Virtus's Reader

Gã thanh niên áo trắng này rốt cuộc mạnh đến mức nào?

Tên này vậy mà lại giết được cường giả Linh Tuyền Ngũ Phẩm, đúng là chuyện nghe mà rợn cả người! Hắn ta rốt cuộc là ai?

Hắn đã làm điều đó như thế nào?

Đám đông xung quanh bàn tán xôn xao, ai nấy đều bị chấn động đến tột cùng.

“Tiểu Thành, cậu không sao chứ?”

Đường Hân vội vàng đỡ lấy Tô Thành.

Tô Thành cười khổ: “Ta không sao.”

“Nhưng mà, vết thương trên người gã này nặng quá, e là ta cũng không giúp hắn trị liệu được.” Tô Thành lắc đầu nói.

“Yên tâm, chuyện này cứ giao cho ta.”

Nói rồi, thanh niên áo trắng đi tới trước mặt lão giả áo đen.

Thanh niên áo trắng vươn hai ngón tay, kẹp một viên đan dược, đưa vào miệng lão giả áo đen. Viên đan dược này chính là Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan do chính tay hắn luyện chế.

Hắn làm vậy hoàn toàn là muốn dùng viên Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan này để giúp lão giả áo đen hồi phục thương thế.

“Đây... đây rốt cuộc là đan dược gì? Tại sao lại có công hiệu mạnh mẽ đến thế?”

Đường Hân và những người khác đều tròn mắt kinh ngạc, sau khi nhìn thấy viên Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan, tất cả đều sững sờ! Loại đan dược này, dù là ở thời Thượng Cổ, cũng thuộc hàng trân bảo hiếm có trên đời!

“Được rồi!”

Một lát sau, thanh niên áo trắng thu ngón tay phải về, thở ra một hơi trọc khí rồi nói: “Các ngươi rời khỏi đây trước đi, ta sẽ giúp hắn chữa thương.”

“Vâng! Cảm ơn anh, đại ca!” Đường Hân lập tức cảm kích nói.

Dứt lời, cô liền kéo Tô Thành và Lâm Tuyết Nhi nhanh chóng lùi ra ngoài phạm vi an toàn.

“Ta cũng đi đây.”

“Hy vọng ngươi có thể sống sót!”

Lâm Tuyết Nhi liếc nhìn thanh niên áo đen một cái, cũng không nói gì thêm. Ngay sau đó, cô dẫn theo Tô Thành và Đường Hân nhanh chóng rời đi.

“Đại ca, vị đại ca kia chắc là lợi hại lắm nhỉ, lại có thể giết được cường giả Linh Tuyền Ngũ Phẩm!” Sau khi rời khỏi con phố đó, Lâm Tuyết Nhi không nhịn được hỏi.

Tô Thành lắc đầu, nói: “Hắn chỉ là cường giả đỉnh phong Linh Tuyền Ngũ Phẩm, cách Linh Tuyền Lục Phẩm còn xa lắm. Còn lão giả áo đen kia, thực lực của ông ta còn mạnh hơn cường giả Linh Tuyền Ngũ Phẩm sơ kỳ vài phần.”

“Nếu là ta đối mặt với ông ta, e là một chiêu cũng không đỡ nổi.” Tô Thành nói.

Nghe câu này, Đường Hân nhất thời hít một hơi khí lạnh, vẻ mặt đầy khó tin.

“Sao có thể như vậy được?”

“Cái này...”

Tô Thành chỉ cười mà không giải thích gì thêm.

“Nhưng mà, đại ca, vừa rồi một kiếm kia của anh, đẹp thật đấy! Một kiếm đó em chưa từng thấy qua, anh nhất định phải dạy em đó!”

Ánh mắt Lâm Tuyết Nhi tràn ngập vẻ sùng bái.

“Ừ, đợi lát nữa ta luyện cho cậu xem.”

Tô Thành gật đầu.

...

“Ha ha!”

Một tiếng cười sảng khoái vang lên.

Ngay sau đó, một bóng người áo trắng bước ra.

“Ha ha, thật không ngờ thằng nhóc này lại mạnh đến thế, lần này coi như ta nhặt được của hời rồi! Sau này nếu gặp lại nó, nhất định phải kết giao!”

Lúc này, tâm trạng của hắn vô cùng vui vẻ, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.

“Thiếu gia, ngài lợi hại thật, đã giết chết cường giả Linh Tuyền Ngũ Phẩm!”

“Xứng đáng là thần tượng của tôi!”

Bên cạnh, một tên người hầu nịnh nọt nói.

“Đúng vậy thiếu gia, ngài là sự tồn tại vô địch thiên hạ!”

“Sau này ngài gặp phải bất kỳ ai, chỉ cần phất tay là có thể dễ dàng giết chết hắn!”

“Đúng vậy, sau này, ngài chính là Chúa Tể của mảnh đất này!”

Nghe những lời nịnh hót của đám người hầu, gã thanh niên áo trắng càng thêm đắc ý và hưng phấn.

“Được rồi, không cần nịnh bợ nữa, mau xử lý hết mấy cái xác này đi, sau đó chúng ta tiếp tục đi đến Bắc Hoang Đảo.”

“Hòn đảo hoang đó là một di tích Thượng Cổ, bên trong có rất nhiều tài liệu quý giá, có tác dụng cực kỳ rõ rệt đối với việc đột phá tu vi của ta!”

“Còn thằng nhóc tên Tô Thành kia, ta muốn nó chết không có chỗ chôn!”

Gã thanh niên này chính là Diệp Phong, một võ giả cảnh giới Linh Tuyền Ngũ Phẩm, hơn nữa đã tu luyện ra Lĩnh vực Hỏa Diễm. Diệp Phong này cũng là một công tử bột chính hiệu. Cha của hắn là cường giả cảnh giới Linh Tuyền Tứ Phẩm, trên đại lục này cũng có chút sức ảnh hưởng!

Vì vậy, Diệp Phong từ nhỏ đã quen sống trong nhung lụa, căn bản không coi đám võ giả quèn vào mắt.

Tuy nhiên, hắn cũng không phải kẻ ngốc, hắn biết rõ người có thể giết chết hắn là cường giả cảnh giới Linh Tuyền Thất Phẩm!

Cảnh giới Linh Tuyền Thất Phẩm, đó mới là cao thủ thực sự!

Hắn không thể trêu vào được.

“Thiếu gia, tôi đi chuẩn bị ngay đây.”

Tên người hầu cung kính nói. Dứt lời, hắn liền chạy đi.

Diệp Phong cũng không lo tên người hầu này lười biếng, bởi vì hắn có đủ thực lực để giám sát. Hắn tin rằng, suốt chặng đường này, luôn có một tên người hầu đi theo.

Nửa ngày sau, ba người đã đến hòn đảo hoang.

Trên đảo đã sớm tụ tập vô số người.

Những người này, tu vi ai nấy đều vô cùng mạnh mẽ, thậm chí có vài người đã đạt tới cảnh giới Linh Tuyền Lục Phẩm! Tất cả những điều này đều chứng tỏ, hòn đảo hoang này đích thực là một di tích Thượng Cổ.

Di tích này là tổ địa của Diệp thị nhất tộc!

Trong tổ địa của Diệp thị nhất tộc, có vô tận của cải!

Đương nhiên, muốn tiến vào di tích này, phải có cường giả từ cảnh giới Linh Tuyền Ngũ Phẩm trở lên đi cùng. Nếu không, sẽ không có tư cách bước vào.

“Tô Thành, Đường Hân, Lâm Tuyết Nhi, lần này có thể tiến vào di tích này, cũng là nhờ hai vị cả đấy!”

Diệp Phong nhìn về phía đám người Tô Thành, cười híp mắt nói: “Nhưng mà, bây giờ hai người các ngươi phải rời khỏi đây!”

“Cái gì?”

Nghe vậy, sắc mặt xinh đẹp của Đường Hân liền thay đổi.

“Ta không đồng ý!”

Đường Hân kiên quyết phản đối: “Ba người chúng ta dù sao cũng đã cứu ngươi, ngươi không thể lấy oán báo ơn!”

Thái độ của Đường Hân vô cùng kiên định.

Diệp Phong này hoàn toàn không biết thế nào là biết ơn, đúng là thứ lòng lang dạ sói!

“Ha hả!”

“Biết ơn báo đáp? Các ngươi thú vị thật đấy!”

“Thực lực của ba người các ngươi, ngay cả tư cách xách giày cho ta cũng không có.”

“Bây giờ, ta chỉ muốn cho các ngươi vào hòn đảo hoang kia, thu hoạch một ít bảo bối, sau đó, ta sẽ phái một cường giả Linh Tuyền Ngũ Phẩm đưa các ngươi trở về!”

“Con người này, thực lực tuy không mạnh lắm, nhưng bối cảnh lại vô cùng sâu xa. Ngươi nghĩ hắn sẽ vì mấy đồng bạc lẻ mà từ bỏ cơ hội lần này sao?”

Nói đến đây, Diệp Phong dừng lại một chút, trên mặt lộ ra một nụ cười lạnh đầy chế nhạo, tiếp tục nói: “Còn các ngươi, nếu muốn ở lại, vậy thì phải đáp ứng ta một yêu cầu!”

“Yêu cầu gì?”

“Các ngươi chỉ cần đồng ý với ta, trở thành nô lệ của ta! Ta đảm bảo sẽ không bạc đãi các ngươi!”

Nghe những lời này, trên khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Tuyết Nhi hiện lên một tia tức giận.

Diệp Phong này cũng quá không biết điều rồi!

Còn Đường Hân thì tức đến độ chỉ biết trợn mắt trừng trừng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!