó chính mình đi trước Bí Khố. Không bao lâu, Công chúa Đông Phương Dao đã đi tới.
Nàng và Thư Hàn là bạn thân khuê mật, hai người gặp mặt liền lập tức hàn huyên.
Nghe Thư Hàn kể lại chuyện vừa xảy ra, ngay cả Đông Phương Dao cũng bị dọa sợ.
“Hàn tỷ, Thôn Hồn Thú này thực sự đáng sợ như vậy?”
Đông Phương Dao giống như cảm động lây, cũng thập phần khẩn trương.
Thư Hàn gật đầu: “Chắc chắn là phi thường đáng sợ, gia gia tỷ lúc đó sắc mặt cũng thay đổi, vô cùng khẩn trương. An Thần cũng không kém, may mắn có Lâm Thần Tướng, là hắn đã cứu tỷ.”
Đến bây giờ Thư Hàn còn lòng còn sợ hãi, vẫn chưa thể phản ứng lại từ trong sự kinh hoàng bất lực đó.
Mấu chốt là, Thuật Tham Trắc cũng không thu được bất kỳ tin tức hữu dụng nào, suýt chút nữa hại chết chính mình. Nàng không cách nào tưởng tượng, thế gian tại sao lại có thứ đáng sợ như Thôn Hồn Thú tồn tại.
Đông Phương Dao không để lại dấu vết liếc nhìn Lâm Mặc Ngữ một cái, sau đó lại dùng thanh âm chỉ có mình nghe được hừ một tiếng. Chuyện Lâm Mặc Ngữ không cho mượn khô lâu, nàng cũng sẽ không quên.
Tuy là Lâm Mặc Ngữ nhận lời cứu mẫu thân nàng, hơn nữa chính mình suýt chút nữa hại chết Lâm Mặc Ngữ. Có thể một chuyện ra một chuyện, tâm tư con gái, người ngoài căn bản xem không hiểu.
Đừng nói người ngoài, đôi khi ngay cả chính mình cũng không quá hiểu.
Thư Hàn thấy được biểu cảm nhỏ của Đông Phương Dao: “Muội cũng đừng trách Lâm Thần Tướng, Lâm Thần Tướng chỉ cần có năng lực, nhất định sẽ cứu. Lần này Lâm Thần Tướng còn lấy ra hai giọt tủy sống Kịch Độc Giao có thể giải độc, bảo gia gia phối dược xem có thể hóa giải Hủ Thi Độc hay không.”
“Đây chính là tủy sống của Boss thế giới cấp 85, vật báu vô giá.”
Đông Phương Dao nhỏ giọng nói: “Thực sự?”
Thư Hàn gật đầu: “Lừa muội làm gì, đương nhiên là thật.”
Lâm Mặc Ngữ lúc này cũng đang nói chuyện với Mạnh An Văn.
“Lão sư, ngài cảm thấy trong hoàng thất sẽ có tư liệu về Thôn Hồn Thú sao?”
Mạnh An Văn nói: “Thần Hạ hoàng thất đã truyền thừa hơn ngàn năm, ngàn năm mưa gió, các đại gia tộc lên lên xuống xuống, chỉ có hoàng thất vẫn sừng sững không ngã.”
“Nếu như ngay cả bọn họ đều không có tư liệu về Thôn Hồn Thú, vậy những gia tộc khác cũng sẽ không có.”
“Hơn nữa lần này, muốn đối phó Thôn Hồn Thú, cũng nhất định phải sử dụng lực lượng hoàng thất.”
Lâm Mặc Ngữ hiểu ý của Mạnh An Văn.
Muốn phong tỏa thành phố, ngoại trừ lực lượng quân đội, còn cần lực lượng hành chính các địa phương. Những lực lượng hành chính này toàn bộ nắm trong tay hoàng thất.
Nếu như không có hoàng thất ra lệnh, cho dù có thể phong tỏa một tỉnh một thành phố, kết quả cũng nhất định sẽ gây ra nhiễu loạn lớn.
Lâm Mặc Ngữ thấp giọng nói: “Vạn vật tương sinh tương khắc, nhất định sẽ có biện pháp giải quyết. Nếu như hoàng thất nơi đây không có tư liệu, con có thể đi hỏi nó một chút.”
Nó? Mạnh An Văn cả kinh: “Ngươi nói là tôn ở hạch tâm khu vực kia?”
Lâm Mặc Ngữ ừ một tiếng: “Nó sống không biết bao nhiêu năm tháng, hẳn sẽ biết một chút tình huống liên quan tới Thôn Hồn Thú.”
Mạnh An Văn gật đầu: “Tuy ta chưa từng đối thoại với nó, nhưng cũng biết một chút truyền thuyết về nó. Có người nói nó là không gì không biết.”
Lâm Mặc Ngữ khẽ cười một tiếng: “Vậy cũng không hẳn.”
Tiếng bước chân vang lên, Đông Phương Dịch cùng Đông Phương Lực kề vai đi tới.
Đông Phương Lực trông coi Bí Khố hoàng thất, hầu như tất cả tư liệu trong Bí Khố hắn đều xem qua. Mạnh An Văn gọn gàng dứt khoát hỏi: “Thế nào?”
Đông Phương Lực lấy ra một cuốn sách cực kỳ xưa cũ: “Nơi này có tất cả tư liệu liên quan tới Thôn Hồn Thú.”
“Tư liệu về Thôn Hồn Thú quá mức cổ xưa, lại hỗn độn không gì sánh được. Hoàng thất chúng ta 800 năm trước đã làm một lần chỉnh sửa, đem tất cả tư liệu liên quan tới Thôn Hồn Thú ghi chép lại với nhau.”
Mạnh An Văn thật nhanh lật xem một lần, lấy năng lực của hắn, đã gặp qua là không quên được chỉ là trò trẻ con. Sau khi xem xong, sách đã đến trong tay Lâm Mặc Ngữ.
Lúc này Đông Phương Lực mở miệng hỏi: “An Thần, ngài thật xác định là Thôn Hồn Thú?”
Mạnh An Văn ừ một tiếng: “Là Thôn Hồn Thú không thể nghi ngờ, hoàn toàn khớp với tư liệu trong cuốn sách này.”
Đông Phương Dịch lúc này nhíu mày: “Đây là đại tai a, An Thần, ngài định làm gì?”
Mạnh An Văn nói: “Ta vừa rồi đã nghĩ tới một đối sách, bất quá còn cần thương lượng với Đông Phương quốc chủ. Ta vốn tưởng rằng lần này sẽ là một trận đại tai nạn. Nhưng nhìn tư liệu bây giờ, phát hiện cũng có thể sẽ là một lần đại cơ duyên.”
Đông Phương Dịch nhướng mày.
Đại cơ duyên, lời này phải nói thế nào.
Hắn chưa xem qua tài liệu, chỉ nghe Đông Phương Lực nói một lần, đã biết Thôn Hồn Thú đáng sợ. Chẳng lẽ trong tư liệu ghi lại những thứ không giống nhau?
Đông Phương Lực đã từng xem qua quyển tư liệu này, nhưng hắn không nhìn ra có cơ may lớn gì.
“Cũng xin An Thần nói tỉ mỉ!”
Đông Phương Dịch liên thanh hỏi.
Lâm Mặc Ngữ lúc này cũng xem xong sách, thở nhẹ một hơi: “Họa phúc tương y, có lẽ thực sự sẽ là một trận cơ duyên.”
Lời của Mạnh An Văn đã đủ phục chúng, hiện tại Lâm Mặc Ngữ cũng nói như vậy, trên cơ bản đã xác thực.
Đông Phương Dịch cũng lật xem một lượt tư liệu về Thôn Hồn Thú, thế nhưng cũng không nhìn ra cái gì.
Đông Phương Lực trầm giọng nói: “Lão phu đã từng xem qua tư liệu về Thôn Hồn Thú, cũng không phát hiện cái gì. Không biết An Thần cùng Lâm Thần Tướng làm thế nào xác định đây sẽ là một trận cơ duyên.”
Mạnh An Văn liếc nhìn Lâm Mặc Ngữ: “Tiểu Ngữ, ngươi nói đi.”
Đáp án của hai người hẳn là giống nhau.
Lâm Mặc Ngữ gật đầu: “Cái này phải bắt đầu nói từ lịch sử Nhân tộc...”
Lâm Mặc Ngữ xem qua trong Bí Khố hoàng thất không chỉ là những tư liệu bề ngoài, còn có lượng lớn tư liệu trong học phủ, kết hợp trải nghiệm bản thân, còn có cuộc giao lưu “hữu hảo” với Antar Just.
Hiện tại kiến thức cao tầng của hắn về lịch sử Nhân tộc vượt xa người bình thường. Cho dù rất nhiều Thần Cấp cường giả cũng không bằng hắn.
Tương phản, một ít kiến thức căn bản, tỷ như nơi nào có phó bản gì, ngược lại là thứ Lâm Mặc Ngữ thiếu thốn nhất.
“Ngàn năm trước, Nhân tộc làm theo ý mình, vẻn vẹn trong cảnh nội Thần Hạ Đế Quốc ta, liền có thể chia thành cả trăm quốc gia.”
“Lớn thì có đất một tỉnh hai tỉnh, nhỏ thì chỉ có một thành phố.”
“Những quốc gia khác càng là như vậy, thậm chí vài cái thôn trang, hơn ngàn người liền có thể lập một quốc gia.”
“Tuy có không ít Thần Cấp cường giả, nhưng nội đấu không ngừng, có thể nói là năm bè bảy mảng.”
Lâm Mặc Ngữ chậm rãi kể lại, thanh âm như nốt nhạc, phiêu dật lâu đời. Trong đêm khuya yên tĩnh này, có vẻ hơi không linh.
Thư Hàn nghe Lâm Mặc Ngữ kể chuyện, cảm giác thanh âm của Lâm Mặc Ngữ rất dễ nghe.
Nàng dần dần nghe đến mê ly, trong lòng lẩm bẩm: “Sao trước đây không phát hiện giọng nói của Lâm niên đệ dễ nghe như vậy.”
Đông Phương Dao nhìn dáng vẻ thẳng thắn nói chuyện của Lâm Mặc Ngữ, nhớ tới hình ảnh Lâm Mặc Ngữ chắn trước người mình ở Hủ Thi Giới. Chẳng biết tại sao, hình tượng Lâm Mặc Ngữ dường như cao lớn lên.
Chính như Lâm Mặc Ngữ nói, ở trong những năm tháng trống rỗng đã bị chôn vùi kia, Nhân tộc thật sự như một đống cát rời.
Lúc đó Thôn Hồn Thú xuất hiện cũng không được Nhân tộc quan tâm. Đợi đến khi phát hiện thì đã quá muộn.
Thôn Hồn Thú đã lớn lên, có sức mạnh cực đại, đủ để chống lại Thần Cấp cường giả. Trong cuộc đại chiến kéo dài mấy năm, Nhân tộc trả giá cực lớn, cuối cùng thu được thắng lợi. Lúc đó Thần Cấp cường giả của Nhân tộc cơ hồ chết hết.
Sau tai loạn Thôn Hồn Thú, Thâm Uyên Ác Ma cùng Long Tộc giáng lâm.
Nếu như không phải lúc đó, trong Nhân tộc đột nhiên ra đời một nhóm thiên tài, Nhân tộc sớm đã bị Thâm Uyên Ác Ma cùng Long Tộc tàn sát sạch sẽ. Nhóm thiên tài kia trong thời gian ngắn ngủi mười mấy năm, cấp tốc trổ hết tài năng, từ Chức Nghiệp Giả bình thường thành tựu Thần Linh. Chống đỡ một khoảng trời cho Nhân tộc, cũng tranh thủ đủ thời gian cho Nhân tộc.
Nhân tộc cũng nhờ đó nghỉ ngơi lấy sức, từ từ hồi phục. Đây là một đoạn lịch sử bị vùi lấp trong thời gian. Hầu như rất ít người biết.
“Sự ra đời của nhóm thiên tài kia, chính là có liên quan đến Thôn Hồn Thú.”
“Thôn Hồn Thú ẩn tàng trong linh hồn, sẽ thôn phệ linh hồn, thôn phệ tất cả lực lượng huyết nhục.”
“Nhưng nếu như trước khi nó thành hình, có thể tiêu diệt nó. Như vậy linh hồn lực lượng của nó sẽ dung nhập vào linh hồn Chức Nghiệp Giả.”
“Linh hồn tăng cường, thuộc tính cũng sẽ tăng cường theo. Khi chuyển chức giác tỉnh thiên phú, xác suất Thăng Hoa Chức Nghiệp đều sẽ lớn hơn nhiều.”
“Nhóm thiên tài kia chính là được sinh ra như vậy.”
Thôn Hồn Thú, không biết đến từ phương nào. Cũng không biết sinh ra như thế nào.
Nó có thể ký sinh sâu trong linh hồn con người, thôn phệ toàn bộ.
Nó có thể có nhiều lựa chọn, hoặc là giống như Cao Dương, nước chảy nhỏ dòng chảy dài mà thôn phệ. Cũng có khả năng trực tiếp đưa người vào chỗ chết, nuốt trọn linh hồn.
Thế nhưng cuối cùng, nó đều sẽ phá thể mà ra...