Virtus's Reader

Nếu cứ tiếp tục thế này, hắn sớm muộn sẽ bị thế giới này nuốt chửng, sau đó hóa thành hư vô. Đúng rồi, mình còn có thần khí mà!

Thần khí, chắc chắn sẽ không bị thế giới này nuốt chửng! Nghĩ tới đây, Tô Thành liền rút ra một thanh kiếm.

Thanh kiếm này toàn thân óng ánh trong suốt, tựa như pha lê, tỏa ra ánh sáng trắng nhàn nhạt, tựa như ẩn chứa một sức mạnh thần kỳ đang chờ được giải phóng!

Tô Thành hét lớn một tiếng, thần khí trong tay hắn liền vung kiếm chém xuống. Keng!

Lưỡi kiếm va chạm với cánh cửa linh hồn, tạo ra tiếng kim loại vang vọng. Tiếng kim loại đó khiến không gian xung quanh rung chuyển dữ dội.

Thế nhưng, cánh cửa linh hồn chỉ lung lay vài giây rồi lại ổn định trở lại. Điều này khiến đồng tử Tô Thành co rụt lại.

Làm sao có khả năng?

Cánh cửa linh hồn này lại kiên cố đến mức độ như vậy!

Thảo nào cánh cửa linh hồn này có thể hút linh hồn của mình vào, hóa ra là vì có thần khí hộ chủ! Chỉ là, thần khí này cũng không thể làm tổn hại đến kẻ thần bí kia.

Tô Thành trong lòng có chút lo âu.

Không thể tiếp tục thế này được, nhất định phải tìm được lối ra! Đáng tiếc, không gian linh hồn này quá lớn, mình căn bản không biết tìm ở đâu, đừng nói là cánh cửa thoát ra.

Tô Thành cau mày suy tư.

Hắn hiện tại duy nhất có thể làm, chính là lặng lẽ quan sát mọi biến hóa. Thế nhưng, nội tâm hắn vẫn vô cùng nôn nóng.

Bất quá, rất nhanh, Tô Thành liền chú ý đến những thi thể trên mặt đất. Những thứ này đều do kẻ thần bí kia để lại.

Hơn nữa, những thi thể này lại đã biến thành một đống hài cốt, nằm rải rác một bên. Tình huống này khiến Tô Thành nhướng mày.

Chẳng lẽ, tất cả chúng ta đều đã chết dưới tay cường giả thần bí này?

Tô Thành lắc đầu, hắn không tin với thực lực yếu kém như vậy, lại có thể giết chết nhân vật cường đại này. Hắn hiện tại vẫn đang suy nghĩ làm sao để rời khỏi không gian linh hồn này.

Thế nhưng, không gian linh hồn này cũng không cách nào rời đi. Trừ phi...

Trong đầu Tô Thành chợt lóe lên một tia linh cảm: Có lẽ, chỉ khi tìm được lối ra của không gian linh hồn này, mình mới có thể thoát ra. Nhưng vấn đề là, không gian linh hồn này thực sự quá lớn, mình căn bản không biết phải tìm lối ra ở đâu!

Chẳng lẽ, chỉ có thể từng tấc từng tấc mò mẫm tìm kiếm sao? Nói như vậy, tinh thần và thân thể của mình sẽ bị không gian linh hồn này hoàn toàn hủy hoại! Hơn nữa, ngay cả khi mình tìm được lối ra, e rằng cũng không có cách nào đưa nó ra ngoài!

Những linh hồn ở đây đều mang oán niệm cực nặng, nếu mình tùy tiện mang họ ra ngoài, linh hồn của họ sẽ lập tức phản công. Nghĩ tới đây, trong lòng Tô Thành chợt dâng lên một cảm giác ớn lạnh.

Những linh hồn này không chỉ oán hận riêng một mình hắn.

Mà là linh hồn của cả thế giới, linh hồn của họ cũng đang phiêu bạt trong mảnh hư vô này.

Không được, mình phải nhanh chóng nghĩ cách triệu hồi tất cả bọn họ ra ngoài, để họ rời khỏi thế giới này. Như vậy, áp lực của mình cũng sẽ giảm bớt phần nào.

Hơn nữa, chỉ có cách này, mình mới có thể rời khỏi không gian linh hồn này, đi ra thế giới bên ngoài! Nghĩ tới đây, Tô Thành không dám chần chừ, lập tức bắt đầu tìm kiếm lối ra.

Bất quá, không gian linh hồn này cũng quá lớn, với sức một mình hắn, thật sự không dễ tìm. Chẳng lẽ, thực sự không có biện pháp nào khác sao?

Trong lòng Tô Thành dâng lên sự tuyệt vọng nồng đậm.

Lúc này, hắn cảm nhận được, trong cơ thể mình, từng luồng thần thức đang nhanh chóng tiêu hao. Hơn nữa, thể xác hắn đã đạt đến cực hạn, bất cứ lúc nào cũng có thể tan vỡ.

Xem ra, chỉ có thể sử dụng chiêu cuối cùng.

Chỉ cần có thể đưa tất cả bọn họ đi, vậy thì dù chết, mình cũng cam lòng! Tô Thành âm thầm nắm chặt tay, trong con ngươi lộ ra vẻ điên cuồng.

Sau một khắc, sắc mặt hắn trở nên dữ tợn.

Chỉ thấy trên trán hắn hiện lên hai luồng Ma Vụ màu đen.

Ngay sau đó, hai luồng hắc vụ ngưng tụ lại, hóa thành hai sợi xích đen kịt. Loảng xoảng!

Hai sợi xích mạnh mẽ quét về bốn phía.

Trong sát na, từng thi thể máu thịt lẫn lộn liền xuất hiện trước mặt Tô Thành.

A!

Đây là cái quái gì? Cứu mạng!

Giờ khắc này, vô số tiếng kêu kinh hãi đến chết vang lên, thế nhưng, lại không ai có thể ngăn cản được hai sợi xích đen kịt kia, trực tiếp bị kéo đến.

Từng cái một, trực tiếp bị kéo đứt thành hai đoạn.

Ha ha!

Tô Thành nhìn những thi thể máu tươi cùng thối rữa đầy đất, cười ha hả.

Những thi thể này đều bị Tô Thành luyện chế thành thi khôi. Những thi khôi này chỉ có khi chiến đấu mới có thể được kích hoạt, bằng không, chúng sẽ như vật chết.

Bất quá, dù vậy, lực phòng ngự của thi khôi vẫn khủng bố dị thường.

Ngay cả Tô Thành cũng không thể dễ dàng tiêu diệt chúng. Thế nhưng, tiếp tục thế này cũng không phải kế sách lâu dài, Tô Thành cần phải nhanh chóng khôi phục.

Dù sao, hiện tại hắn đối mặt với tình cảnh khó khăn cũng ngày càng nghiêm trọng. Xem ra, chỉ có biện pháp này!

Nghĩ tới đây, Tô Thành không do dự nữa.

Hắn đem các thi khôi thu vào Hồ lô Càn Khôn.

Ngay sau đó, hắn ngồi xếp bằng xuống, vận chuyển công pháp « Cửu Dương Chân Kinh ».

Từng luồng dương khí tinh thuần từ trên người hắn lan tỏa ra, sau đó tụ tập lại một chỗ, dung hợp thành một giọt dịch thể, lơ lửng trên đỉnh đầu Tô Thành.

Đây là dịch dương khí, là Thánh Dược chữa thương tốt nhất của Tô Thành!

Thân thể Tô Thành nhất thời tỏa ra từng đợt kim hoàng quang mang, thể xác hắn đang khôi phục chậm rãi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Một tiếng 'ong' vang lên, đoàn dương khí tinh thuần trong cơ thể Tô Thành liền trực tiếp chui vào cơ thể hắn. Sau một khắc, hắn liền cảm giác Âm Sát chi khí trong cơ thể mình lại bắt đầu dần dần tan biến. Chuyện gì thế này? Âm Sát chi khí trong cơ thể mình lại đang biến mất!

Tô Thành kinh ngạc vạn phần.

Âm Sát chi khí chính là một loại lực lượng tà ác.

Hơn nữa, nó được tạo thành từ âm khí, quỷ khí và tử khí.

Một khi bị nhiễm phải, muốn xua đuổi nó là vô cùng khó khăn, khó hơn lên trời. Thế nhưng, lúc này, Âm Sát chi khí trong cơ thể Tô Thành lại đang nhanh chóng giảm bớt. Hơn nữa, thương thế bên trong cơ thể Tô Thành cũng đang khôi phục với tốc độ kinh khủng. Tình huống này khiến Tô Thành hết sức nghi hoặc.

Thế nhưng, điều này cũng không cản trở hắn tiếp tục khôi phục tu vi.

Không bao lâu, tu vi của hắn liền khôi phục đến trạng thái đỉnh phong. Sau đó, Tô Thành mở hai mắt ra, trong ánh mắt lóe lên tinh quang.

Xem ra, Âm Sát chi khí lại cũng đã bị mình luyện hóa hết. Nghĩ tới đây, Tô Thành liền thở phào nhẹ nhõm.

Cứ như vậy, coi như đã giải quyết được mối họa lớn trong lòng mình.

Chỉ bất quá, Linh Hồn Lực ở đây không khỏi quá mức khổng lồ chứ?

Mình chỉ có thể luyện hóa một phần ba, cứ tiếp tục thế này, thọ nguyên của mình e rằng cũng không chống đỡ được bao lâu. Nghĩ tới đây, Tô Thành liền cau mày suy nghĩ.

Đột nhiên, mắt hắn sáng lên.

Được rồi, thế giới linh hồn được kiểm soát bởi linh hồn, mà mình là một Luyện Dược Sư, chắc chắn phải có khả năng kiểm soát linh hồn! ...

✺ Dòng chữ AI ngân vang — Thiên Lôi Trúc chạm đến trái tim ✺

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!