Quân Công Lãnh Chúa mơ mơ màng màng nói kết quả này cho Chu Chu.
Chu Chu nghe vậy cũng tương đối bất ngờ.
[Kiêu Dương Lãnh Chúa: Hậu nhân Vương Quốc kia là nam hay nữ?]
[Quân Công Lãnh Chúa: Nam.]
Quân Công Lãnh Chúa theo bản năng trả lời.
Chu Chu nhìn thấy câu trả lời, trong lòng thầm gật đầu.
Hắn còn tưởng là fan nhan sắc của mình...
Nam thì chắc không phải rồi.
[Quân Công Lãnh Chúa: Đúng rồi.]
[Quân Công Lãnh Chúa: Vị hậu nhân Vương Quốc kia cũng đưa ra một yêu cầu nhỏ.]
[Quân Công Lãnh Chúa: Nói sau này có cơ hội, muốn tới thăm ngài.]
Quân Công Lãnh Chúa nhớ tới chuyện này, vội vàng nói với Chu Chu.
Chu Chu thấy vậy không do dự, trực tiếp sảng khoái đồng ý.
Đem một phần ba tài phú Vương Quốc của mình tặng cho mình.
Gặp mặt một lần thì sao chứ?
Nếu mỗi hậu nhân Vương Quốc lưu lạc bên ngoài đều có giác ngộ như vậy, hắn nguyện ý ngày ngày gặp mặt bọn họ.
Sau đó Chu Chu và Quân Công Lãnh Chúa lại trò chuyện một số việc cụ thể về chuyện này.
Bởi vì nội dung nói tương đối nhiều, hai người dứt khoát trực tiếp mở cuộc gọi thoại.
Về phương diện nội dung trò chuyện:
Ví dụ như hậu nhân Vương Quốc kia, là hậu nhân đến từ một Vương Quốc tên là Thánh Nữu Nhân Vương Quốc, tên là Estan.
Mà [Thánh Quân Vương Quốc] vừa rồi Quân Công Lãnh Chúa nói, chính là danh hiệu Vương Quốc của Vương Quốc chế độ Liên bang tương lai do hắn và Estan sau khi thương lượng cùng nhau định ra.
Ngoài ra.
Bọn họ còn nói chuyện về vấn đề phân quyền cụ thể của Liên Minh Quân Công và thế lực Estan.
Chu Chu bởi vì kỹ năng Đế Vương Tâm Thuật này, trong đầu sở hữu đông đảo truyền thừa đạo làm người xử thế của Đế vương.
Cho nên đối với Vương Quốc chế độ Liên bang mà Quân Công Lãnh Chúa nói đến có kiến giải tương đối sâu sắc.
Bởi vậy trong quá trình giao lưu, Chu Chu một châm thấy máu chỉ ra rất nhiều chỗ sai lầm trong ngôn luận của Quân Công Lãnh Chúa, và dễ dàng đưa ra rất nhiều phương pháp giải quyết, thậm chí còn nói rất nhiều ví dụ.
Quân Công Lãnh Chúa nghe được lý luận thấu triệt này của Chu Chu, lập tức kinh ngạc đến mức nhất thời không nói nên lời.
"Bệ hạ, xin hỏi trước khi ngài đến Chí Cao Đại Lục, là xuất thân gì?"
"Tầng lớp làm công ăn lương bình thường a."
"Hả?"
Quân Công Lãnh Chúa há to miệng, bộ dạng không thể tin được.
Đùa gì thế?
Tầng lớp làm công ăn lương?
Tầng lớp làm công ăn lương có thể có kiến thức như ngài?
Chỉ dựa vào ngôn luận và kiến giải vừa rồi của ngài, Quân Công Lãnh Chúa thậm chí đều hoài nghi đối phương có phải xuyên không từ thời đại chế độ Đế vương trước kia tới hay không?
Nếu không sao lại có nhiều lý luận thực tiễn cảm đồng thân thụ như vậy?
Tuy nhiên thấy Chu Chu cũng không có ý giải thích nhiều, Quân Công Lãnh Chúa cũng thông minh không hỏi nhiều.
Một lát sau.
Cuộc trò chuyện của hai người đi đến hồi kết.
Thần sắc Quân Công Lãnh Chúa vẫn chưa thỏa mãn.
Chu Chu lại có chút không kiên nhẫn được nữa.
Quân Công Lãnh Chúa này sao giống như khúc gỗ vậy.
Đầu óc đều cộng điểm vào khoa học kỹ thuật rồi?
Chu Chu bỏ lại một câu lần sau nói tiếp, liền cúp điện thoại.
Ai ngờ đối phương lại gửi tới một tin nhắn.
[Quân Công Lãnh Chúa: Bệ hạ, chuyện tôi muốn tìm ngài thành lập Vương Quốc, trước khi tìm ngài, đã từng thương lượng với các Lãnh chúa đỉnh cấp khác, bao gồm Bá Vương Lãnh Chúa, Long Nữ Lãnh Chúa, Vong Linh Lãnh Chúa.]
[Quân Công Lãnh Chúa: Bọn họ thật ra cũng có ý tưởng thành lập Vương Quốc, không biết ngài...]
Có lẽ là bởi vì thừa nhận Chu Chu là cấp trên trực tiếp của mình rồi.
Giọng điệu nói chuyện của Quân Công Lãnh Chúa đều trở nên cẩn thận từng li từng tí.
Chu Chu bên này sau khi nhìn thấy tin nhắn đối phương gửi tới, lập tức hiểu ý của đối phương.
Hắn thuận tay gõ chữ trả lời:
[Kiêu Dương Lãnh Chúa: Nên nói cái gì không nên nói cái gì, tự ngươi cân nhắc, tuy nhiên nếu bọn họ thật sự muốn đổi Vương Quốc Lệnh trên tay ta, có thể, lấy giá trị không thấp hơn cái ngươi vừa bỏ ra tới tìm ta.]
[Kiêu Dương Lãnh Chúa: Vương Quốc Lệnh trong tay ta có hạn, đến trước được trước.]
[Quân Công Lãnh Chúa: Vâng, Bệ hạ.]
Quân Công Lãnh Chúa không khỏi tặc lưỡi.
Bệ hạ lần này xem ra là muốn kiếm một vố lớn a.
Không biết vì sao.
Trong lòng hắn ngược lại cảm thấy có chút sướng thầm.
Những Lãnh chúa đỉnh cấp này muốn sống qua hoạt động lần này, tất nhiên phải thành lập Vương Quốc, dùng uy thế và tài nguyên của Vương Quốc, để trù tính chung tất cả lực lượng có thể lợi dụng.
Cho nên tấm Vương Quốc Lệnh này của Bệ hạ nhà mình, bọn họ là muốn mua cũng phải mua, không muốn mua cũng phải mua.
Nghĩ đến chỗ thú vị.
Khóe miệng Quân Công Lãnh Chúa lộ ra nụ cười...
Bên kia.
Chu Chu sau khi tắt giao diện trò chuyện, trong lòng cũng không quá để ý.
Mặc dù đám người Long Nữ Lãnh Chúa, từng là đối thủ cạnh tranh hắn rất coi trọng khi hắn còn yếu nhỏ.
Nhưng bây giờ chênh lệch giữa hai bên có thể nói là một trời một vực.
Chu Chu đã sớm không để ý chuyện lúc trước nữa rồi.
Sau đó hắn lấy ra 10 mảnh Tinh Thể Thiên Phú Lãnh Chúa cấp Bạch Ngân, dung hợp thành một viên Bản Nguyên Thần Tinh Thiên Phú Lãnh Chúa cấp Bạch Ngân, nâng cấp Nhặt Rác thành Thiên phú Lãnh chúa cấp Bạch Ngân.
[Thiên phú Lãnh chúa: Nhặt Rác (Cấp Bạch Ngân)]
[Nhặt Rác: Là người nhặt rác lão luyện, ngài đối với bảo vật tồn tại trong phạm vi vạn mét xung quanh bản thân đã có một loại trực giác gần như thiên phú, có thể nhạy cảm phát giác được vị trí bảo vật;
Đồng thời bảo vật ngài thu thập được, nếu có đặc trưng tính thời hạn hoặc tính độ bền, có thể kéo dài thời gian sử dụng của bảo vật đó gấp hai lần;
Khi ngài trích xuất chiến lợi phẩm trong thi thể, sẽ tăng thêm 10% tỷ lệ rơi đồ.]
Chu Chu:...
Hắn có chút đau răng.
Hiệu quả sau khi nâng cấp thiên phú lãnh chúa này, quả thực là được nâng cao rồi.
Bất kể là phạm vi cảm nhận từ ngàn mét tăng lên tới vạn mét, hay là tỷ lệ rơi đồ từ 5% tăng lên 10%, đối với người khác mà nói, đều là sự nâng cao rất lớn.
Nhưng đối với Chu Chu mà nói.
Cái hắn muốn nhất là sự nâng cao về phương diện [thời gian sử dụng] a!
Hắn nhìn thoáng qua kho dự trữ mảnh thiên phú lãnh chúa của mình, phát hiện còn có thể nâng cấp lên cấp Hoàng Kim.
Nhưng cấp Bạch Kim thì không thể tiếp tục lên nữa.
Không do dự.
Chu Chu lần nữa dùng 10 mảnh Tinh Thể Thiên Phú Lãnh Chúa cấp Hoàng Kim, dung hợp thành một viên Bản Nguyên Thần Tinh Thiên Phú Lãnh Chúa cấp Hoàng Kim, nâng cấp Nhặt Rác lên cấp độ Hoàng Kim.
[Thiên phú Lãnh chúa: Lão Nhặt Rác (Cấp Hoàng Kim)]
[Nhặt Rác: Ngài là đầu mục của những người nhặt rác, là Lão Nhặt Rác trứ danh.
Ngài có thiên phú khá tốt về phương diện nhặt rác, đối với bảo vật tồn tại trong phạm vi 100 km xung quanh bản thân đã có một loại trực giác gần như thiên phú, có thể nhạy cảm phát giác được vị trí bảo vật;
Đồng thời bảo vật ngài thu thập được, nếu có đặc trưng tính thời hạn hoặc tính độ bền, ngài có thể dựa vào kinh nghiệm phong phú của bản thân, tìm ra phương pháp kéo dài thời gian sử dụng của bảo vật đó, cao nhất có thể kéo dài gấp ba lần thời gian sử dụng;
Khi ngài trích xuất chiến lợi phẩm trong thi thể, sẽ tăng thêm 15% tỷ lệ rơi đồ.]
Chu Chu nhướng mày.
Nhặt Rác nâng cấp thành Lão Nhặt Rác rồi.
Emmmm...
Cái tên này cũng coi là nâng cao sao?
Chu Chu lắc đầu.
Hắn nhìn thiên phú lãnh chúa sau khi nâng cấp này, trên mặt hiện lên nụ cười.
Cuối cùng cũng nâng cấp đến cái mình cần rồi.
Ngoài ra một dòng nâng cao khác: Phạm vi cảm nhận từ một vạn mét tăng lên tới một trăm km, cũng là sự nâng cao gấp mười lần.
Về phần 15% tỷ lệ rơi đồ cuối cùng, cơ bản có thể bỏ qua.
Hắn lập tức lấy Bồ Đề Tôn ra.
Nhìn xem nhìn xem.
Một dòng thông báo văn bản dần dần hiện lên trước mắt hắn.
[Gợi ý thiên phú Lão Nhặt Rác: Là một Lão Nhặt Rác giàu kinh nghiệm, ngài lờ mờ cảm thấy bảo vật giống như hạt giống này, dường như có sinh mệnh, không giờ khắc nào không tản ra khát vọng nồng đậm đối với tri thức.]
Khát vọng tri thức?
Chu Chu nhướng mày.