Virtus's Reader
Toàn Dân Giác Tỉnh: Bắt Đầu Đẳng Cấp Vô Thượng Hạn Đề Thăng

Chương 89: CHƯƠNG 89: LỜI KHIÊU CHIẾN! KÈO CƯỢC 10 TỶ.

Tuy nhiên, Tô Thành không ngờ rằng cuộc tranh đấu này lại đến nhanh đến vậy. Dù nó diễn ra công khai, nhưng cũng chỉ có thể xem là một cuộc va chạm nhỏ.

Bởi vì đây chỉ là chuyện giữa các học viên với nhau!

Tô Thành vừa hoàn tất thủ tục nhập học và tìm được chỗ ở của mình thì ngay lập tức đã có những học viên khác tìm tới tận cửa.

"Thằng nào là Tô Thành? Ra đây solo! Một tên năng lực cấp F mà cũng lọt vào Bảng Chí Cường Tân Sinh á? Có quỷ mới tin!"

Một tân sinh viên hét lên đầy thách thức.

Thật ra, chuyện Tô Thành gây ra trong kỳ thi tuyển sinh hôm đó đã tạo nên một làn sóng chấn động không hề nhỏ, chỉ là cậu quá bận rộn nên không để tâm đến.

Rất nhiều học viên không phục, đặc biệt là những thiên tài đến từ các khu khác.

Nếu nói người đó là cấp SS, SSS, hay thậm chí là cấp S với thực lực mạnh mẽ và tốc độ thăng cấp chóng mặt thì ai cũng có thể hiểu được.

Nhưng đằng này lại bảo đối phương chỉ có năng lực cấp F, thiên tài nào mà chấp nhận cho nổi.

Năng lực cấp F mà tốc độ tăng tiến thực lực còn nhanh hơn cả cấp S, thậm chí là SSS, đây chẳng phải là vả thẳng vào mặt các thiên tài khác hay sao?

Rất nhiều người muốn vạch trần bộ mặt giả tạo của Tô Thành. Trước đây không có cơ hội gặp mặt, nhưng bây giờ tất cả đã tề tựu tại Đại học Tinh Không, cơ hội dĩ nhiên đã đến.

Thế là, ngay lúc này đã có một người mang năng lực cấp SS trực tiếp tìm đến Tô Thành, muốn khiêu chiến cậu.

Người có năng lực cấp SS này hiện tại thực lực đã đạt tới 35.000, là một Giác Tỉnh Giả bậc ba, cách bậc bốn cũng không còn xa. Tô Thành vừa bước ra, thấy có người tìm mình, dĩ nhiên không thể làm rùa rụt cổ.

"Đây chính là cái tên Tô Thành đó à? Đến từ Khu Chín? Trông cũng không mạnh lắm!"

"Mẹ nó, chỉ là một Giác Tỉnh Giả bậc một, thế này mà cũng gọi là thiên tài? Cũng vào được Đại học Tinh Không?"

"Vãi thật! Đây là đi cửa sau vào rồi?"

"Trời mới biết, trước xem video thấy thực lực của hắn đúng là không tệ, nhưng giờ gặp người thật thì trông cũng chẳng mạnh mẽ gì."

"Có người nói thực lực của hắn thừa sức vào Bảng Chí Cường Tân Sinh, chém gió cũng vừa thôi chứ!"

"Đúng vậy, tân sinh viên năm nay cao thủ nhiều như mây, hơn nữa chỉ tiêu tuyển sinh của Đại học Tinh Không năm nay còn cao hơn năm ngoái 30%, đủ thấy thiên tài năm nay nhiều đến mức nào!"

"Một Giác Tỉnh Giả bậc một, ở Đại học Tinh Không này còn không có tư cách đội sổ!"

...

"Cậu chính là Tô Thành?"

Học viên năng lực cấp SS kia thấy Tô Thành liền hỏi.

"Nếu ở đây không có ai trùng tên, thì là tôi rồi!"

Tô Thành thản nhiên đáp.

"Tốt lắm, chúng ta lên lôi đài solo!"

Thấy vậy, học viên năng lực cấp SS nói thẳng.

"Tôi từ chối!"

Tô Thành lắc đầu, đối thủ chỉ là một Giác Tỉnh Giả bậc ba, cậu thực sự không có hứng thú.

"Từ chối?"

"Cậu có phải đàn ông không vậy? Nhát gan thế à?"

Học viên năng lực cấp SS tức giận nói.

"Tôi đã nói mà, chỉ được cái thùng rỗng kêu to thôi! Cái video kia chắc chắn là giả, bây giờ bị người khác khiêu chiến nên sắp lộ tẩy, căn bản không dám nhận lời!"

"Rất có thể người trong video chỉ trông giống hắn thôi, còn tên này chắc chắn là đi cửa sau vào. Người của Khu Chín đúng là không biết xấu hổ!"

"Thật ra cũng chẳng cần phải làm vậy, nơi đây toàn là thiên tài hội tụ, cuối cùng người mất mặt cũng chỉ có thể là chính mình thôi."

"Đúng thế, một tên năng lực cấp F đến Đại học Tinh Không hóng chuyện gì chứ? Đây không phải là tự tìm ngược à?"

...

Thấy vậy, những học viên xung quanh liền buông lời châm chọc khiêu khích Tô Thành.

"Nhóc con, cậu đúng là đồ bỏ đi! Nếu cậu chấp nhận lời khiêu chiến, dù có thua thì tôi vẫn nể cậu là một thằng đàn ông. Còn nếu thực lực không đủ thì khuyên cậu nên cuốn gói về nhà đi, Đại học Tinh Không không hợp với cậu đâu!"

Học viên năng lực cấp SS mỉa mai.

Tô Thành liếc nhìn xung quanh, nghe những lời của gã học viên trước mặt, đột nhiên thay đổi ý định. Chủ yếu là trong đầu cậu vừa lóe lên một ý, nghĩ ra một cơ hội kiếm tiền ngon ăn.

"Được rồi! Chấp nhận lời khiêu chiến của cậu, không vấn đề."

Tô Thành gật đầu.

"Nhưng, tôi có một điều kiện!"

"Cậu nói đi! Điều kiện gì tôi cũng đồng ý!"

Thấy Tô Thành nói vậy, học viên năng lực cấp SS hưng phấn hẳn lên.

"Rất đơn giản, chỉ phân thắng bại thì nhạt nhẽo quá, phải thêm chút tiền cược mới được, cậu thấy đúng không?"

Tô Thành nói tiếp.

"Tiền cược?!"

Học viên năng lực cấp SS ngẩn ra.

"Được thôi, tiền cược do cậu quyết."

Học viên này lập tức đồng ý.

"Vậy đi, ai thua thì đưa cho đối phương 10 tỷ, thế nào?"

Tô Thành ung dung nói.

"Cái gì? 10 tỷ?!"

Nghe Tô Thành nói ra mức cược, tất cả mọi người xung quanh đều có chút kinh ngạc, con số này không hề nhỏ.

Không ai ngờ rằng, Tô Thành lại ra một kèo cược lớn như vậy, đây chẳng lẽ là muốn tặng tiền cho người ta sao?

"Nhóc, cậu nói thật không đấy? Sẽ không nuốt lời chứ?"

Học viên năng lực cấp SS có chút kích động nói.

"Đương nhiên, có bao nhiêu người ở đây làm chứng cơ mà!"

Tô Thành gật đầu.

"Tốt! 10 tỷ thì 10 tỷ!"

Học viên năng lực cấp SS càng thêm phấn khích.

"Vãi! Sớm biết thế để mình lên khiêu chiến có phải tốt không, húp không 10 tỷ à."

"Xem ra tên này thực lực không ra gì, nhưng nhà chắc chắn có tiền, bảo sao đi cửa sau vào được!"

"Mẹ nó! Lát nữa lão tử cũng lên khiêu chiến!"

"Vãi chưởng! Xếp hàng đi mấy ông, tôi đến trước!"

...

Những học viên xung quanh thấy vậy, ai nấy đều cảm thấy mình cũng có thể làm được, đều muốn lên khiêu chiến Tô Thành để húp không 10 tỷ! Sau đó, một đám học viên chen chúc nhau đi đến một khu lôi đài.

Càng nhiều học viên nghe tin cũng lục tục kéo đến.

Lúc này, trên lôi đài có hai người đang đứng, Tô Thành và Tuân Khôn, Tuân Khôn chính là gã học viên năng lực cấp SS kia.

"Chậc chậc, 10 tỷ này của cậu, tôi xin nhận nhé, ha ha!"

Tuân Khôn không nhịn được cười phá lên.

"Ra tay đi, đừng nói nhảm nữa!"

Tô Thành lạnh nhạt nói.

"Nhóc con, nhìn cho kỹ đây, để cậu biết thế nào là chênh lệch..."

Ầm ầm!

Tuân Khôn cười lớn, trực tiếp thi triển một loại võ kỹ nào đó. Nhưng mà, ngay khoảnh khắc tiếp theo!

Rầm!

Mọi người chỉ thấy thân thể Tuân Khôn bay ngược ra ngoài, sau đó rơi xuống dưới lôi đài.

Dĩ nhiên, Tuân Khôn chắc chắn không chết, trên lôi đài là tỷ thí, tuyệt đối không được hạ sát thủ, nếu không hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

...

Tuy nhiên Tuân Khôn cũng bị thương nhẹ, nhưng không đáng ngại.

Xung quanh vốn đang ồn ào náo nhiệt, lúc này bỗng im phăng phắc, mọi người không thể tin nổi nhìn Tô Thành, rồi lại nhìn Tuân Khôn đang nằm sõng soài dưới đất.

"Bạn học này, 10 tỷ!"

Tô Thành cười khẽ nhảy xuống lôi đài, đi tới trước mặt Tuân Khôn nói.

"Ngươi, ngươi, ta..."

Sắc mặt Tuân Khôn lúc này xanh mét, hết trắng lại xanh, một câu hoàn chỉnh cũng không nói nên lời.

"Không lẽ nào, cậu định quỵt nợ à?"

Tô Thành tỏ vẻ ngạc nhiên.

"Ngươi, ngươi mới quỵt nợ, 10 tỷ, lão tử đây thua nổi!"

"Cho ngươi, trong thẻ này có mười một tỷ, thừa coi như tặng không! Hừ!"

Tuân Khôn gắng gượng đứng dậy, móc ra một tấm thẻ ném cho Tô Thành, sau đó quay đầu bỏ đi không thèm ngoảnh lại.

"Vãi chưởng! Nhanh quá vậy?"

"Có ai thấy hắn ra tay thế nào không?"

"Thực lực của Tuân Khôn đã là 35.000 thuộc tính rồi, vậy mà một chiêu đã bại, còn thua thảm hại như thế!"

"Mẹ ơi! Thực lực này... ít nhất... cũng phải là bậc bốn chứ?"

"Toang rồi, thằng nhóc này là giả heo ăn thịt hổ, bảo sao còn chủ động đề nghị đặt cược, chúng ta còn tưởng người ta là thằng ngốc lắm tiền chứ."

...

Các học viên xung quanh ngơ ngác bàn tán, dường như đầu óc vẫn chưa kịp phản ứng.

"Các bạn học, nếu có ai muốn khiêu chiến tôi thì cứ bước ra, tiền cược vẫn là 10 tỷ, cực kỳ hời luôn nhé."

Lúc này, Tô Thành vẫn không quên nói với những học viên xung quanh.

Trước đó cậu đã nghe không ít người muốn tiếp tục khiêu chiến mình...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!