Rất nhanh sau đó.
Mộ Thanh Sương liền báo cáo lựa chọn của Giang Thần cho quân khu.
Các sếp lớn trong quân khu đều không thể tin nổi quyết định của Giang Thần, một cuộc thảo luận kịch liệt lại nổ ra.
Một tiếng sau.
Mộ Thanh Sương mang theo quyết định của quân khu, một lần nữa liên lạc với Giang Thần:
"Các trưởng quan quyết định trao cho anh quân hàm Thiếu tướng danh dự!"
"Anh không cần gánh vác bất kỳ nghĩa vụ quân sự nào, dĩ nhiên, quyền lợi của anh cũng sẽ có giới hạn."
Còn về việc quy đổi thành linh thạch, cũng chỉ là nói cho vui mà thôi.
Quân khu Giang Nam có khi còn nghèo hơn cả Giang Thần hiện tại.
Chỉ cần nhìn vào việc một Trung úy như Mộ Thanh Sương mà mới chỉ là anh hùng cấp Tinh Xảo, cũng đủ thấy được phần nào rồi.
Giang Thần lần này rất hài lòng: "Tốt! Vậy thì xin đa tạ các vị trưởng quan."
Mộ Thanh Sương cũng thở phào nhẹ nhõm, cười nói:
"Trưởng quan, sau này tôi chính là lính dưới trướng của anh!"
Giang Thần cười đáp: "Yên tâm, theo tôi quẩy thì tuyệt đối không để cô chịu thiệt đâu!"
Nói rồi, Giang Thần gửi cho Mộ Thanh Sương ba bản vẽ xây dựng Phân bộ Thiên Âm.
"Một bản là của cô, hai bản còn lại phiền cô chuyển cho quân khu, xem như tấm lòng của tôi. Chú ý, Phân bộ Thiên Âm chỉ có lãnh chúa nữ mới có thể xây dựng."
"Nếu cô không đủ tài nguyên, chỗ Sơ Hạ có điểm tài nguyên Hải Âm Thạch và Lam Vũ Kim đấy."
Mộ Thanh Sương dõng dạc đáp:
"Rõ! Đa tạ trưởng quan!"
Ngắt liên lạc với Mộ Thanh Sương xong.
Giang Thần mở giao diện Thiên Âm Các ra.
【 Khí vận môn phái 】: 138.830.
Hiện tại, số Phân bộ Thiên Âm đã được xây dựng xong đã lên tới 6 tòa.
Tính cả đệ tử của các phân bộ, mỗi ngày Giang Thần có thể nhận được hơn 3 vạn điểm khí vận, và con số này vẫn đang tăng lên như vết dầu loang.
Với 13 vạn khí vận môn phái, nếu muốn, hắn có thể nâng cấp "Nữ Đế Phiếu Miểu Quyết" lên cảnh giới tiểu thành ngay lập tức, chỉ là làm vậy thì quá xa xỉ.
"Sau khi giải đấu xếp hạng các huyện kết thúc, mình sẽ tính toán cẩn thận xem nên phân chia khí vận thế nào!"
"Còn cả cái ổ của con Cửu Đầu Xà ngoài khơi kia nữa, cũng phải tìm cho nó một người chủ mới..."
Nghĩ lại thì vẫn còn khá nhiều việc phải làm.
Chuyện Giang Thần được phong làm Thiếu tướng danh dự nhanh chóng được thông báo ra ngoài.
Ngụy Minh kinh ngạc thốt lên: "Tuy chỉ là Thiếu tướng danh dự, không nắm binh quyền, nhưng đây cũng là lần đầu tiên trong lịch sử quân khu Giang Nam đấy!"
Hoàng Hiên lại có chút bất mãn: "Quân khu keo kiệt quá đi, lão đại của chúng ta pro như vậy, phải là Thiếu tướng chính quy mới đúng chứ!"
Ngụy Minh an ủi: "Như vậy đã là ngầu lắm rồi!"
An Sơ Hạ, Mộ Thanh Sương và những người biết chuyện khác đều cạn lời.
Không phải quân khu không cho, mà là Giang Thần nhà người ta không thèm nhận...
...
Mấy ngày trôi qua rất nhanh.
Cuối cùng cũng đến ngày diễn ra giải đấu xếp hạng các huyện lần thứ nhất.
Trong khoảng thời gian này, tất cả các lãnh chúa đều dốc toàn lực cày điểm sát lục, ai nấy đều rất vất vả.
Giang Thần dứt khoát mời những người nòng cốt của huyện Long Uyên đến lãnh địa của mình sớm nửa tiếng, coi như là tiệc mừng huyện Long Uyên giành được chức quán quân.
Ngoài 7 người ban đầu của trấn Long Uyên, còn có thêm 10 người nữa.
Hạ Vô Thương của trấn Vĩnh Dạ.
Diệp Y Nhân của trấn Yên Vũ.
Bạch Tiểu Thiên của trấn Lão Tần.
Bạch Tiểu Thiên là một cô gái hoạt bát với khuôn mặt tròn, cười lên có hai lúm đồng tiền, hiện đã trở thành trợ thủ đắc lực số một của Doanh Âm Mạn.
Thêm vào đó là bảy anh em nhà họ Chu của trấn Yến Minh.
Chu Diệp Huyên lần đầu đến lãnh địa của Giang Thần, sau khi quan sát vài vòng thì có chút thất vọng nói: "Đệ nhất nhân của Điếu Ngao châu cơ mà! Em còn tưởng lãnh địa của anh Giang Thần phải là động thiên phúc địa gì chứ! Ai ngờ nhìn cũng bình thường ghê!"
Chu Diệp Thanh lập tức nói: "Ngoài các đệ tử Thiên Âm ra, thực lực chủ yếu của anh Giang Thần đều ở trên biển. Hơn nữa chị không cảm thấy linh khí trong lãnh địa của anh ấy rất dồi dào sao?"
"Cái đó thì đúng!" Chu Diệp Huyên đáp, "Nhưng mà, chỉ cần dùng linh thạch từ trung phẩm trở lên là có thể đạt được hiệu quả nồng độ linh khí như thế này rồi!"
Nhưng khi nhìn thấy đồ ăn trên bàn tiệc trong lãnh địa của Giang Thần, Chu Diệp Huyên lập tức kinh ngạc.
"Linh vật Sử Thi... Trời ạ, còn có cả linh nhục Truyền Thuyết nữa."
Giang Thần cười giải thích: "Mấy ngày nay mọi người cày điểm vất vả rồi, đặc biệt là mấy vị bên Minh Vực! Đây là sản phẩm từ con Hải Long Vương cấp Truyền Thuyết kia đấy, mời mọi người tẩm bổ."
Chu Diệp Huyên lập tức có hảo cảm hơn hẳn với Giang Thần.
Dù sao thì hồn xác cấp Truyền Thuyết có thể tăng thuộc tính, đối với ai cũng là báu vật, lãnh chúa hào phóng như Giang Thần đúng là hiếm thấy.
"Huyện trưởng đại nhân đây là đang khao thưởng ba quân sao?"
"Cứ coi là vậy đi!" Giang Thần hào sảng nói, "Mọi người đừng khách sáo, cứ ăn thả ga đi!"
Mọi người đồng loạt cầm đũa lên.
Tiểu hồ ly ngồi cạnh Giang Thần lại đột nhiên thở dài, đặt món ngon trong tay xuống.
An Sơ Hạ thấy lạ hỏi: "Nguyệt Nguyệt không có khẩu vị à?"
Tiểu hồ ly cụp đuôi, rũ tai, ủ rũ cúi đầu nói: "Giải đấu xếp hạng lần này, ai cũng biết huyện Long Uyên hạng nhất rồi, hổng kiếm được tiền nữa!"
Giang Thần trêu chọc: "Không kiếm được tiền nên thịt rồng cũng không thơm nữa à? Hay là phần của em đưa cho Tiểu Chu ăn đi, em xem, con bé sắp ăn xong phần của mình rồi kìa."
Nói rồi, hắn định lấy đi đĩa thịt Hải Long to nhất trước mặt tiểu hồ ly.
"A, thơm mà!" Tiểu hồ ly vội vàng đưa tay giữ lấy đĩa thức ăn, sau đó nhìn về phía Giang Thần, "Anh Giang Thần, lần sau có giải đấu xếp hạng, anh có thể tiết chế một chút được không? Giống như lúc thi tuyển huyện trưởng ấy, lật kèo vào phút cuối, như vậy chúng ta mới có thể tiếp tục kiếm tiền!"
"Em thật sự nghĩ anh có thể khống chế điểm số chắc?"
Giang Thần lườm tiểu hồ ly một cái.
Sau đó, hắn vẫy tay chiếu ra một tấm ảnh:
"Cách đây không lâu tôi phát hiện ra một cái ổ Cửu Đầu Xà, các vị xem có hứng thú với binh chủng cấp Sử Thi bên trong không?"
Mọi người lập tức buông đồ ăn trong tay xuống, lộ vẻ hứng thú:
"Lại một công trình binh chủng Sử Thi hoang dã nữa!!"
"Mà còn giống như Cung điện Vua Lùn của Sơ Hạ! Có thể chiêu mộ binh chủng Truyền Thuyết!"
"Không chỉ vậy, Cửu Đầu Xà là binh chủng hải chiến mà!"
Doanh Âm Mạn lập tức nói: "Tôi muốn Cửu Đầu Xà cấp Truyền Thuyết, anh ra giá đi!"
Giang Thần thầm cười trong lòng, nhưng ngoài mặt lại giả vờ do dự: "Cái này... Đây là binh chủng Truyền Thuyết đấy! Tôi định giữ lại tự mình chiêu mộ."
Doanh Âm Mạn giơ nắm đấm lên nói: "Sơn Khâu Chi Vương cũng là binh chủng Truyền Thuyết, không phải anh cũng bán đó sao?"
Theo lý mà nói, với thực lực và khả năng tình báo của Doanh Âm Mạn, việc tiêu diệt quái vật Truyền Thuyết không khó.
Thực tế cũng đúng là như vậy.
Từ khi mở khu đến nay, cô đã giết được 3 con quái vật Truyền Thuyết.
Nhưng Doanh Âm Mạn cũng thuộc dạng vận đen đủi, đừng nói đến những vật phẩm cực phẩm như [Phù Tiến Giai Lãnh Địa], [Hồn Anh Hùng], [Binh Phù], mà ngay cả hồn binh chủng cũng không rớt ra, toàn là trang bị.
Vì vậy, cho đến bây giờ, dưới trướng Doanh Âm Mạn không có lấy một binh chủng Truyền Thuyết nào.
An Sơ Hạ vội vàng giảng hòa: "Chị Doanh, hay là em nhường cho chị chiêu mộ Sơn Khâu Chi Vương tiếp theo nhé!"
"Không cần, không cần!" Doanh Âm Mạn vội từ chối, sau đó nói với Giang Thần, "Sơn Khâu Chi Vương 5 triệu một con, Cửu Đầu Xà cấp Truyền Thuyết, mỗi con tôi trả 20 triệu!"
Giang Thần mừng rỡ, nhưng trên mặt lại tỏ vẻ miễn cưỡng:
"Nể tình giao hảo bấy lâu nay, được thôi!"
"Đủ trượng nghĩa!" Doanh Âm Mạn vui mừng khôn xiết, nâng ly rượu lên, "Tôi kính anh!"
Doanh Âm Mạn hưng phấn uống liền ba ly.
Cuối cùng cũng sắp có binh chủng Truyền Thuyết rồi!
Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ.
Rất nhanh đã đến 12 giờ trưa.
[Thông báo: Sau đây là công bố thứ hạng giải đấu xếp hạng các huyện lần thứ nhất của Điếu Ngao châu.]
[Hạng 1 Bảng xếp hạng Sát Lục Lãnh Chúa thuộc về huyện Long Uyên, điểm tích lũy: 4,852 tỷ. Phần thưởng: Huyện trưởng Giang Thần nhận Toàn thuộc tính +100, toàn thể cư dân trong huyện nhận Toàn thuộc tính +40, khí vận trấn Long Uyên +10, các thị trấn khác +2.]
[Hạng 2 Bảng xếp hạng Sát Lục Lãnh Chúa thuộc về huyện Khoa Linh, điểm tích lũy: 4,378 tỷ...]
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn