Thạch Hưng An tại lần chuyển chức đầu tiên đã dẫn phát dị tượng, từng khiến người ta bàn tán một thời gian. Trong Nhân tộc xuất hiện Đại Địa Kỵ Sĩ cũng không phải là việc nhỏ.
Nhưng sau đó, Thạch Hưng An liền mai danh ẩn tích, không ai biết hắn đi đâu. Thạch Hưng An ẩn cư, một mình tu luyện.
Lần này Thần Thạch phó bản mở ra, hắn rốt cuộc xuất hiện lần nữa.
Thần Thạch phó bản không nhìn đẳng cấp, mỗi người đi vào đều sẽ đối mặt với khiêu chiến chỉ thuộc về mình, cực kỳ công bằng. Thạch Hưng An một đường xông cửa chém tướng, đem sự cường đại của Đại Địa Kỵ Sĩ bày ra vô cùng nhuần nhuyễn.
Cuối cùng hắn đạt được 95 điểm, giống như Thư Hàn, đánh ngang kỷ lục cao nhất ngoại trừ Lâm Mặc Ngữ.
Kỷ lục Lâm Mặc Ngữ sáng tạo đã được coi là kỳ tích, sẽ không bị người ta đem ra so sánh, không có ý nghĩa. Trong lòng phần lớn mọi người, kỷ lục cao nhất vẫn là 95 điểm.
Lâm Mặc Ngữ đối với việc này cũng không để ý. Sau khi rời đi, hắn lần nữa đi tới Côn Lôn sơn mạch. Côn Lôn Thần Cung phó bản vẫn là lựa chọn luyện cấp cao nhất của hắn hiện tại.
Ở phó bản Sơ Đoạn cày đến cấp 60, sau đó sẽ đi tới phó bản nằm ở trung đoạn sơn mạch.
Lâm Mặc Ngữ tính toán như vậy. Hiện tại trên đầu hắn có 4 miếng Bùa Hộ Mệnh Cao Cấp, đủ cho hắn cày 200 lần. Lên tới cấp 58 không có vấn đề gì.
200 lần cày xong, lại đi tìm Mạnh An Văn bổ sung năng lượng cho bùa hộ mệnh.
Bùa Hộ Mệnh Cao Cấp chế tác không dễ, bình thường chỉ có trên tay những cường giả đứng đầu chân chính mới sở hữu. Năng lượng bổ sung cũng không dễ dàng, cần tiêu hao lượng lớn tài liệu.
Chỉ bất quá những tài liệu này đối với Mạnh An Văn mà nói, muốn đạt được cũng không phải việc khó. Nhất là Lâm Mặc Ngữ đã cho Mạnh An Văn rất nhiều xương sống Kịch Độc Giao, Mạnh An Văn cầm những xương sống này có thể đổi về bó lớn tài liệu. Tiêu hao bổ sung năng lượng đã không đáng nhắc tới.
Hàn phong lạnh thấu xương, bạch tuyết bay tán loạn.
Cảnh tượng Côn Lôn sơn mạch quanh năm không đổi, đã không biết kéo dài bao nhiêu năm.
Khu vực Lâm Mặc Ngữ đại chiến cùng Côn Lôn Tuyết Thần trước đó sớm đã bị tuyết đọng bao phủ lại, xóa đi mọi dấu vết. Nếu như lúc đó không phải rất nhiều người tận mắt nhìn thấy, căn bản không cách nào tưởng tượng đã từng có một trận đại chiến như vậy.
Tuyết trắng dày đặc sẽ vùi lấp thời gian, xóa đi lịch sử.
Trên đường người qua lại như trước, người đi tới Côn Lôn sơn mạch vẫn rất nhiều.
Lâm Mặc Ngữ lần này không đi theo đoàn người, bay thẳng đến lối vào Côn Lôn Thần Cung Sơ Đoạn ở chân núi, bắt đầu ngựa không dừng vó cày phó bản.
Nửa giờ một lần, tốc độ cực kỳ ổn định. Mỗi lần khoảng 1.3% kinh nghiệm.
Hắn bây giờ là 13% kinh nghiệm, còn cần cày 66 lần mới có thể thăng một cấp.
Lâm Mặc Ngữ một khi bắt đầu cày phó bản, cái dáng vẻ chăm chú điên cuồng đó ai thấy cũng sẽ sợ hãi.
Trong Thâm Uyên, ngọn lửa trong cung điện Ma Hoàng hừng hực thiêu đốt. Mị Ma Vương đang cung kính đứng bên ngoài cung điện.
Thanh âm hư vô mờ ảo của Ma Hoàng chậm rãi truyền ra: “Các ngươi nói, Mạnh An Văn của Nhân tộc đang tiến hành hạng mục kế hoạch bí ẩn nào đó?”
Mị Ma Vương cung kính hành lễ với Ma Hoàng: “Căn cứ tình báo gần nhất lấy được, Mạnh An Văn hiện đang bố trí trận pháp. Khu vực tòa trận pháp này bao phủ phi thường lớn, hầu như bao trùm toàn bộ Thần Hạ Đế Quốc.”
“Mỗi lần Mạnh An Văn bố trí xong, đều sẽ do quân đội tiến hành tiếp quản. Ta đã cho Bái Ma Hội đi tìm hiểu, tạm thời không có tin tức sâu hơn.”
Ngọn lửa nhấp nháy, Ma Hoàng phảng phất rơi vào trầm tư, cũng không trả lời. Mị Ma Vương cúi đầu không dám ngẩng lên, chờ đợi phân phó.
Sau một lát, Ma Hoàng từ tốn nói: “Mạnh An Văn là người duy nhất trong Nhân tộc đạt song Thần cấp Luyện Kim và Trận Pháp. Địa vị của hắn trong Nhân tộc cực cao, quân đội cũng có phân nửa thế lực nắm giữ trong tay hắn.”
“Đoạn thời gian trước hắn cùng với Bạch Ý Viễn cùng nhau quét sạch Bái Ma Hội của ngươi, Bái Ma Hội cũng vì vậy mà tàn phế một nửa.”
“Ngươi trước kia hành sự quá mức cao điệu, cho rằng đã khống chế mấy cao tầng trong Nhân tộc liền cho rằng Mạnh An Văn bọn họ không động được ngươi.”
Thanh âm Ma Hoàng bình bình lặng lặng, rơi vào tai Mị Ma Vương lại làm cho nàng cả người run rẩy.
Ma Hoàng tiếp tục nói: “Hiện tại Mạnh An Văn có động tác, cái Bái Ma Hội tàn phế kia của ngươi lại ngay cả hắn đang làm gì đều không nghe được.”
“Loại đồ vật phế vật như vậy, giữ lại có ích lợi gì?”
Mị Ma Vương sợ đến mức quỳ rạp trên không trung, không dám lên tiếng. Ở Thâm Uyên thế giới, Ma Hoàng là chí cao vô thượng.
Lúc này từ trong cung Ma Hoàng bay ra một quả cầu thủy tinh màu đen, rơi vào tay Mị Ma Vương.
“Mang theo viên thủy tinh cầu này đi Nhân tộc, hết sức tới gần trận pháp Mạnh An Văn bố trí, sau đó kích hoạt thủy tinh cầu.”
“Chuyện này, ta muốn ngươi tự mình đi làm, hiểu không?”
Mị Ma Vương cả người run lên, kinh sợ hết sức: “Thuộc hạ minh bạch.”
“Đi thôi!”
Mị Ma Vương đi rồi, Ma Hoàng cung lần nữa khôi phục an tĩnh.
Cung điện Ma Hoàng to lớn như vậy, vô số năm qua phần lớn thời gian đều là yên tĩnh. Trong cung điện xuất hiện một bóng người, hỏa quang kéo ra cái bóng thon dài. Trong hỏa diễm chiếu rọi ra một khuôn mặt khó diễn tả bằng lời.
“Địch Hoàng, Nhân tộc các ngươi rốt cuộc đang giở trò quỷ gì!”
Địch Hoàng trong miệng nó, bất ngờ chính là cường giả duy nhất đạt Nửa Bước Siêu Thần của Nhân tộc. Cũng là “lão đầu tử” trong miệng Mạnh An Văn cùng Bạch Ý Viễn.
Mị Ma Vương cầm Ma Hoàng Thủy Tinh Cầu rời khỏi Ma Hoàng cung, trong lòng thập phần thấp thỏm.
Đối với chuyện phát sinh trong Nhân tộc, nó vốn không muốn hồi báo cho Ma Hoàng. Dù sao ngay cả nó cũng không có được tình báo xác thực, cũng không biết Mạnh An Văn rốt cuộc đang làm gì. Có thể Ma Hoàng không biết từ chỗ nào có được tin tức, trực tiếp triệu nó tới.
Đối mặt Ma Hoàng chất vấn, Mị Ma Vương không dám có chút giấu giếm.
“Đừng để ta biết tên nào ở trước mặt Ma Hoàng cáo mật, bản Ma Vương nhất định sẽ không tha cho ngươi.”
Mị Ma Vương trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài mặt cũng không dám có chút biểu hiện.
Nàng không biết Ma Hoàng Thủy Tinh trong tay có tác dụng gì, vạn nhất nó ghi lại biểu hiện của mình truyền cho Ma Hoàng thì sao.
Hiện tại, nó phải theo phân phó của Ma Hoàng đi tới thế giới Nhân tộc. Tự nhiên không thể nào là bản thể đi, mà là dùng phân thân.
Giữa Thâm Uyên Ác Ma cùng Nhân tộc có bình chướng cực lớn, bản thể của nó nếu đi tới Nhân tộc phải trả cái giá khó có thể tưởng tượng. Phân thân đi qua thì còn đỡ, tuy cũng phải trả giá nhưng vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng.
Ma Hoàng bảo nó tự mình đi qua, cũng không nói bắt bản thể tự mình đi qua, phân thân đi qua cũng tính là tự mình đi qua không phải sao!
Thần Cấp cường giả trong Nhân tộc cũng không phải để trưng bày, phân thân đi qua tám chín phần mười là một đi không trở lại.
Mị Ma Vương hận chết kẻ cáo mật kia, lần này tổn thất sẽ không nhỏ. Đang nghiến răng nghiến lợi trong lòng, trước mắt hắc quang lóe lên.
Hắc Thiên Ma Vương xuất hiện trong tầm mắt.
Mị Ma Vương dừng lại: “Hắc Thiên Ma Vương, có chuyện gì không?”
Hắc Thiên Ma Vương nói: “Ta muốn hướng Mị Ma Vương hỏi thăm một chút tin tức liên quan tới Lâm Mặc Ngữ của Nhân tộc.”
Mị Ma Vương thuộc hạ có Bái Ma Hội, tin tức về Nhân tộc nàng là linh thông nhất.
Mị Ma Vương đảo mắt, lộ ra nụ cười mê người: “Được, nhưng ta vừa vặn phụng mệnh lệnh Ma Hoàng, muốn tới Nhân tộc.”
Hắc Thiên Ma Vương hơi kinh hãi: “Ngài dự định bản thể đi qua?”
Mị Ma Vương lắc đầu: “Dĩ nhiên không phải, bản thể đi qua cái giá quá lớn, hơn nữa quá nguy hiểm, bản Ma Vương chịu không nổi.”
“Cho dù bản Ma Vương chỉ dùng phân thân đi qua, cái giá đó cũng đau lòng lắm đâu.”
Hắc Thiên Ma Vương giây hiểu ý tứ của Mị Ma Vương, hắn sảng khoái lấy ra một khối ma thạch đen nhánh. Trung tâm ma thạch còn có Thâm Uyên Chi Hỏa đang hừng hực thiêu đốt.
Ma thạch ở Thâm Uyên cũng phân đẳng cấp, giá trị khác nhau. Hắc Thiên Ma Vương lấy ra khối ma thạch này thuộc về hàng cực phẩm, giá trị cực cao.
Hắc Thiên Ma Vương đưa ma thạch cực phẩm cho Mị Ma Vương: “Thỉnh cầu Mị Ma Vương, lần này mang theo phân thân của ta cùng đi một chuyến.”
Mị Ma Vương cười hì hì nhận lấy ma thạch cực phẩm: “Dễ nói dễ nói, Hắc Thiên Ma Vương ngài quá khách khí.”
Tầm nửa ngày sau, tại một hòn đảo hoang nào đó trong thế giới Nhân tộc. Một nghi thức thịnh đại đang được cử hành.
Trên đảo có mấy trăm người, trong đó mười mấy người vây thành một vòng. Một khối ma thạch màu đen đang cháy hừng hực ở trung tâm. Hỏa diễm từng bước lan tràn, thiêu đốt lên người bọn họ.
Bọn họ từng cái thần sắc thành kính, thấy chết không sờn, mặc cho hỏa diễm thiêu đốt cũng không có một tia thống khổ.
“Thiêu ta chi hồn, đốt ta chi khu!”
“Thờ phụng ta chủ, vĩnh sinh trường tồn!”
“Hiến tế!”
Hỏa quang phóng lên cao, mười mấy người trong khoảnh khắc hóa thành tro tàn. Trong ánh lửa, một đường hầm không thời gian được mở ra.
Tiếng cười duyên vang lên, phân thân của Mị Ma Vương cùng Hắc Thiên Ma Vương từ trong đường hầm bay ra.
Hơn mười sinh mệnh chính là cái giá Mị Ma Vương phải trả. Hiện tại người của Bái Ma Hội đã không còn nhiều, mười mấy tín đồ trung thành này Mị Ma Vương vẫn có chút đau lòng.
“Cung nghênh ta chủ!”
Mọi người trên đảo tập thể quỳ xuống, dập đầu hướng về phía Mị Ma Vương.
Hắc Thiên Ma Vương cảm ứng phương hướng một chút: “Đa tạ Mị Ma Vương.”
Mị Ma Vương cười duyên một tiếng: “Hắc Thiên Ma Vương lần này đi cẩn thận.”
Hắc Thiên Ma Vương gật đầu nói: “Lần trước ta chỉ là không cẩn thận, lần này Lâm Mặc Ngữ không có vận tốt như vậy đâu.”
Nói xong nó hóa thành một đạo hắc quang, bay về phương xa.
Mị Ma Vương nhìn theo hướng nó rời đi, ánh mắt dường như đang nhìn một kẻ ngu ngốc, trên mặt tràn đầy khinh thường.