Giang Thần không hề tức giận, chỉ bình tĩnh nói: "Đây là kỹ năng thiên phú 【 Thần Uy Mênh Mông 】 của Thần tộc các ngươi nhỉ? Nghe nói nếu kết hợp với biểu cảm và giọng điệu bá đạo thì hiệu quả sẽ còn tốt hơn nữa..."
Chút thần uy cỏn con này, đối với mấy người Giang Thần mà nói, hoàn toàn có thể bỏ qua.
"Ngươi biết cũng nhiều đấy! Tiếc là, kết quả vẫn không thay đổi đâu!"
Tuy kỹ năng bị nhìn thấu, nhưng gã lĩnh chủ Thần tộc lại chẳng thèm bận tâm, chỉ thản nhiên nói:
"Nhớ kỹ, kẻ giết ngươi là Carmon, lĩnh chủ vĩ đại của Thần tộc!"
"Hy vọng số điểm vinh quang trên người ngươi sẽ khiến ta hài lòng!"
Hắn khẽ phất tay, mười mấy binh chủng hiếm 【 Cuồng Nhiệt Giả 】 của Thần tộc tay cầm song kiếm lập tức lao đến. Đội thần xạ thủ Nhân tộc kia cũng chẳng thèm đếm xỉa đến tình đồng tộc, bắt đầu giương cung lắp tên nhắm về phía Giang Thần.
"Giết ta?"
Giang Thần lắc đầu.
Gã lĩnh chủ Thần tộc này mang theo binh chủng hiếm tiến vào chiến trường vinh quang, nói không chừng đúng là một lĩnh chủ chơi cho vui thật.
Sau một thoáng tò mò ngắn ngủi, Giang Thần đã mất hết hứng thú với gã lĩnh chủ Thần tộc trước mặt:
"Cynthia, tốc chiến tốc thắng!"
"Vâng, lĩnh chủ đại nhân!"
Cynthia gật đầu, sau đó toàn thân lóe lên những tia điện quang lách tách.
"Lôi Bộ!"
Nguyên lý của 【 Lôi Bộ 】 rất đơn giản, ừm, chính là dùng sức mạnh sấm sét để phóng bản thân đi.
Chỉ thấy một tia điện xẹt qua khoảng không 100 mét, Cynthia tức khắc xuất hiện ngay trước mặt gã lĩnh chủ Thần tộc.
"Ngươi..."
Vẻ mặt gã lĩnh chủ Thần tộc kinh hãi.
Hắn không phải không muốn phản kích, nhưng cánh tay cầm kiếm vừa mới nhấc lên nửa tấc đã bị Cynthia dùng một thương điểm trúng trán.
Ầm!!!
Hộp sọ to lớn nát bét trong nháy mắt.
Cynthia không hề dừng tay, tiếp tục đồ sát binh chủng của gã lĩnh chủ Thần tộc, bao gồm cả đội thần xạ thủ Nhân tộc kia.
【 Nhắc nhở: Bạn đã tiêu diệt lĩnh chủ Carmon (Thần tộc), nhận được 18 vạn năng lượng, 341 điểm vinh quang. 】
Nhìn chiến lợi phẩm, Giang Thần cảm thán:
"Một lĩnh chủ Thần tộc theo hệ 'nông dân', thậm chí là chơi cho vui, mà đã có thực lực thế này, không hổ là chủng tộc top 100 trong Vạn Tộc Bảng!"
Dựa vào số năng lượng nhận được, chiến lực của gã lĩnh chủ Thần tộc này có lẽ ở mức anh hùng trác tuyệt cấp 40, tương đương với An Sơ Hạ sau khi dùng Sinh Mệnh Nguyên Chất.
Nhưng lĩnh chủ Thần tộc trước mắt chỉ là một tên tép riu, trong khi An Sơ Hạ lại là tinh anh vạn người có một của Nhân tộc.
Chênh lệch giữa hai tộc vừa nhìn đã rõ.
Đúng vậy.
Sự hùng mạnh của lãnh địa phần lớn dựa vào anh hùng và binh chủng.
Nhưng thực lực bản thân của lĩnh chủ cũng có thể đẩy nhanh tốc độ phát triển giai đoạn đầu, giống như các lĩnh chủ võ huân như Chu Diệp Thanh vậy.
Hơn nữa, binh chủng được mở khóa sau khi lãnh địa Thần tộc nâng cấp cũng mạnh hơn Nhân tộc.
Ví dụ, ở cấp 7, lãnh địa Nhân tộc thông thường sẽ mở khóa 【 Trọng Kỵ Binh 】, còn lãnh địa Thần tộc sẽ mở khóa 【 Cuồng Nhiệt Giả 】.
Cùng là binh chủng hiếm, nhưng đánh giá chiến lực của Cuồng Nhiệt Giả gấp 1.2 đến 1.4 lần Trọng Kỵ Binh.
Cộng dồn các loại chênh lệch lại, chẳng cần đến mấy năm, khoảng cách giữa lĩnh chủ hai tộc sẽ là một trời một vực.
Trong chốc lát.
Cynthia đã tiêu diệt toàn bộ kẻ địch.
Giang Thần thu dọn lại tâm trạng.
"Đến bãi quái tiếp theo thôi!"
...
Trong chiến trường vinh quang không có sự phân chia ngày đêm.
Mười tiếng trôi qua rất nhanh, nhưng sắc trời vẫn u ám như cũ.
Cách Giang Thần mấy ngàn cây số, hai thiếu nữ tộc Hồ Ly Đồ Sơn xa cách đã lâu đang tíu tít mừng rỡ.
"Nguyệt Nguyệt?"
"A a a, Hồng Hồng! Cuối cùng em cũng tìm được mọi người rồi!"
Tiểu hồ ly không có kênh chat của tộc Thiên Hồ ở Nam Ly Châu nên không thể định vị, lần này gặp được đồng tộc hoàn toàn là nhờ vận may nghịch thiên.
Ngoài Đồ Sơn Hồng Hồng ra, còn có mười mấy thiếu nữ tộc Thiên Hồ khác, đều là do Đồ Sơn Hồng Hồng tập hợp lại trong khoảng thời gian này thông qua định vị!
"Nguyệt Nguyệt, một mình em ở bên đó sống thế nào?"
"Nguyệt Nguyệt, em cấp mấy rồi, tiểu trấn ra sao, có giá trị khí vận không?"
"Nguyệt Nguyệt, lâu vậy không về, không phải là phải lòng anh chàng Nhân tộc nào rồi chứ?"
Các nàng vây quanh tiểu hồ ly, líu ríu hỏi không ngừng, vô cùng náo nhiệt!
Đồ Sơn Hồng Hồng đã 14 tuổi, tuy cũng có dáng người nhỏ nhắn xinh xắn nhưng lại mang phong thái của một ngự tỷ.
Sau cơn phấn khích, nàng véo tai tiểu hồ ly, nhẹ giọng trách mắng:
"Để em có thể trở về Nam Ly Châu, tộc trưởng đã đặc biệt chuẩn bị cho em lệnh dời thành cao cấp, vậy mà em không những không dời về, tình hình lãnh địa thế nào cũng không báo cho tộc một tiếng, em có biết mọi người lo cho em lắm không?"
"Đau đau đau! Hồng Hồng mau buông tay!" Tiểu hồ ly vội vàng nhận lỗi, "Là em không tốt, tại ở đây em gặp được nhiều bạn bè quá, các anh chị Nhân tộc đối xử với em rất tốt..."
Đồ Sơn Hồng Hồng lúc này mới yên tâm, sau đó bất đắc dĩ nói:
"Còn nữa Nguyệt Nguyệt, em lúc nào cũng hấp tấp như vậy, chỉ có một anh hùng hiếm mà cũng dám vào chiến trường vinh quang à? Em có biết lần này trong chiến trường vinh quang có cả Thần tộc, tộc Ác Ma, những chủng tộc vừa tà ác vừa mạnh mẽ không?"
Tiểu hồ ly đảo tròn mắt, nịnh nọt nói: "Hồng Hồng à, giờ không phải đã gặp được chị rồi sao! Chị sẽ bảo vệ em!"
Nhìn dáng vẻ đáng thương của tiểu hồ ly, lòng ham muốn bảo vệ của Đồ Sơn Hồng Hồng lập tức trỗi dậy mạnh mẽ:
"Nguyệt Nguyệt em yên tâm, bọn chị đã tập hợp được mấy chục chị em, hơn một ngàn binh chủng, chị còn có hai đội binh chủng trác tuyệt nữa. Chúng ta đi cùng nhau, tuy cày điểm sẽ ít đi một chút, nhưng chắc chắn sẽ đảm bảo an toàn cho em!"
Đồ Sơn Tô Tô nhỏ tuổi nhất đứng bên cạnh kiêu ngạo nói: "Nguyệt Nguyệt chị không biết đâu, trên đường đi bọn em đã dọa lui mấy tên lĩnh chủ Thần tộc và tộc Ác Ma rồi đấy!"
"Wow, Hồng Hồng có cả binh chủng trác tuyệt luôn! Còn dọa lui được cả lĩnh chủ Thần tộc và tộc Ác Ma nữa!" Tiểu hồ ly tỏ vẻ sùng bái, "Hồng Hồng ngầu quá đi!"
Lời trầm trồ của tiểu hồ ly khiến Đồ Sơn Hồng Hồng sướng đến vểnh cả đuôi, nhưng miệng vẫn khiêm tốn nói:
"Đây là việc chị nên làm, ai bảo chị là đại tỷ của các em cơ chứ!"
Chẳng ai để ý đến ánh mắt ranh mãnh trong mắt tiểu hồ ly.
Ai cũng biết.
Vạn Tộc Bảng sở dĩ gọi là Vạn Tộc Bảng là vì danh sách chỉ xếp hạng một vạn chủng tộc.
Mà những tiểu tộc như tộc Thiên Hồ thì ngay cả tư cách lên bảng cũng không có.
Đương nhiên, tộc Thiên Hồ có huyễn thuật thiên phú làm thủ đoạn bảo mệnh.
Tiểu hồ ly dĩ nhiên không dùng huyễn thuật để che giấu hành tung, mà nghênh ngang đi suốt một đường.
Có thể tưởng tượng, lĩnh chủ của các chủng tộc mạnh mẽ khi thấy một Thiên Hồ tộc lạc đàn như tiểu hồ ly, tự nhiên đều xem nàng như miếng thịt béo dâng đến tận miệng.
Kết quả dĩ nhiên là vừa cống nạp năng lượng vừa cống nạp điểm cho tiểu hồ ly.
Số lĩnh chủ dị tộc mà tiểu hồ ly thịt trên đường đi cũng không dưới 10 người.
"Hả?" Đồ Sơn Hồng Hồng cuối cùng cũng chú ý đến các Đệ Tử Thiên Âm của tiểu hồ ly, "Nguyệt Nguyệt, mấy binh chủng Nhân tộc này của em trông cũng tinh anh phết nhỉ!"
"Ha ha ha..."
Tiểu hồ ly bật cười vui vẻ:
"Không giấu nữa, em lật bài đây..."
Ngay khi nàng định giới thiệu với các tỷ muội về binh chủng mạnh mẽ xếp hạng 12 trong bảng xếp hạng binh chủng trác tuyệt của Lam Tinh, một tiếng cười khẽ đột nhiên vang lên:
"Thiếu nữ tộc Thiên Hồ à, trông có vẻ ngon miệng đấy!"
Một tiếng cười khẽ khác truyền đến:
"Vậy là, người của các ngươi đã tụ tập đủ cả rồi sao?"
Đồ Sơn Hồng Hồng biến sắc, quát khẽ: "Kẻ nào? Cút ra đây cho ta?"
Không gian gợn sóng như mặt nước.
Một bóng dáng ác ma xuất hiện giữa không trung.
Hắn chỉ cao bằng một người Nhân tộc bình thường, đôi cánh sau lưng khẽ vỗ, bên hông đeo một thanh loan đao ác ma.
Và sau lưng hắn, cũng lơ lửng mười mấy anh hùng và binh chủng đại ác ma!
Nhìn kẻ địch trước mắt, sắc mặt Đồ Sơn Hồng Hồng có chút khó coi.
"Lĩnh chủ Đại Ác Ma có sức mạnh không gian!!!"
Đồ Sơn Hồng Hồng nghiến răng nói: "Vị ác ma các hạ này, thực lực của ngài đúng là rất mạnh, nhưng chúng tôi có mấy chục người! Đánh nhau chỉ có thể lưỡng bại câu thương thôi!"
"Ha ha, lưỡng bại câu thương?"
Gã lĩnh chủ Ác Ma cười khẽ, không thèm để ý đến Đồ Sơn Hồng Hồng nữa mà quay đầu nhìn về phía tiểu hồ ly:
"Đúng là một Thiên Hồ tộc thần kỳ, ta có thể cảm nhận được luồng sinh mệnh chi lực nồng đậm trong cơ thể ngươi, lẽ nào ngươi đã ăn linh vật gì? Có lẽ ăn ngươi, ta sẽ có thể bước lên ngôi vị quân vương!"
Lời này khiến Đồ Sơn Hồng Hồng lại lần nữa biến sắc.
Bất kể là hắc ám chủng tộc, ác ma chủng tộc, hay Bất Tử tộc, "quân vương" đều đại diện cho cấp độ truyền thuyết, tức là tư chất cấp A của Nhân tộc.
Nếu lĩnh chủ Ác Ma trước mắt không phải đang khoác lác, thì có nghĩa là hắn chỉ còn cách cấp truyền thuyết một bước chân!
Một tân lĩnh chủ ác ma như vậy, sao lại xui xẻo bị mình đụng phải chứ?
Toang rồi!
Nàng lập tức nói với tiểu hồ ly: "Nguyệt Nguyệt, lát nữa em lập tức thi triển huyễn thuật chạy đi, bọn chị sẽ cố gắng kéo dài thời gian cho em."
Tiểu hồ ly cũng là lần đầu đối mặt với cường địch như vậy, bất giác lùi lại một bước.
Nhưng nàng lập tức nhớ đến con át chủ bài mà Giang Thần đưa cho mình, liền nhe nanh mèo, lớn tiếng nói:
"Ai ăn ai còn chưa biết đâu nhé? Hy vọng số điểm vinh quang trên người ngươi sẽ khiến ta hài lòng!"
Nàng lớn tiếng ra lệnh cho các Đệ Tử Thiên Âm chuẩn bị Đại Tu Di Kiếm Trận, trong tay cũng lặng lẽ cầm lên một chiếc ly rượu đỏ tươi như máu...