Thấy Giang Thần vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, An Sơ Hạ thăm dò hỏi:
"Chẳng lẽ... cậu quyết định bỏ cuộc rồi à?"
"Thế cũng tốt, bỏ cuộc thì chỉ mất một ít tài nguyên và công trình thôi, quân tử báo thù mười năm chưa muộn mà!"
"Đợi tớ lên bản doanh cấp 3, giành được vị trí trấn trưởng rồi sẽ có quyền sử dụng "Tùy Ý Môn" trong trấn. Đến lúc đó, sẽ không ai dám bắt nạt cậu nữa đâu!"
Đúng là người trong cuộc chưa lo, người ngoài đã sốt sắng.
Tuy nhiên, nhìn An Sơ Hạ nói năng cẩn trọng, sợ làm tổn thương lòng tự trọng của mình, trong lòng Giang Thần vẫn cảm thấy ấm áp.
"Thôi ngả bài luôn nhé, anh đây không thiếu anh hùng hay binh chủng huyền thoại đâu! Trong mắt anh, thằng Lý Mộc Trạch kia chỉ là một tên tép riu thôi."
Dù sao thì cô nàng cũng chẳng tin.
An Sơ Hạ lườm Giang Thần một cái:
"Còn binh chủng huyền thoại nữa chứ? Đến lúc nào rồi mà cậu còn chém gió thế!"
Giang Thần bất lực.
Mình nói thật mà chẳng bao giờ có ai tin.
"Thôi được rồi, không tin thì thôi!"
Rồng Khổng Lồ đã đi rừng rồi, may mà hắn vừa chiêu mộ được Bán Nhân Mã.
Giang Thần chuyển camera về phía trước:
"Thấy chưa, đây là chiến binh Bán Nhân Mã của anh! Kể cả không cần binh chủng huyền thoại, cũng có thể dễ dàng diệt gọn Lý Mộc Trạch."
An Sơ Hạ sáng mắt lên:
"Mấy chiến binh Bán Nhân Mã này chắc là binh chủng hiếm nhỉ! Nhìn to con thế này chắc phải cấp 5 rồi, chẳng lẽ... cái rương báu hiếm kia của cậu mở ra binh phù à?"
Giang Thần nhún vai: "Cậu nói sao thì là vậy đi!"
An Sơ Hạ thở phào nhẹ nhõm: "Nếu vậy thì dựa vào lợi thế thủ thành, cậu cũng không phải là không có cửa thắng."
Dặn dò vài câu xong, An Sơ Hạ liền biết ý tắt video.
Giang Thần thì nhanh chóng tính toán năng lượng cần để nâng cấp.
"Nâng cấp!"
Những luồng kim quang liên tiếp lóe lên, tất cả chiến binh Bán Nhân Mã lập tức lên cấp 6, thân hình lại phình to ra một vòng.
Chiến lực đạt tới con số 30 sao kinh hoàng, có thể sánh ngang với binh chủng hiếm cấp 10.
Giang Thần hài lòng gật đầu:
"Chỉ cần đội Bán Nhân Mã này thôi cũng đủ để xử lý Lý Mộc Trạch rồi!"
Rất nhanh sau đó.
Giang Thần đã tìm thấy phòng livestream của Lý Mộc Trạch trên kênh khu vực.
Trong phòng livestream.
Lý Mộc Trạch tay cầm bảo kiếm, mình mặc ngân giáp, khí thế ngút trời, trông vô cùng ngạo nghễ.
Đứng sau hắn là một anh hùng tộc Thú, một tiểu đội Thần Xạ Thủ tộc Người và một tiểu đội Cự Ma, xem ra đều là binh chủng hiếm.
Phòng livestream cũng sôi động cực kỳ.
Là trận chiến đầu tiên giữa các lãnh chúa trong trấn tân thủ, dù thực lực hai bên chênh lệch rõ rệt, nó vẫn thu hút sự chú ý của đại đa số người chơi.
Lúc này trong phòng livestream đã có hơn tám trăm người.
Mộ Thanh Sương: "Làm người nên chừa lại một con đường, sau này còn dễ gặp nhau."
Ngụy Minh: "Giết người chẳng qua chỉ là cái đầu rơi xuống đất, nhưng mà... tôi vẫn muốn xem livestream."
Lâm Mặc: "Ha ha, quy tắc của chiến trường vạn tộc là thế, nếu Giang Thần sợ chết thì đừng tham gia. Ngược lại Lý huynh đúng là có khí phách, Lệnh Thảo Phạt này tôi đã ra giá 3 vạn linh thạch, tưởng chắc mẩm trong tay rồi, không ngờ Lý huynh còn chịu chơi hơn."
Lý Mộc Trạch cũng thấy bình luận trong phòng livestream, hắn chắp tay nói:
"Các huynh đệ thấy cả rồi đấy, Thần Xạ Thủ và Cự Ma của tôi đều đã đạt cấp 5!"
"Hôm nay livestream diệt Giang Thần, nếu các huynh đệ xem đã mắt thì hy vọng có thể tặng thưởng một đợt, tiểu đệ xin quỳ lạy cảm tạ!"
[Hệ thống: Lãnh chúa Giang Thần đã tặng 1 linh thạch]
Thông báo tặng thưởng khiến Lý Mộc Trạch ngẩn người, sau đó cười lạnh:
"Giờ mới nghĩ đến chuyện nịnh hót tao à, muộn rồi!"
Doanh Âm Mạn: "Nịnh hót? Sao tôi thấy Giang Thần đang cà khịa ông thì có!"
Sắc mặt Lý Mộc Trạch trở nên âm trầm.
Đúng lúc này.
Một cánh cổng dịch chuyển đột nhiên xuất hiện bên cạnh Lý Mộc Trạch.
Lý Mộc Trạch bình tĩnh nói vào camera:
"Tao đến chỗ Giang Thần đây, cảm nhận nỗi sợ hãi đi!"
...
Hình ảnh livestream mờ đi một lúc.
Khi rõ nét trở lại, hắn đã xuất hiện ở vị trí cách lãnh địa của Giang Thần 100 mét.
Lý Mộc Trạch nhìn lãnh địa trước mắt, chế nhạo:
"Mọi người xem này, Giang Thần đến hàng rào còn chưa thèm nâng cấp, đúng là chẳng có chút thử thách nào cả!"
Nhưng hắn vừa dứt lời.
Vút! Vút!
Hai mũi tên, một trước một sau, trong nháy mắt đã lao đến trước mặt.
Phập! Phập!
Một Thần Xạ Thủ tộc Người không kịp phòng bị, bị ghim chặt xuống đất, xem chừng không qua khỏi.
Lý Mộc Trạch không thể tin nổi mà trừng lớn mắt, phải mất đến 3 giây sau mới hoàn hồn, gào lên thảm thiết:
"A! Thần Xạ Thủ của tao!!"
Thông thường, lãnh địa tộc Người phải lên bản doanh cấp 4 mới chiêu mộ được binh chủng tinh anh là Kiếm Sĩ, và cấp 7 mới chiêu mộ được binh chủng hiếm là Trọng Kỵ Binh.
Binh chủng hiếm chết một tên cũng đủ khiến tim hắn đau như cắt mấy ngày.
"Giang Thần chết tiệt!"
"Bây giờ không ai cứu được mày đâu, nhà họ An cũng không cứu được mày, quân đội cũng không cứu được mày!"
"Dám giết binh chủng của tao, tao muốn mày phải quỳ xuống sám hối trước mặt tao!"
Phập! Phập!
Lại là hai mũi nỏ bắn tới, ghim chết thêm một Thần Xạ Thủ nữa.
"Vãi chưởng, tốc độ bắn kiểu gì thế?"
"Nếu vừa rồi nó bắn về phía mình thì..."
Lý Mộc Trạch cuối cùng cũng tỉnh táo lại sau cơn giận dữ, vội vàng hét lên rồi trốn sau lưng Cự Ma:
"Đây là tháp tên gì vậy, sao uy lực lớn thế!"
Trong phòng livestream cũng bùng nổ.
"Đại lão Giang Thần lại có tháp tên?! Sao vận may của hắn tốt thế!"
"Vận may? Tháp tên cần tinh thiết đấy, cho ông bản vẽ ông cũng không xây nổi đâu!"
"Thế thì không phải là vận may à?"
"Mà khoan, tầm bắn của tháp tên không phải là 80 mét sao? Bây giờ khoảng cách hai bên ít nhất cũng phải 100 mét chứ!"
Tất nhiên cũng có người sành sỏi.
Ngụy Minh: "Bắn ra hai mũi tên cùng lúc, tầm bắn vượt quá 100 mét, uy lực đủ sức kết liễu cung thủ hiếm! Chẳng lẽ đây là Liên Châu Tiễn Tháp? Đây chính là công trình phòng ngự cấp hiếm đấy!!"
Mộ Thanh Sương: "Chỉ có thể giải thích như vậy thôi."
Người vui nhất không ai khác ngoài An Sơ Hạ.
Cô không ngờ Giang Thần không chỉ sở hữu "binh chủng hiếm" mà còn có cả đại sát khí là "Liên Châu Tiễn Tháp".
An Sơ Hạ: "Lý Mộc Trạch, cứ đánh tiếp cũng chỉ lưỡng bại câu thương thôi, bây giờ anh rút lui vẫn còn kịp đấy?"
Trong lòng Lý Mộc Trạch đã có chút hối hận.
Kể cả có cướp được đủ tinh thiết cũng không thể bù đắp cho cái chết của hai binh chủng hiếm.
Nhưng hắn đã đâm lao thì phải theo lao.
Lệnh Thảo Phạt đã ngốn của hắn gần 5 vạn linh thạch!
Nếu cứ thế bỏ lại hai cái xác rồi tiu nghỉu rút lui, chẳng phải hắn sẽ trở thành trò cười số một của trấn 10086 hay sao?
"Chỉ cần phá hủy lãnh địa của Giang Thần và cướp đủ tinh thiết, mình có thể là người đầu tiên lên bản doanh cấp 2, biết đâu lại nhận được phần thưởng rương báu trác tuyệt của Thiên Đạo!"
Nghĩ đến đây, Lý Mộc Trạch gào lên như một con bạc khát nước:
"Chiến binh Cự Ma yểm trợ Thần Xạ Thủ, đạp nát hàng rào, phá hủy tháp tên cho tao!"
Tiếc thay.
Hắn chẳng cần phải đạp nát hàng rào làm gì.
Cổng chính lãnh địa của Giang Thần đột nhiên mở toang.
Một đội Bán Nhân Mã hùng tráng từ trong lãnh địa xông ra.
Lý Mộc Trạch vừa mừng vừa sợ:
"Ha ha, tốt, tốt lắm, lại dám ra khỏi thành à?"
"Mày sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng của mình!"
Đột nhiên.
Giọng nói của Giang Thần từ trong lãnh địa phía trước vọng ra:
"Liên Châu Tiễn, bốn phát một mục tiêu, khai hỏa!"