Suy đi tính lại, cuối cùng Tần Cửu Nhi cũng đưa ra quyết định, cô chọn phương án đầu tiên. Đồng thời, Tần Cửu Nhi không định trả lời thành thật mà muốn vặn ngược lại Tô Hằng.
"Được thôi, nếu cậu muốn biết lý do tôi theo dõi cậu thì tôi sẽ nói cho cậu biết. Tô Hằng, tôi đã để ý cậu từ học kỳ trước, mỗi tuần đều có mấy buổi chiều cậu ra ngoài, đến sáng hôm sau mới về.
Tôi nghi ngờ cậu có người phụ nữ khác ở bên ngoài, với tư cách là chị em tốt của chị Hiểu Nam, tôi phải xác thực chuyện này.
Xong rồi, câu hỏi của cậu tôi đã trả lời, giờ thì cậu nói cho tôi biết đi, có phải cậu có người phụ nữ khác ở bên ngoài không? Chị Hiểu Nam đối xử với cậu tốt như vậy, sao cậu nỡ lòng phụ bạc chị ấy!"
Tần Cửu Nhi càng nói càng hùng hồn, ra vẻ như việc theo dõi là đúng đắn, còn Tô Hằng nghe câu trả lời của Tần Cửu Nhi mà cạn lời luôn, không ngờ cô theo dõi mình vì lý do này.
"Tôi có thể thề với trời, hiện tại tôi chỉ có một người bạn gái là Trịnh Hiểu Nam, tuyệt đối không có người phụ nữ nào khác bên ngoài!" Tô Hằng nghiêm mặt thề thốt.
Đối mặt với lời thề của Tô Hằng, Tần Cửu Nhi tỏ vẻ không tin.
"Không tin thì thôi, dù sao tôi cũng không làm chuyện đó. Hay là bây giờ chúng ta về, tôi nói với các đồng đội là cậu theo dõi tôi, còn cậu thì nói với họ là tôi có khả năng có người phụ nữ khác bên ngoài."
Nói rồi, Tô Hằng quay người đi ra ngoài. Khi đi ngang qua Tần Cửu Nhi, cô liền chộp lấy cánh tay anh, không muốn để anh rời đi.
"Tô Hằng, xin lỗi, đừng nói chuyện này cho đồng đội biết, là tôi sai, tôi không nên nghi ngờ cậu." Tần Cửu Nhi cố gắng trưng ra vẻ mặt đáng thương tội nghiệp, cầu xin Tô Hằng đừng nói chuyện này cho mọi người.
Bây giờ Tần Cửu Nhi đã bị Tô Hằng nắm đằng chuôi. Tô Hằng nắm được chuyện cô theo dõi mình, còn cô thì lại không tìm được bằng chứng nào cho thấy Tô Hằng có người khác bên ngoài.
Tần Cửu Nhi thật sự không muốn Tô Hằng nói chuyện này cho các đồng đội, vì nó sẽ phá hỏng tình cảm giữa mọi người, cũng sẽ ảnh hưởng đến tình bạn giữa cô và Trịnh Hiểu Nam.
"Buông tay."
"Tôi không buông."
"Mau buông tay ra."
"Không buông."
Tô Hằng cố tình giằng co với Tần Cửu Nhi vài lần rồi mới dừng lại.
"Tôi không nói cũng được, nhưng cậu phải đồng ý với tôi vài chuyện." Tô Hằng nói.
Tần Cửu Nhi gật đầu đáp: "Được, nhưng không được quá đáng, nếu quá đáng thì chúng ta cá chết lưới rách."
Tô Hằng thầm phỉ nhổ trong lòng: "Cá thì chết chứ lưới không rách đâu", rồi mới lên tiếng:
"Yên tâm, tôi không có bất kỳ ý đồ gì với thân hình khô khan của cậu đâu. Chuyện hôm nay chúng ta cứ coi như chưa từng xảy ra, cậu chưa từng theo dõi tôi, tôi cũng sẽ không nói chuyện này cho các đồng đội.
Nhưng nếu sau này cậu còn theo dõi tôi nữa, tôi nhất định sẽ nói ra. Nếu những đồng đội khác cũng để ý đến việc tôi ra ngoài, cậu phải nói đỡ cho tôi."
Tần Cửu Nhi lí nhí đáp "ừm" hai tiếng, tỏ ý đồng ý. Yêu cầu của Tô Hằng quả thật không quá đáng. Chuyện cuối cùng cũng được giải quyết, Tần Cửu Nhi thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Được rồi, cậu đi đi, bắt xe về trường học."
Tần Cửu Nhi buông tay Tô Hằng ra, chuẩn bị rời đi nhưng vẫn không nhịn được hỏi lại một câu: "Cậu thật sự không có người phụ nữ khác bên ngoài à?"
"Thật sự, phụ nữ làm sao quan trọng bằng việc nâng cao thực lực chứ. Hiểu Nam là ngoại lệ."
"Được rồi, tạm biệt."
Tần Cửu Nhi vẫy tay rồi đi trước. Cô ngoảnh lại mấy lần, thấy Tô Hằng vẫn đứng ở đầu hẻm nhìn mình, cho đến khi cả hai không còn thấy nhau nữa.
Tần Cửu Nhi lên chuyến tàu điện ma năng về trường, cảm thấy lần theo dõi Tô Hằng này của mình là một sai lầm cực lớn. Mình đường đường là một thích khách mà lại bị phát hiện, biết thế đã dùng thuật Ẩn Thân, chỉ cần không bị người khác làm bại lộ là được, Tô Hằng chắc chắn sẽ không phát hiện ra mình.
Nghĩ đến đây, Tần Cửu Nhi vô cùng phiền muộn, sau đó lại chuyển sang tức giận.
"Tên Tô Hằng chết tiệt, dám nói mình... Thân hình của mình so với chị Hiểu Nam thì có kém chỗ nào đâu chứ, hừ!"
Tần Cửu Nhi ấm ức suốt đường về trường, đến bữa tối cũng không định ăn.
Tô Hằng không vì sự cố bất ngờ từ Tần Cửu Nhi mà từ bỏ kế hoạch ra khỏi thành đánh quái một mình. Anh lấy một bộ quần áo khác từ không gian tùy thân ra thay, đeo khẩu trang, thi triển Thứ Giới - Liễm Tức Thuật, rồi lên tàu điện ma năng đi đến khu vực phía nam cổng thành.
Lần này thời gian có hơi gấp.
Trong khi mọi người đều đang trên đường trở về Tân Thành thì Tô Hằng lại đi ra ngoài, thu hút không ít sự chú ý. Nhưng dưới tác dụng của Thứ Giới - Liễm Tức Thuật, họ không thể nào phát hiện ra thực lực của anh.
Tìm một nơi thích hợp, Tô Hằng tiến vào tiểu thế giới bên trong, ăn tối ở phủ lãnh chúa rồi bắt đầu tu luyện, không hề để sự cố bất ngờ từ Tần Cửu Nhi trong lòng.
Đây đúng là một sự cố, nhưng ảnh hưởng đến Tô Hằng cũng không lớn lắm. Tần Cửu Nhi đoán anh có người phụ nữ khác bên ngoài, nhưng thực tế anh chỉ rời khỏi Tân Thành.
Cùng lắm thì dùng phép thuật dò nói dối, bí mật mình rời khỏi Tân Thành chắc chắn sẽ không nói ra, nhưng để xác thực câu "không có người phụ nữ khác" của mình là thật hay giả thì vẫn có thể.
Ai mà chẳng có bí mật của riêng mình chứ?
Vì vậy, Tô Hằng không sợ Tần Cửu Nhi nói chuyện này ra. Ngược lại, Tần Cửu Nhi mới là người sợ Tô Hằng phanh phui chuyện này.
Theo dõi đồng đội vốn dĩ đã là sai rồi.
Chuyện Tần Cửu Nhi theo dõi mình cũng khiến Tô Hằng hơi yên tâm hơn về tình hình ở trường.
Mọi người là đồng đội, Tần Cửu Nhi quan tâm đến mình có lẽ là vì mối quan hệ chị em tốt với Trịnh Hiểu Nam, cũng có thể là do bản tính tò mò của cô quá mạnh, cuối cùng mới quyết định theo dõi.
Đổi lại là người khác thì căn bản không có lý do gì để theo dõi Tô Hằng.
Tuy nhiên, Tô Hằng cũng đã quyết định, sau này ra vào trường học phải nâng cao cảnh giác hơn, không thể để chuyện như của Tần Cửu Nhi xảy ra lần nữa.
Đương nhiên, quan trọng nhất là phải che giấu kỹ càng khi ra khỏi thành.
Trưa hôm sau, Tô Hằng và Trịnh Hiểu Nam đang cùng nhau ăn cơm trong canteen thì gặp Tần Cửu Nhi.
Tần Cửu Nhi nhìn thấy Tô Hằng thì vô cùng lúng túng, có chút không muốn đến, nhưng vẫn phải ép mình đi qua. Mọi người đều là đồng đội, bình thường đều ăn cơm cùng nhau, bây giờ không thể tỏ ra khác thường được.
Tần Cửu Nhi không ngồi vào chỗ bên cạnh Trịnh Hiểu Nam mà ngồi ở bàn ăn bên cạnh, cúi đầu ăn cơm, không dám nhìn Tô Hằng.
Tô Hằng cảm thấy tình trạng này chắc sẽ còn kéo dài một thời gian nữa.
Tần Cửu Nhi thì lúng túng, chứ Tô Hằng thì không. Anh vừa ăn cơm vừa nói cười vui vẻ với Trịnh Hiểu Nam. Còn Tần Cửu Nhi thì ăn thật nhanh, ăn xong nói một câu "Tớ ăn no rồi đi trước đây" rồi vội vã rời đi như thể chạy trối chết.
Trịnh Hiểu Nam cảm thấy biểu hiện của Tần Cửu Nhi hơi kỳ lạ, không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cũng không tò mò thêm.
So với Tần Cửu Nhi, Trịnh Hiểu Nam rõ ràng hiểu Tô Hằng hơn nhiều. Tuy không biết Tô Hằng mỗi tuần hai lần ra khỏi thành đánh quái, nhưng cô cũng biết rõ anh chắc chắn không phải là người ngoan ngoãn tu luyện trong ký túc xá.
Tô Hằng có rất nhiều bí mật, Trịnh Hiểu Nam sẽ không chủ động hỏi, cô hoàn toàn tin tưởng anh.
Đối với biểu hiện của Tần Cửu Nhi, Tô Hằng lại nhắn cho cô một tin, bảo Tần Cửu Nhi hãy tỏ ra tự nhiên một chút...