Không Gian Pháp Sư mạnh mẽ có tác dụng chiến lược rất lớn.
Cấp 1 là Thuấn Di, cấp 4 là Thuật Truyền Tống, cấp 7 là Cánh Cửa Không Gian.
Đặc biệt là Cánh Cửa Không Gian, một Không Gian Pháp Sư cấp 7 mở ra một cánh cửa không gian có thể giúp cả một đại quân nhanh chóng đến được đích, tiện lợi hơn trận pháp truyền tống rất nhiều.
Chính phủ Thần quốc đã kiểm soát các thành chính khác, cũng bồi dưỡng được một player lãnh chúa hệ Không Gian Pháp Sư cấp 7, người này đã phát huy tác dụng cực lớn trong nhiều lần thảm họa vong linh.
Thiên phú linh hồn 4 sao, thiên phú nguyên tố thân cận không gian đỉnh cấp, với tài năng của Tô Hằng, cậu có thể tùy ý chọn ba trường đại học top đầu của Tân Thành.
Tuy nhiên, khác với Lam Tinh hay Trái Đất ở kiếp trước, dù thiên phú của Tô Hằng đã lộ ra nhưng sẽ không có trường nào đến tranh giành.
Thiên phú rất quan trọng, nhưng không quan trọng đến mức hoàn toàn quyết định vận mệnh của một người, các trường đại học bình thường vẫn thường có những sinh viên tài năng xuất hiện, vượt qua cả sinh viên trường trọng điểm về thực lực và cấp bậc.
Ví dụ, có những người rõ ràng thiên phú cực tốt, nhưng vì tính cách không phù hợp với chiến đấu, dù cấp tu luyện cao nhưng thực lực lại không bằng người cấp thấp hơn.
Trong tình huống này, các trường đại học sẽ không cưỡng cầu thiên phú của sinh viên, trường trọng điểm mỗi năm chỉ cần tuyển đủ số sinh viên đạt tiêu chuẩn là được, sẽ không tranh giành sinh viên với nhau.
Suy cho cùng, thế giới này đã khác.
Kỳ kiểm tra thiên phú kết thúc, trở lại Trung học 53, ngày 11, giấy báo trúng tuyển của các trường đại học trọng điểm được gửi đi, giấy báo của các trường đại học bình thường chậm nhất cũng sẽ được gửi đến vào ngày 15.
Tất cả các trường đại học đều khai giảng vào ngày 1 tháng 2.
Mọi chuyện rất thuận lợi, Tô Hằng và Trịnh Hiểu Nam đều được trúng tuyển vào Đại học Đấu pháp số 1 Tân Thành.
Tô Hằng học chuyên ngành Không Gian Pháp Sư, Trịnh Hiểu Nam học chuyên ngành Quang Minh Pháp Sư.
Phần lớn học sinh tốt nghiệp sau khi nhận được giấy báo trúng tuyển liền mang hành lý rời trường về nhà, lần tiếp theo họ đến trường đã là trường đại học.
Một số ít học sinh tốt nghiệp tiếp tục ở lại trường trung học, hoặc là những cô nhi như Tô Hằng và Trịnh Hiểu Nam, hoặc là cảm thấy không gian ở nhà quá nhỏ và môi trường không thích hợp, nên ở lại trường trung học để tu luyện.
Tô Hằng và Trịnh Hiểu Nam đã dành thời gian về thăm cô nhi viện hai lần, báo tin cả hai đã đỗ vào Đại học Đấu pháp số 1 Tân Thành cho viện trưởng và các cô chú khác trong viện.
Hầu hết nhân viên trong cô nhi viện đều đối xử rất tốt với bọn trẻ, những ai dám ngược đãi trẻ em sẽ bị những đứa trẻ lớn hơn đứng ra tố cáo, về cơ bản đều sẽ mất việc ở cô nhi viện.
Vì chuyện Tô Hằng và Trịnh Hiểu Nam đỗ vào Đại học Đấu pháp số 1 Tân Thành, cô nhi viện còn tổ chức một buổi chúc mừng nho nhỏ, sau Tết, bọn trẻ lại có thêm một dịp được ăn vặt.
Tu luyện, tiếp tục tu luyện, trước khi vào đại học, Tô Hằng và Trịnh Hiểu Nam dành phần lớn thời gian cho việc tu luyện.
Thỉnh thoảng họ cũng ra ngoài bày sạp bán một ít đồ, phần lớn là vật phẩm mở ra từ rương báu, những thứ hai người dùng được thì giữ lại, những thứ không dùng đến thì sẽ bán đi.
Một phần vật phẩm khác được bán ra là các loại hoa quả như táo, đào, lê, số lượng không nhiều, ngụy trang thành đồ mở ra từ rương báu.
Hết cách rồi, thân là cô nhi, trước đây Tô Hằng và Trịnh Hiểu Nam căn bản không có cách nào kiếm tiền, chủ yếu sống dựa vào một ít tiền trợ cấp hàng tháng của chính phủ, không dám mua đồ ăn vặt, đều dành cho việc học, quần áo và giày dép về cơ bản đều là đồ cũ.
Thi đỗ đại học, đặc biệt là đỗ vào Đại học Đấu pháp số 1 Tân Thành, số tiền chính phủ trợ cấp hàng tháng cho Tô Hằng và Trịnh Hiểu Nam cũng nhiều hơn một chút.
Thế nhưng một chức nghiệp giả muốn trưởng thành thì càng tốn nhiều tiền hơn.
Lấy việc mở rương làm vỏ bọc, họ bán ra một ít sản vật từ Tiểu Thế Giới để đổi lấy tiền, ít nhất cũng đủ để Tô Hằng và Trịnh Hiểu Nam có một bộ quần áo mới khi vào đại học.
Khi đến ngày 29 tháng 1, lúc Tô Hằng và Trịnh Hiểu Nam mang hành lý rời Trung học 53 để đến Đại học Đấu pháp số 1 Tân Thành, nghề nghiệp Không Gian Pháp Sư của Tô Hằng đã lên tới cấp 2, 35% kinh nghiệm.
Còn nghề nghiệp Quang Minh Pháp Sư của Trịnh Hiểu Nam là cấp 1, 56% kinh nghiệm.
Điều kiện tu luyện của Tô Hằng và Trịnh Hiểu Nam như nhau, thời gian tu luyện cũng không chênh lệch nhiều, khác biệt chủ yếu nằm ở thiên phú tu luyện.
Tô Hằng có thiên phú linh hồn 4 sao, còn Trịnh Hiểu Nam chỉ có thiên phú linh hồn 2 sao, hiệu suất tu luyện của Tô Hằng vượt xa Trịnh Hiểu Nam.
Đại học Đấu pháp số 1 Tân Thành là một trường đại học chiến đấu trọng điểm, nhưng vẫn cung cấp cho sinh viên một số tài nguyên tu luyện để nâng cao hiệu suất.
Cho dù trước khi vào đại học không tu luyện, dưới sự hỗ trợ tài nguyên của trường, mỗi ngày chăm chỉ tu luyện, một sinh viên có thiên phú thể chất 2 sao hoặc thiên phú linh hồn 2 sao cũng chỉ mất nhiều nhất nửa năm để nâng nghề nghiệp chiến đấu lên cấp 9, 100% kinh nghiệm, tức là cấp 0 viên mãn.
Cấp bậc thấp thì thăng cấp nhanh, cấp bậc càng cao, thăng cấp càng chậm.
Vì vậy sau mười năm trôi qua, những player chỉ dựa vào đánh quái và tu luyện để thăng cấp, cấp bậc cao nhất cũng chỉ mới là cấp 6.
Đi tàu ma năng đến Đại học Đấu pháp số 1 Tân Thành, đây là lần đầu tiên Tô Hằng và Trịnh Hiểu Nam đến nơi này.
Đứng ngoài cổng trường nhìn vào bên trong, cảm giác rất bình thường, không khác Trung học 53 là mấy, chủ yếu là diện tích trường lớn hơn và có nhiều tòa nhà hơn.
Nhìn từ bên ngoài, kiến trúc không có gì đặc biệt, bố cục các tòa nhà cũng được sắp xếp rất tập trung.
Theo dòng người, Tô Hằng và Trịnh Hiểu Nam cùng các tân sinh viên khác tiến vào trường, có học trưởng hướng dẫn, Tô Hằng và Trịnh Hiểu Nam tạm thời tách ra, đi đến các địa điểm báo danh khác nhau.
Tại địa điểm báo danh của chuyên ngành Không Gian Pháp Sư, Tô Hằng gặp được giáo viên chuyên ngành của mình, một Không Gian Pháp Sư cấp 4, Trình Uyển Ngưng.
Trình Uyển Ngưng năm nay 31 tuổi, thuộc lứa player đầu tiên khi nhân loại Lam Tinh giáng lâm Lục địa Tử Vong, có vẻ thiên phú không cao, mười năm mới lên được cấp 4.
Tuổi thọ của chức nghiệp giả cấp 4 lên đến ba trăm năm, khiến Trình Uyển Ngưng trông rất trẻ, như một sinh viên vừa tốt nghiệp đại học.
Làn da trắng nõn đã cộng thêm không ít điểm cho dung mạo vốn bình thường của cô, mái tóc ngắn ngang tai, chiếc pháp bào màu đen rộng thùng thình che kín vóc dáng.
Trình Uyển Ngưng và Tô Hằng đến báo danh chỉ trò chuyện đơn giản vài câu, tuy trong lòng có chút kinh ngạc về thiên phú của Tô Hằng, nhưng cô không hề đối xử đặc biệt gì với cậu.
Trò chuyện xong, Trình Uyển Ngưng nhờ một học trưởng dẫn Tô Hằng đến ký túc xá.
Ký túc xá đại học có sự thay đổi rất lớn so với ký túc xá trung học.
Ký túc xá trung học tám người một phòng, cảm giác vô cùng chật chội.
Ký túc xá đại học tuy diện tích nhỏ hơn ký túc xá trung học không ít, nhưng lại là phòng đơn.
Dù sao mọi người đều đã trở thành chức nghiệp giả, đặc biệt là pháp sư, khi tu luyện pháp minh tưởng thì kỵ nhất là bị làm phiền.
Căn phòng ký túc xá chưa đầy mười mét vuông, sau khi kê một chiếc giường, một tủ quần áo, một bàn học và một chiếc ghế thì chẳng còn lại bao nhiêu không gian.
Dù sao cũng có không gian riêng, đây là điều Tô Hằng rất mong muốn.
Bất kể là ở cô nhi viện hay ở trường trung học, Tô Hằng muốn vào Tiểu Thế Giới đều phải tìm một nơi không người, bây giờ cậu có thể lựa chọn vào Tiểu Thế Giới ngay trong phòng của mình.
Tạm thời không có việc gì cần vào Tiểu Thế Giới, lãnh địa đã được thành lập bên trong nhưng vì không có điểm nên cũng không thể chiêu mộ lĩnh dân, lãnh địa không cách nào phát triển tiếp được.
Đã vào đại học, trước mắt Tô Hằng có ba việc quan trọng nhất: học tập kiến thức, tu luyện nâng cao thực lực, và tìm kiếm cơ hội giết quái để kiếm điểm...