Bài phát biểu của Hạ Tề lập tức nhận được sự hưởng ứng mãnh liệt.
"Đúng vậy, thằng nhóc Giang Thần này ngông cuồng quá, đến ông trời cũng nhìn không nổi, phái chúng ta đến đây thu thập hắn!"
"Tao tính nhẩm rồi, cộng thêm thu nhập từ việc bán trang bị tinh xảo và linh thực, trên người hắn có ít nhất 500 vạn linh thạch!!!"
"Phát tài rồi, phát tài rồi!"
"Nếu đã là ý trời, sao chúng ta không cắt máu ăn thề, sau này cùng tiến cùng lùi?"
Lời vừa dứt, một đám thiếu niên mắc bệnh ảo tưởng sức mạnh lập tức sôi trào nhiệt huyết.
"Thống nhất tân thủ tiểu trấn..."
"Lật đổ Thanh quốc mục nát..."
"Chân đạp tinh không vạn tộc..."
"Mọi người chờ chút, tôi đi lấy bát!"
Bầu không khí sôi sục khiến Hạ Tề vô cùng hài lòng:
"Sau khi xử lý xong Giang Thần, chúng ta sẽ bắt chước cách hắn đối phó với Lý Mộc Trạch, trước tiên chặt một tay của hắn!"
"Sau khi ép hắn giao ra toàn bộ tài sản, chúng ta sẽ..."
Hạ Tề làm động tác cắt ngang cổ, ánh mắt đằng đằng sát khí.
Ngay sau đó.
Hạ Tề nhìn về phía Lâm Mặc đang cau mày không nói lời nào:
"Đại lão Lâm Mặc có ý kiến gì không?"
Sắc mặt Lâm Mặc liên tục thay đổi.
Nắm đấm siết chặt rồi lại buông ra, buông ra rồi lại siết chặt.
Mãi mười giây sau, Lâm Mặc mới đứng dậy, nghiêm mặt nói:
"Tiểu đệ thực sự không làm được chuyện giết người cướp của, chỉ có thể chúc các vị huynh đệ hành động thuận lợi!"
Hạ Tề thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nếu Lâm Mặc tham gia, vị trí lão đại của hắn sẽ không còn vững chắc.
Nhìn Lâm Mặc dẫn quân rời đi, Hạ Tề châm chọc:
"Cái gì mà 'không làm được chuyện giết người cướp của', chẳng qua là nhát gan mà thôi!!"
Rồi hắn lớn tiếng hô:
"Các huynh đệ, theo ta tiến đến mỏ vàng, kẻo để lâu, thằng nhóc Giang Thần kia lại sinh nghi!"
Đội ngũ hơn một ngàn người hùng hổ lên đường.
Hai giờ sau.
"Cuối cùng cũng đến!"
Lúc này trời đã nhá nhem tối.
Sau khi Hạ Tề bố trí cho đám lĩnh chủ mai phục xong, hắn đứng từ xa chụp một tấm ảnh mỏ vàng.
Tiếp theo là công đoạn quan trọng nhất trong kế hoạch: dụ Giang Thần ra.
Để lấy được lòng tin của Giang Thần, Hạ Tề mạnh dạn gọi video.
Cuộc gọi video được kết nối gần như ngay lập tức.
Bên kia, Giang Thần tỏ vẻ không vui: "Sao lâu thế?"
Hạ Tề khúm núm nói: "Vì khoảng cách quá xa nên đã trễ mất hai tiếng, mong đại lão thứ lỗi!"
"Thôi được!" Giang Thần khoát tay, thản nhiên hỏi: "Tìm được mỏ vàng rồi chứ?"
Hạ Tề lập tức gửi ảnh qua: "Mời đại lão xem qua!"
Giang Thần cau mày: "Nhìn thì đúng là giống mỏ vàng, nhưng khoảng cách hơi xa nhỉ!"
Hạ Tề giải thích theo kịch bản đã chuẩn bị sẵn: "Trời hơi tối, với lại quái vật canh giữ mỏ vàng là Địa Quỷ Xạ Thủ cấp 12, nên tôi chỉ có thể chụp vài tấm từ xa thôi!"
Giang Thần dường như đã chấp nhận lời giải thích này:
"Nếu vậy, ta sẽ tự mình đến kiểm tra hàng, sau đó sẽ thanh toán linh thạch cho ngươi!"
Hạ Tề kích động đến mức suýt nhảy cẫng lên.
Hạ Tề: "Đây là tọa độ của tôi (nhấn để xem), ngài cứ mở Tùy Ý Môn đến đây là được. Tiểu đệ xin chờ đại lão Giang Thần giá lâm."
Điều khiến hắn thấy kỳ lạ là, Giang Thần ở đầu bên kia dường như còn vui hơn cả hắn.
Nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng mỏ vàng có tầm quan trọng đặc biệt đối với Giang Thần.
Sau khi tắt máy truyền tin, Hạ Tề vung nắm đấm:
"Xong rồi!"
Rất nhanh.
Một cánh Tùy Ý Môn mở ra ngay bên cạnh Hạ Tề, Cynthia và Gisele bước ra đầu tiên.
Sau khi hai vị thủ lĩnh nữ thần chiến binh xác nhận không có nguy hiểm, họ mới vẫy tay về phía Tùy Ý Môn.
Ngay sau đó.
Giang Thần bước ra khỏi Tùy Ý Môn dưới sự hộ vệ của Nữ Đế và mười nữ thần chiến binh.
Cuối cùng mới là hơn mười nông dân, bao gồm cả Nông Nhất.
Nhìn Nữ Đế phong hoa tuyệt đại cùng mười hai nữ chiến binh có thân hình hoàn mỹ tuyệt sắc, Hạ Tề bất giác nuốt nước bọt.
Trong lòng vừa ghen tị, vừa may mắn.
Ghen tị vì Giang Thần có diễm phúc như vậy.
May mắn là Giang Thần quá kiêu ngạo, lại không cử đội Bán Nhân Mã cấp Trác Việt kia đến hộ vệ.
"Hoan nghênh đại lão Giang Thần giá lâm, mời đại lão xem, mỏ vàng ở ngay trong thung lũng kia!"
Hạ Tề chỉ tay:
"Cách đây khoảng vài trăm mét!"
Giang Thần vỗ vai Hạ Tề, khích lệ:
"Ngươi làm tốt lắm, đi thôi, đi kiểm hàng cùng ta!"
Hạ Tề vội vàng nặn ra một nụ cười:
"Đại lão đùa rồi, tôi đâu có binh hùng tướng mạnh như ngài, đi vào khu vực quái cấp 12 thì mạo hiểm quá!"
Đùa chắc.
Nữ tử cung trang phong hoa tuyệt đại bên cạnh Giang Thần hẳn là "Nữ Đế" đứng đầu bảng xếp hạng chiến lực anh hùng.
Nếu đi theo vào, một khi giao tranh nổ ra, mình bị giết trong một nốt nhạc thì sao.
Giang Thần cũng không ép.
"Ta chỉ muốn xác nhận mỏ vàng không có vấn đề gì rồi chuyển tiền cho ngươi tại chỗ thôi! Nếu ngươi không muốn thì cũng đành vậy!"
Nói xong, Giang Thần dẫn Nữ Đế và các nữ thần chiến binh tiến vào thung lũng.
Hạ Tề run rẩy nói:
"Quá thuận lợi, xem ra ông trời cũng muốn Giang Thần trở thành bàn đạp trên con đường quật khởi của ta!"
Cứ như thể Giang Thần đang chủ động phối hợp với hắn vậy.
...
"Lĩnh chủ đại nhân, cách đây vài trăm mét có khoảng hơn một ngàn binh chủng sơ cấp, chiến lực đa số từ 10 đến 30 sao!"
Nữ Đế đi sóng vai cùng Giang Thần, môi khẽ mấp máy:
"Không ra tay sao?"
Giang Thần bình tĩnh đáp:
"Không vội, bọn chúng bây giờ quá phân tán, khoảng cách cũng quá xa, tiêu diệt toàn bộ sẽ rất phiền phức."
Còn một lý do nữa Giang Thần không nói ra.
Tuy trong chiến trường vạn tộc, nắm đấm chính là chân lý.
Nhưng loài người dù sao cũng là sinh vật có trí tuệ, có quan niệm thiện ác cơ bản.
Tiếp theo hắn sẽ phải chém giết mười mấy lĩnh chủ, Giang Thần không muốn bôi nhọ danh tiếng của mình và trở thành kẻ thù chung của mọi người khi không có bất kỳ lợi ích nào.
Hắn nghĩ đến điều gì đó, nói với Cynthia:
"Bảo mọi người ra tay trước, trận chiến với đám quái canh giữ mỏ vàng phải thật nảy lửa vào!"
"Nảy lửa?" Cynthia ngẩn ra, cau mày nói: "Lĩnh chủ đại nhân, thế này thì làm khó các chị em quá!"
Giang Thần cũng biết điều này hơi khó.
"Vậy thì cố gắng hết sức đi!"
Nữ Đế cười khẽ: "Lĩnh chủ đại nhân, ngài đây là đang gài bẫy đấy à!"
Giang Thần lườm Nữ Đế một cái: "Nói bậy, bản lĩnh chủ là người bị hại, bị ép tự vệ phản kích!"
Nữ Đế lại nghiêm mặt lại, khẽ nói:
"Lĩnh chủ đại nhân, con chim ưng trên đầu có người điều khiển."
"Chim ưng?"
Giang Thần sững sờ, rồi lập tức nghĩ ra điều gì đó:
"Ha ha, bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau!"
"Vậy thì để xem, rốt cuộc ai là bọ ngựa, và ai mới là chim sẻ?"
...
Trong một khu rừng cách đó ba cây số.
Lâm Mặc hỏi anh hùng của mình:
"Garcia, sao rồi?"
Garcia là anh hùng phẩm chất trác tuyệt, chức nghiệp là Thủ Hộ Giả Rừng Cây.
Lúc này, hai mắt Garcia trống rỗng, đang thông qua kỹ năng [Cùng Hưởng Tầm Nhìn] với thú cưng chim ưng của mình để quan sát động tĩnh xung quanh mỏ vàng.
"Bẩm lĩnh chủ đại nhân, lĩnh chủ Giang Thần đã tiến vào vòng mai phục! Nhưng lần này, lĩnh chủ Giang Thần mang theo không phải là Bán Nhân Mã, mà là một đội nữ binh chủng mà thuộc hạ chưa từng thấy qua!"
"Nữ binh chủng?"
Lâm Mặc ngẩn người, rồi cau mày:
"Xem ra, là ta đã đánh giá cao Giang Thần rồi!"
"Một trong những con át chủ bài của Giang Thần, đội Bán Nhân Mã cấp Trác Việt kia, lần này lại không mang theo?"
"Chẳng lẽ hắn thật sự cho rằng, chiếm được vị trí đầu bảng xếp hạng chiến lực anh hùng thì cả cái tiểu trấn này không ai dám đối đầu với hắn sao? Đúng là ngây thơ!"
Garcia lo lắng nói:
"Như vậy có thể thuận lợi giết chết Giang Thần, chẳng phải tốt hơn sao?"
Lâm Mặc lắc đầu:
"Nhưng thứ ta muốn, là bọn chúng lưỡng bại câu thương!"
"Với đội chiến binh Bán Nhân Mã đó, Giang Thần dù có chết cũng sẽ gây trọng thương cho đám lĩnh chủ kia, đến lúc đó ta lại ra mặt dọn dẹp tàn cuộc, ngư ông đắc lợi!"
"Nào ngờ Giang Thần lại cuồng vọng tự đại đến thế, thật khiến ta quá thất vọng!"
Đột nhiên.
Garcia nói nhanh:
"Lĩnh chủ đại nhân, trận chiến ở mỏ vàng bắt đầu rồi!"