Là An Sơ Hạ.
Chẳng lẽ cô nàng này đã đặt cược cho mình 100 linh thạch?
An Sơ Hạ: "Giang Thần, tớ đang dẫn đại quân đi đánh Boss sử thi, không tiện gọi video, chỉ có thể nhắn tin."
Giang Thần: "Hiểu rồi, hiểu rồi."
Tớ đang bay trên trời, cũng không tiện gọi video lắm.
An Sơ Hạ: "Giang Thần, cậu đã đặt cược cho mình giành top 10000 linh thạch?"
Đã không cần che giấu.
Giang Thần: "Không sai, chính tớ đặt cược đấy!"
An Sơ Hạ: "Tớ không muốn dội nước lạnh vào cậu, nhưng mà... Ai, linh thạch của cậu có khi đổ sông đổ biển hết rồi!"
A?
Giang Thần đương nhiên còn chưa biết chuyện gì đã xảy ra sau khi hắn rời đi.
Nghe An Sơ Hạ nói vậy, mặc dù Giang Thần tự tin vào bản thân, nhưng vẫn tò mò.
Giang Thần: "Thế nào? Anh hùng của Lâm Mặc phẩm cấp rất cao à?"
Lâm Mặc cũng tham gia thảo phạt, điều này hắn biết.
An Sơ Hạ: "Đúng là rất cao, Lâm Mặc là anh hùng Trác Tuyệt, nhưng điều khiến người ta sốc hơn là Doanh Âm Mạn."
Giang Thần: "Doanh Âm Mạn thế nào?"
An Sơ Hạ: "Nàng đoạt Boss sử thi của chúng ta..."
Giang Thần: (⊙_⊙)?
Ngay sau đó.
An Sơ Hạ liền kể lại một lượt sự đáng sợ của Mông Điềm.
An Sơ Hạ: "Anh hùng của nàng ít nhất là Trác Tuyệt, thậm chí có thể là Sử Thi!!! Đáng tiếc mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tớ chưa kịp quay video, tóm lại, cậu chuẩn bị tâm lý đi là vừa!"
Giang Thần: "... Cậu sẽ không cũng đặt cược cho Doanh Âm Mạn chứ?"
An Sơ Hạ: "Đương nhiên rồi, không cược thì đúng là ngốc rồi còn gì? Tớ đặt hết 50 vạn linh thạch vào, lợi nhuận định kỳ 28%, tương đương với kiếm lời không công 14 vạn linh thạch, thật ra nghĩ lại cũng thấy vui phết!"
Giang Thần: "..."
An Sơ Hạ: "Thế nào?"
Giang Thần: "Không, không có gì!"
Hắn rốt cuộc biết, vì sao vào phút chót, bể cược lại điên cuồng tràn vào mấy trăm vạn linh thạch.
"Doanh Âm Mạn này đúng là Thần Tài của mình mà!"
"Nắm giữ anh hùng Trác Tuyệt, thậm chí anh hùng Sử Thi... Xem ra Doanh Âm Mạn không phải con cháu Doanh gia bình thường, rất có thể là con cháu dòng chính!"
Nghĩ đến đây, Giang Thần dặn dò An Sơ Hạ một câu.
Giang Thần: "Sơ Hạ, ngày mốt chính là ngày thứ ba mở khu, lĩnh chủ có thể đi lại Lam Tinh một lần, cậu trở lại Lam Tinh về sau, điều tra một chút lai lịch của Doanh Âm Mạn này."
Giang Thần: "Mặt khác, về nhà xin mẹ thêm ít tiền đi!"
An Sơ Hạ: "Ừm, cậu không nói tớ cũng sẽ đi thăm dò. Còn linh thạch, tính cả lần này kiếm được, trong tay tạm thời cũng đủ dùng."
Giang Thần: "Cậu thật đáng yêu!"
An Sơ Hạ: "..."
Đóng giao diện chat.
"Nếu thật là anh hùng Sử Thi, vẫn có chút uy hiếp với Nữ Đế!"
"Chủ yếu là, chưa tận mắt thấy anh hùng này chiến đấu, khó mà phán đoán chiến lực của nàng!"
"May mắn Sơ Hạ cung cấp tin tức này, nếu không còn thật dễ dàng lật kèo!"
Đã như vậy...
Giang Thần vỗ vỗ lưng Nữ Đế.
"Thăng cấp!"
Nữ Đế thoáng chốc toàn thân cứng đờ, ngượng ngùng nói:
"Ngươi muốn ôm thì ôm cho đàng hoàng, lại động tay động chân, thì đi mà ôm Cynthia!"
Vừa dứt lời.
Vầng sáng vàng óng nồng đậm dâng lên.
【 Tiêu hao 47600 năng lượng, anh hùng Nữ Đế của ngươi thăng cấp, hiện tại cấp 7. 】
【 Tiêu hao 60800 năng lượng, anh hùng Nữ Đế của ngươi thăng cấp, hiện tại cấp 8. 】
【 Tiêu hao 75600 năng lượng, anh hùng Nữ Đế của ngươi thăng cấp, hiện tại cấp 9. 】
【 Tiêu hao 92000 năng lượng, anh hùng Nữ Đế của ngươi thăng cấp, hiện tại cấp 10. 】
Lên tới cấp 10, chiến lực Nữ Đế tăng vọt, chính thức đạt mốc 200 tinh.
Mặt Giang Thần đầy vẻ xót xa, nói nhỏ bên tai Nữ Đế:
"27 vạn năng lượng! Không hổ là anh hùng Truyền Thuyết!"
"Nữ Đế, chuyến này tương đương với mọi người làm việc không công cho cô!"
Khi nhìn thấy chiến lực của Nữ Thần Chiến Sĩ vượt xa binh chủng cùng cấp, Giang Thần vốn định nâng cấp Nữ Thần Chiến Sĩ trước!
30 vạn năng lượng, đủ để tất cả Nữ Thần Chiến Sĩ lên tới cấp 7.
Thế nhưng một lời của An Sơ Hạ lại khiến hắn thay đổi chủ ý.
Mấy trăm vạn linh thạch trong bể cược, hắn nhất định phải thắng!
Có số linh thạch này, Giang Thần thậm chí có thể thử xây dựng kiến trúc binh chủng Sử Thi tự có của Nữ Đế 【 Thiên Âm Các 】.
Nữ Đế sau khi thăng cấp đứng hình một lát, lúc này mới nhận ra mình đã hiểu lầm.
Nàng đột nhiên nhớ tới, hành động vừa rồi của mình, Lĩnh chủ đại nhân hình như gọi đó là "dao động trước".
"Thật xin lỗi... Lĩnh chủ đại nhân! Thiếp thân còn tưởng rằng Lĩnh chủ đại nhân là tên biến thái, thật sự là thất lễ quá!"
Giang Thần cảm thán nói:
"Không sao, lần sau ta lại có cùng loại "dao động trước" lúc, cô đừng hiểu lầm nữa là được!"
Nói rồi, Giang Thần như làm mẫu, lại vỗ vỗ lưng Nữ Đế.
Nữ Đế đỏ mặt đáp ứng:
"Sẽ không! Sẽ không!"
Tích tích tích _ _ _
Thông báo tin nhắn bạn bè vang lên lần nữa.
Lần này lại là tiểu hồ ly.
Lần trước hợp tác vui vẻ, cho nên tiểu hồ ly trở thành người bạn thứ hai của Giang Thần.
Đồ Sơn Nguyệt Nguyệt: "Giang Thần ca ca, Nguyệt Nguyệt vào mấy giây cuối cùng đã đặt cược cho anh 100 linh thạch, sau đó phát hiện lại có người đặt cược cho anh 10000 linh thạch."
Đồ Sơn Nguyệt Nguyệt: "Anh nói thật đi, Nguyệt Nguyệt có phải đặt cược ít quá không?"
Giang Thần giận dữ.
Lại là con cáo nhỏ này!
Giang Thần: "Cô cược cho tôi làm gì, ngứa tay đúng không? Cô không có đặt cược ít, mà là đặt cược nhiều! Không cược mới là tốt nhất!"
Tiểu hồ ly đặt cược 100 linh thạch, tương đương với chia cho hắn 1% lợi nhuận.
Đồ Sơn Nguyệt Nguyệt: "Ô ô ô, anh nói như vậy, chứng tỏ em quả nhiên đặt cược ít, Nguyệt Nguyệt cảm giác mình bỏ lỡ cả trăm triệu..."
Giang Thần tức giận cười.
Giang Thần: "Cô cũng không ngốc!"
Đồ Sơn Nguyệt Nguyệt: "Giang Thần ca ca tự tin như vậy, chẳng lẽ ngoại trừ binh chủng Trác Tuyệt ra, anh còn có anh hùng Trác Tuyệt?"
Không đợi Giang Thần trả lời, lời nói của tiểu hồ ly liền chuyển ngoặt.
Đồ Sơn Nguyệt Nguyệt: "Trời ạ, Giang Thần ca ca mau nhìn kênh khu vực! Hình như là anh hùng Sử Thi xuất hiện rồi!"
Đồ Sơn Nguyệt Nguyệt: "Nguyệt Nguyệt thật sự là ngứa tay, đặt cược cho anh làm gì? Ô ô ô, 100 linh thạch đổ sông đổ biển hết rồi!"
Giang Thần mở kênh khu vực nhìn một cái, sau đó trêu chọc tiểu hồ ly một câu.
Giang Thần: "Cô cứ như vậy không có lập trường thế à? Kẻ địch đến, cô nhất định là phản đồ!"
Đồ Sơn Nguyệt Nguyệt: "Hừ, Nguyệt Nguyệt 10 tuổi, đã lớn rồi, sẽ không làm phản đồ!"
Giang Thần đậu đen rau muống: "10 tuổi à, giỏi ghê!"
Trong kênh khu vực.
"Vãi chưởng, vì sao tỷ lệ cược của đại lão Doanh Âm Mạn đột nhiên hạ xuống 28%?"
"Ha ha ha, các ngươi đám tép riu, anh đây đang ở cùng đại lão Doanh Âm Mạn, các ngươi không nhìn thấy anh hùng của đại lão Doanh Âm Mạn bá đạo cỡ nào đâu!"
"Nổ tung trời, một chiêu tiêu diệt mấy chục binh chủng luôn đó!!"
"Đáng tiếc, mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, chưa kịp bật quay video!"
Dù sao bể cược đã khóa lại.
Chứng kiến Mông Điềm ra tay, các lĩnh chủ có mặt không còn lo lắng gì nữa, ào ào khoe khoang trong nhóm chat.
Nhưng các lĩnh chủ có mặt dù sao cũng chỉ có vài chục người, mà lĩnh chủ tiểu trấn có gần ngàn người.
Hành động gây thù chuốc oán như vậy, đương nhiên bị chửi tơi bời.
"Các ngươi đắc ý cái quái gì! Đồ tiểu nhân đắc chí!"
"Cờ bạc thắng nhất thời sướng, cờ bạc thua ra lò hỏa táng!"
"Chúng ta còn có đại lão Lâm Mặc, đại lão Lâm Mặc đã dám đề xuất mở cược, nhất định cực kỳ tự tin vào bản thân!"
"Đúng, đại lão Lâm Mặc tất thắng!"
Cái này lúng túng.
Lâm Mặc sợ bị nước bọt nhấn chìm, căn bản không dám lên tiếng.
Có người kịp phản ứng.
Ngụy Minh: "Được lắm Lâm Mặc, cậu mượn tôi 10 vạn linh thạch, chính là để đặt cược cho đại lão Doanh Âm Mạn đúng không! Tôi hảo ý cho cậu mượn linh thạch, tin tức quan trọng như vậy mà lại không nói cho tôi."
Lâm Mặc: "Ngụy huynh nói chuyện cẩn thận một chút, đừng quên tôi còn nợ cậu tiền đấy."
Ngụy Minh: "Lâm huynh chớ trách, tiểu đệ nhất thời lỡ lời, ngài đại nhân không chấp tiểu nhân đâu."
Lâm Mặc: "Dễ nói mà, dễ nói mà!"
Mộ Thanh Sương: "Ai, nợ tiền mới là bố đời, thật sự là đạo đức suy đồi!"
Liên quan đến trận cá cược mấy trăm vạn linh thạch, khiến kênh khu vực chưa bao giờ náo nhiệt đến thế.
Từng tin nhắn hiện lên, lại trong nháy mắt bị những tin nhắn tiếp theo bao phủ.
Cứ như vậy, 20 phút trôi qua rất nhanh.
"10..."
"9..."
"8..."
Một lĩnh chủ hóng hớt, bắt đầu đếm ngược trong kênh khu vực.
Khiến Giang Thần cũng thấy hơi căng thẳng!
【 Dưới đây công bố bảng xếp hạng chiến lực anh hùng... 】