Trấn Hideki.
Quảng trường trong lãnh địa vô cùng náo nhiệt.
Nhận lời mời của ba chị em nhà Hideki, Takeda Shinichi, Sakurai Shuichi cùng 29 vị lĩnh chủ khác trong top 100 của nước Anh Hoa đã tụ tập tại trấn Hideki.
Trong danh sách 34 người, chỉ có 5 người không đến.
Về lý mà nói, dù là lĩnh chủ cùng phe cánh thì khi tiến vào lãnh địa của người khác cũng phải hết sức thận trọng.
Nhưng Hideki Mizu sắp trở thành huyện trưởng huyện Thanh Dương.
Lãnh đạo mời mà vắng mặt thì chung quy cũng không hay ho gì.
Đương nhiên, bọn họ đều mang theo anh hùng mạnh nhất và vài đội binh chủng của mình để bảo vệ bên cạnh.
Hideki Mizu sắp hoàn thành nhiệm vụ của Giang Thần, vẻ mặt kích động nói:
"Các vị, sau hôm nay, huyện Thanh Dương sẽ nghênh đón một chương mới!"
Shirata Orishita lớn tiếng nói: "Vì đại đế quốc Anh Hoa, cạn ly!"
Takeda Shinichi cũng nói: "Lần này may mà có cô Hideki, chúng ta mới có thể giành được lợi ích lớn nhất với cái giá thấp nhất, cạn ly vì cô Hideki!"
Mọi người nhao nhao hưởng ứng.
Sau một buổi sáng, bọn họ cũng đã thả lỏng cảnh giác.
Hideki Mizu thầm nhếch miệng.
Đúng lúc này, bảng cá cược đã khóa.
Muto Shinichi, người đã đặt cược không ít linh thạch, là người đầu tiên phát hiện ra điều bất thường, kinh ngạc nói:
"Ơ? Sao lại có người cược cho trấn Long Uyên tận mười triệu?"
Shirata Orishita đột nhiên đứng dậy, lớn tiếng nói:
"Cô Hideki, cô đang làm gì vậy?"
Thì ra, Hideki Mizu đã xé một quyển trục cấm ngôn, khiến cả huyện thành bị cấm chat.
"Tôi làm gì ư?" Hideki Mizu cười lạnh nói: "Lũ chó Anh Hoa chúng mày, hãy cống hiến tất cả cho chủ nhân vĩ đại của tao đi!"
Tất cả mọi người đều không thể tin vào tai mình.
Ba chữ "chó Anh Hoa" vậy mà lại được nói ra từ miệng người của gia tộc Hideki?
Không đợi bọn họ kịp hoàn hồn.
Trận truyền tống trong lãnh địa liên tục lóe sáng.
Giang Thần dẫn theo Nữ Đế, Ngạn, Lý Hàn Y, các Nữ Thần Chiến Sĩ, Cửu Thiên Thánh Cơ và đám Cự Long hình người bước ra từ trận truyền tống.
"Giang Thần!" Sakurai Shuichi sợ đến ngây người: "Gia tộc Hideki vậy mà lại cấu kết với nước Long?"
Là người nắm quyền của Mạc phủ Tokugawa, địa vị của gia tộc Hideki ở nước Anh Hoa gần giống như Lý gia của Thịnh Đường, Chu gia của Đại Minh ở nước Long.
Cảnh tượng hoang đường trước mắt này, thật sự vô lý y như việc Chu Diệp Thanh phản bội nước Long vậy.
Hideki Mizu vẻ mặt cuồng nhiệt nói: "Vì chủ nhân! Vì nước Long!"
Mà Giang Thần nhìn quanh một vòng rồi hài lòng nói: "Trưa rồi, tại hạ xin tiễn các vị lên đường!"
Shirata Orishita hô to: "Các vị, Giang Thần chỉ có 12 con Cự Long thôi, chỉ cần chúng ta thoát khỏi khu vực cấm chat là có thể vạch trần tội ác của gia tộc Hideki, liên thủ với các lĩnh chủ khác trong trấn Hideki để phản sát bọn chúng!"
Nhất thời, những người theo sau tụ tập lại.
Nhưng rất nhanh, bọn họ liền đau đớn phát hiện, binh chủng cao cấp mà mình vẫn luôn tự hào đang bị Giang Thần điên cuồng tàn sát.
Không cần ba chị em nhà Hideki ra tay, chưa đầy một phút, trận chiến đã kết thúc.
Sau đó, Giang Thần xách tên Shirata Orishita la lối om sòm nhất về lãnh địa.
Một luồng sáng xanh lập tức chiếu xuống đỉnh đầu Shirata Orishita.
Shirata Orishita lập tức cung kính nói:
"Chủ nhân, trước khi chết, xin ngài cho phép tôi giao nộp tất cả tài sản!"
Vì hành động lần này, Giang Thần đã cố ý nâng Tháp Khống Chế Tâm Linh lên cấp 5, có thêm một suất khống chế.
"Nhanh lên, ta không có nhiều thời gian."
"Vâng!"
Vài phút sau.
29 vị trấn trưởng của Anh Hoa đã nộp đủ tiền rồi lên đường.
Tuy nhiên, về việc xử lý ba chị em nhà Hideki, Giang Thần có chút do dự.
Người của nước Anh Hoa chỉ cần không ngốc, rất nhanh sẽ nghi ngờ ba chị em này.
Dù chỉ là nghi ngờ, họ cũng chắc chắn sẽ bắt ba chị em trở về Lam Tinh để điều tra.
Có thể nói, ba người về cơ bản đã mất đi vai trò gián điệp.
"Cứ giữ lại đã! Dù sao bây giờ cũng không có mục tiêu nào tốt hơn!"
"Hơn nữa ba chị em đều là lĩnh chủ có trái tim lĩnh chủ phẩm chất trác tuyệt, binh chủng ít nhất cũng là phẩm chất trác tuyệt, thực lực tổng hợp không hề thua kém Chu Diệp Thanh, làm trợ thủ cũng không tồi!"
Hành động lần này, Giang Thần lại thu hoạch được 120 triệu linh thạch từ các lĩnh chủ Anh Hoa.
Đương nhiên, thu hoạch lớn nhất lại không phải linh thạch, mà là thuộc tính...
Sau khi bận rộn một cách đơn giản mà bội thu.
Giang Thần lại mở kênh chat.
Rất nhiều người cũng lần lượt phát hiện ra khoản tiền cược 10 triệu linh thạch được đặt cho trấn Long Uyên.
Bọn họ đương nhiên nghĩ ngay đến Giang Thần.
Trong kênh chat Long Minh.
An Sơ Hạ không thể tin nổi: "Giang Thần... không phải lại là cậu đấy chứ?!!"
Ngụy Minh hưng phấn nói: "Chắc chắn là lão đại rồi, ha ha ha..."
Tiểu Hồ Ly Biết Thế Chẳng Làm: "Mình phải kiên trì não tàn đến cùng mới được, lần này mất toi 100 triệu thật rồi 0(╥﹏╥)0."
Phải mất vài phút sau, Doanh Âm Mạn mới lên tiếng:
"Giang Thần... cậu đúng là cái đồ lão lục!"
Cũng không biết có phải vừa mới tiến hóa huyết mạch không nữa.
Chu Diệp Thanh cũng rất cạn lời: "Cái này... coi như là cảnh cũ tái diễn nhỉ?"
Cảnh tượng trước mắt thật sự quá quen thuộc.
Nếu đổi lại là người khác, bọn họ nhất định sẽ cho rằng người này điên rồi.
Nhưng người làm ra chuyện khó tin như vậy lại là Giang Thần, bọn họ thế mà lại vô thức tin tưởng.
Chỉ là lần này có chút quá vô lý.
Giang Thần lập tức nói: "Vì để đạt hiệu quả tốt hơn, lần này tôi mới giấu mọi người. Còn nữa, linh thạch của đại lão Doanh Âm Mạn, lát nữa tôi sẽ trả lại đủ."
Nghe Giang Thần chính miệng xác nhận, chút lo lắng cuối cùng của mọi người cũng tan biến.
Doanh Âm Mạn tức giận nói: "Tôi thiếu hai đồng Cương Băng của cậu chắc? Nhưng cậu lại lừa tôi!"
Nghe vậy, Giang Thần không vui: "Tuy chị là đại lão, nhưng cũng không thể ngậm máu phun người chứ, chị nghĩ kỹ lại xem, tôi có lừa chị không?"
Nói rồi, hắn ném 100 ngàn phiếu bầu cho trấn Lão Tần.
Trong nháy mắt.
Số phiếu của trấn Lão Tần lập tức vượt qua trấn Hideki.
Doanh Âm Mạn ngây người.
Nàng cẩn thận nhớ lại lời Giang Thần nói hôm qua, hình như đúng là "để phiếu của trấn Lão Tần vượt qua trấn Hideki", chứ không phải "để trấn Lão Tần giành hạng nhất".
Nhưng theo tình hình hôm qua mà nói, hai câu này chẳng phải cùng một ý sao!
Chu Diệp Thanh vội vàng giảng hòa: "Chị Doanh bớt giận, tuy huynh đệ Giang Thần có hơi... lão lục, nhưng dù sao cũng là vì nước Long."
Hạ Vô Thương cũng vội khuyên: "Đúng vậy, như thế này nước Long chúng ta không chỉ giành được chức huyện trưởng, mà còn thâu tóm cả hạng nhất và hạng nhì."
Doanh Âm Mạn không thể phản bác.
Hơn nữa sau khi bình tĩnh lại, nàng cũng nhận ra, nếu Giang Thần thật sự có thể giành được hạng nhất mà không cần bỏ phiếu, thì việc giấu hay không cũng không ảnh hưởng đến kết quả.
Không có Giang Thần, có lẽ nàng còn không bằng trấn Hideki.
Diệp Y Nhân đột nhiên nói: "Đại lão Giang Thần, ngài bỏ 100 ngàn phiếu cho trấn Lão Tần, phiếu của chính ngài còn đủ không ạ?"
"100 ngàn?" Giang Thần cười nói: "Còn chứ, ai nói nước Long chỉ có thể thâu tóm hạng nhất và hạng nhì? Nhìn anh đây gánh team!"
Không đợi mọi người hiểu ý hắn là gì.
Giang Thần lại ném ra 500 ngàn phiếu bầu, rơi vào đầu trấn Yến Minh.
Trấn Yến Minh vốn xếp sau trấn Lão Tần, nay đã đẩy trấn Hideki xuống hạng ba.
...
Hải ngoại.
Chiến hạm trác tuyệt "Dreadnought" lặng lẽ trôi nổi trên mặt biển.
Chu Diệp Thanh đứng trên boong tàu, như thể bị trúng Định Thân Thuật, mặt mày ngơ ngác.
"Cái này... vô lý vãi chưởng..."
Mình chẳng làm gì cả mà cũng được hạng hai.
Nhưng ngay sau đó, đôi mắt vốn đã trợn to của hắn suýt nữa thì rớt ra ngoài.
"Còn... còn nữa?"
Chỉ thấy dưới tên trấn Vĩnh Dạ và trấn Yên Vũ cũng lập tức có thêm 100 ngàn phiếu bầu, khiến hai tiểu trấn này ào ào tiến vào top 10.
"Wow, hắn còn bao nhiêu phiếu bầu nữa vậy?"
Vừa dứt lời.
Các tiểu trấn vốn nằm trong top 10 đồng loạt bị đẩy xuống một hạng.
【1】 Trấn Long Uyên: 666666
Chễm chệ đứng đầu bảng!
Chu Diệp Thanh lảo đảo, vô thức vịn vào mạn thuyền mới đứng vững được.
"Quá đáng sợ, tính cả số phiếu ném cho mấy tiểu trấn chúng ta... một mình hắn cày hơn 1 triệu phiếu, ảo ma quá đi!"
"Ngay cả lão tổ tông nhà mình ở tuổi của hắn cũng không có thành tựu kinh khủng như vậy!"
Chu Diệp Thanh đột nhiên giật mình:
"Một người có vận khí lớn như huynh đệ Giang Thần, nhất định phải kết làm bằng hữu, thậm chí là... người một nhà. Ta nhớ nhà chú ba có cô em họ dung mạo tuyệt thế, thiên phú kinh người, nhất định phải giới thiệu cho Giang Thần mới được!"
Nghĩ đến đây, Chu Diệp Thanh cảm thán:
"Huynh đệ Giang Thần à, món quà lớn mà cậu tặng, đâu phải là thứ linh thạch có thể đong đếm được, nên tôi đành phải gán nợ bằng em gái thôi!"
...
Giang Thần nhìn hơn 700 ngàn phiếu bầu còn lại trong ba lô, quyết định không bỏ phiếu nữa!
Phần thưởng cho các hạng từ 4 đến 10 là như nhau.
Đối với trấn Vĩnh Dạ và trấn Yên Vũ, 100 ngàn phiếu đã là quá đủ.
Còn trấn Yến Minh, hoàn toàn là vì hắn nể trọng con người Chu Diệp Thanh.
Hắn vốn định ném 1 triệu phiếu cho trấn Long Uyên.
Nhưng bây giờ nghĩ lại cũng không cần thiết, vì bốn vị trí đầu đều nằm trong lòng bàn tay hắn.
Thế nên giữa hai con số may mắn "sáu con sáu" và "sáu con tám", hắn đã chọn cái trước.
"Xong rồi, các vị đã hài lòng chưa?"