...
Những học viên xung quanh Hi Nguyệt hiển nhiên là biết khá rõ về cô nàng, dù sao cũng là hoa khôi, gia thế lại không tồi, sau đó còn thức tỉnh năng lực cấp S, tự nhiên càng được chú ý nhiều hơn.
Trước đây, bọn họ từng nghe nói mối quan hệ giữa Hi Nguyệt và Tô Thành không tệ, không ít người cho rằng Hi Nguyệt thích Tô Thành, nếu không thì thích cậu ta ở điểm nào chứ?
Tô Thành vừa không có tiền, lại chẳng có quyền thế.
Tuy nhiên, cũng có người cho rằng Hi Nguyệt nhìn trúng tiềm năng của Tô Thành, có lẽ sau khi thức tỉnh, cấp bậc năng lực của cậu ta sẽ không thấp.
Nhưng không một ai ngờ được rằng, Tô Thành lại thức tỉnh năng lực cấp F thấp nhất, hơn nữa còn là kẻ đội sổ của trường Trung học số 13 năm nay, tên phế vật cấp F duy nhất.
Đúng vậy, nói chung, tất cả mọi người đều coi Người Giác Tỉnh cấp F là phế vật, vì năng lực này gần như vô dụng.
Và đối với một tên phế vật như vậy, họ không tài nào hiểu nổi tại sao Hi Nguyệt vẫn đi chung với Tô Thành?
Lẽ nào mê cái mã đẹp trai của hắn? Tuy phải thừa nhận Tô Thành rất đẹp trai, nhưng đẹp trai thì có mài ra mà ăn được không?!
Hay là Hi Nguyệt muốn bao nuôi trai đẹp? Ừm, cũng không phải là không thể nhỉ?
Có người thầm nghĩ trong bụng, nhưng đương nhiên không dám nói ra.
Nghe thấy Hi Nguyệt gọi mình, vốn dĩ Tô Thành không định qua đó, dù sao cũng hơi phiền phức. Bây giờ xung quanh đông người, khó tránh khỏi gây ra mấy chuyện khó chịu, Tô Thành vẫn hiểu rõ điều này.
Chỉ là, chân Tô Thành chưa kịp nhúc nhích thì Hi Nguyệt đã trực tiếp chạy tới, điều này khiến cậu không khỏi cười khổ.
"Haiz, cậu làm thế này không sợ tớ bị ánh mắt thiên hạ giết chết à?"
Tô Thành ghé tai nói nhỏ với Hi Nguyệt.
Phụt!
"Thực lực của cậu mạnh như vậy mà cũng sợ cái này à? Kệ họ đi, chẳng mấy chốc họ sẽ phải sốc rớt cằm cho xem, hừ hừ! Bọn họ thật sự nghĩ cậu là một tên phế... à không, là một Người Giác Tỉnh cấp thấp nhất."
Hi Nguyệt cười càng thêm vui vẻ, cô nàng suýt nữa lỡ lời, vội vàng đổi giọng.
Người khác không biết Hi Nguyệt cười cái gì, nhưng lúc này khi nhìn lại bóng dáng Tô Thành, họ càng thêm nghiến răng nghiến lợi.
"Người khác nghĩ cũng đâu có sai, phải không? Tớ chính là Người Giác Tỉnh cấp F thấp nhất mà."
Tô Thành tự giễu nói, nhưng sâu trong đáy mắt lại lóe lên một tia châm chọc.
"Tuy nói vậy, nhưng cậu chính là người lội ngược dòng ngoạn mục nhất còn gì. Đợi kỳ thi đại học kết thúc, bọn họ sẽ phải câm nín hết thôi."
Hi Nguyệt cũng tức thay cho Tô Thành vì đi đến đâu cũng bị người ta bàn tán.
"Thôi được rồi, đừng nói nữa, cậu về đi, kỳ thi sắp bắt đầu rồi!"
Tô Thành liếc nhìn về phía sau Hi Nguyệt rồi nói với cô.
"Ừm, cố lên nhé!"
Hi Nguyệt làm một động tác cổ vũ với Tô Thành. Dù biết chắc chắn cậu không có vấn đề gì, nhưng với tư cách là bạn bè, cô vẫn muốn động viên một câu.
Việc đăng ký sau khi thức tỉnh trước đó chính là để phân loại thiên tài và những Người Giác Tỉnh bình thường.
Hiện tại, Tô Thành và Hi Nguyệt không ở cùng một khu vực.
"Các em học sinh thân mến, kỳ thi đại học thường niên sắp bắt đầu. Năm nay, tiêu chuẩn tuyển sinh của các trường đại học cao hơn hẳn so với những năm trước, và năm nay cũng là năm có số lượng học sinh đông nhất. Vì vậy, mọi người cần phải nỗ lực hơn nữa, dốc toàn lực để phát huy ưu thế và thực lực của bản thân."
"Cuối cùng, toàn thể giáo viên trường Trung học số 13 chúc tất cả các em thi cử thuận lợi, đều có thể đỗ vào ngôi trường mình hằng mong ước."
Rất nhanh, một giọng nói vang lên, đó là hiệu trưởng trường Trung học số 13 đang phát biểu.
Thực ra những lời này năm nào cũng sáo rỗng như nhau.
Đều có thể đỗ vào trường mình mong ước?
Làm gì có chuyện đó chứ?
Chắc chắn phần lớn học sinh đều muốn vào Đại học Tinh Không, nhưng thực lực không cho phép thôi.
Tuy nhiên, chẳng ai để tâm đến những lời của hiệu trưởng, tất cả đều đang chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới, điều chỉnh trạng thái của mình đến mức tốt nhất.
Sau đó, mỗi học sinh đều nhận được thẻ bài thân phận của mình. Cầm tấm thẻ này là có thể đến khu vực khảo hạch của các trường đại học.
Tại đó có các giám khảo của từng trường, chỉ cần vượt qua bài kiểm tra là sẽ được đăng ký, tức là đã trúng tuyển.
Những ai không qua được đương nhiên sẽ bị loại thẳng tay.
Kết quả của kỳ thi tàn khốc là vậy, không có bất kỳ sự nể nang nào.
"Haiz! Không biết có vào nổi Đại học Trấn Châu không nữa. Vốn cũng có chút tự tin, nhưng năm nay độ khó tăng cao, hơi căng đây."
"Đại học Trấn Châu cũng ngon rồi, tuy không bì được với các trường top đầu, nhưng dù sao cũng là trường hạng hai, ổn áp đấy!"
"Tớ muốn thi vào Đại học Hoa Lăng, không biết độ khó thế nào nhỉ?"
"Đại học Hoa Lăng là trường hạng nhất, độ khó chắc chắn sẽ cao hơn. Năm nay đối với phần lớn mọi người, e là cũng chẳng dễ xơi đâu."
...
Không ít học sinh xung quanh Tô Thành đều đang than thở, mặt mày ủ rũ.
Lúc này, Tô Thành đi thẳng về phía khu vực khảo hạch của Đại học Tinh Không. Tuy Đại học Tinh Không là trường đại học đỉnh cao, nhưng số lượng học sinh muốn đến dự thi cũng không hề ít.
Tuy nhiên, so với các khu vực khảo hạch khác, số lượng đương nhiên ít hơn rất nhiều.
Những học sinh đến khu vực khảo hạch của Đại học Tinh Không về cơ bản đều là Người Giác Tỉnh cấp A, họ muốn đánh cược một phen để có cơ hội vào được ngôi trường này.
Dù sao những khóa trước cũng đã có học sinh đỗ vào Đại học Tinh Không với năng lực cấp A.
Thế nhưng, khi những học viên khác thấy Tô Thành cũng đi về phía khu vực khảo hạch của Đại học Tinh Không, tất cả đều sững sờ.
Sau đó là những tràng cười phá lên.
"Vãi chưởng, quả này cười chết tao mất. Thằng này tao nhớ là năng lực cấp F mà nhỉ? Vậy mà nó cũng dám đến điểm khảo hạch của Đại học Tinh Không, não úng nước rồi à?"
"Tao đoán chắc nó nhìn nhầm chỗ rồi??"
"Nhầm cái con khỉ, điểm khảo hạch của Đại học Tinh Không mấy chữ to tổ chảng thế kia mà còn không thấy à?"
"Chắc là biết mình chẳng đỗ nổi trường nào, nên tính tới Đại học Tinh Không thử vận may cho vui à?"
"Thử cái búa ấy, thực lực không đủ thì đi thi cũng có nguy hiểm, huống chi là bài kiểm tra của Đại học Tinh Không, sơ sẩy là đi đời nhà ma trong đó luôn."
"Chắc là nó muốn tìm chết rồi? Dù sao một tên phế vật cấp F, sống cũng chỉ tốn cơm tốn không khí mà thôi, ha ha!"
...