Virtus's Reader
Toàn Dân Lĩnh Chủ: Vô Địch Theo Triệu Hoán Nữ Đế Bắt Đầu

Chương 33: CHƯƠNG 33: GIẾT SẠCH TOÀN BỘ! KÊNH CHAT TĨNH LẶNG NHƯ TỜ!

"Vâng!"

Các Nữ Thần Chiến Sĩ đồng thanh đáp lời.

*Rắc!*

Hai cây đoản thương khớp chuôi vào nhau, trong nháy mắt biến thành một cây trường thương dài hơn 2 mét.

Động tác gọn gàng dứt khoát, đều tăm tắp.

Ngay sau đó.

Các nàng lùi lại một bước, thân thể hơi cong, cột sống như rồng, cánh tay như cung.

Trên trường thương, lôi điện quấn quanh, phát ra tiếng kêu lanh lảnh.

"Phóng!"

*Ầm! Ầm! Ầm!*

Không phải tiếng "vút vút" của mũi tên, cũng chẳng phải tiếng "gào thét" của vũ khí ném.

Mà là tiếng nổ vang như sấm sét giữa trời quang.

Mười hai cây lôi thương hóa thành mười hai con cuồng long sấm sét, gầm thét lao ra...

*Phụt! Phụt! Phụt!*

Những sinh vật cản đường lôi thương.

Bất kể là binh chủng, anh hùng, hay lĩnh chủ...

Bất kể là phổ thông, tinh anh, hay hiếm có...

Dưới động năng kinh hoàng, tất cả đều nổ tung thành một đám sương máu.

Cuối cùng.

Mười hai cây lôi thương xuyên thủng toàn bộ quân đội của liên minh lĩnh chủ, bay xa hơn trăm mét nữa mới cạn sức cắm phập xuống đất.

Trong đại quân, mười hai rãnh tử vong chi chít những mảnh thịt vụn và chân tay cụt đã được tạo ra.

Cái mỹ học bạo lực này khiến Giang Thần tâm thần chấn động, hắn thỏa mãn thốt lên:

"Đã! Đúng là đã vãi!"

Ngay cả Nữ Đế cũng phải nghiêm mặt nói:

"Nếu mười hai người Cynthia đồng loạt phóng lôi thương khóa chặt vị trí của ta, ta cũng chỉ có ba thành chắc chắn giữ được mạng!"

Hạ Tề không biết là vận may hay vận rủi.

Hắn ở tận cuối đội hình, nên lực đạo của lôi thương chỉ còn chưa đến ba thành.

Dù vậy, lồng ngực hắn vẫn bị xuyên thủng, lực lượng khổng lồ cuốn phăng mọi nội tạng, chỉ còn lại vài chiếc xương sườn gắng gượng chống đỡ nửa thân trên.

"Ta..."

Di ngôn còn chưa kịp nói, nửa thân trên của Hạ Tề đã gãy gập xuống đất, tắt thở.

Miễn cưỡng coi như giữ được toàn thây.

Những lĩnh chủ may mắn sống sót cuối cùng cũng sụp đổ.

"Chạy mau!"

"Hu hu hu, đừng giết tôi!"

"Giang Thần đại lão, em sai rồi! Em không dám nữa đâu, tha cho em một mạng!"

"Mày chỉ là một thằng dân thường, nếu dám giết tao, gia tộc tao sẽ khiến mày không bao giờ về được Lam Tinh!"

Tiếng la hét, tiếng cầu xin tha thứ, tiếng đe dọa, vang vọng khắp bầu trời đêm.

Vài kẻ đầu óc còn lanh lợi cuối cùng cũng nhớ ra sở thích của Giang Thần.

"Giang Thần đại lão, tôi có tiền chuộc mạng! Chỉ cần không giết tôi, tôi nguyện ý giao ra toàn bộ linh thạch!"

"Tiểu muội tuy không có tiền trong người, nhưng là người của Trương gia ở thành phố Bạch Hà, Trương gia chắc chắn sẽ trả một khoản tiền chuộc lớn! Hơn nữa... tiểu muội còn có thể hầu hạ ấm giường..."

Nhưng ánh mắt Giang Thần vẫn lạnh như băng.

Hắn biết.

Nếu mình rơi vào tay đám người này, chắc chắn là thập tử vô sinh.

Bởi vì hắn là dân thường, đám con ông cháu cha này sẽ chẳng có gì phải kiêng dè. Dù sao thì trước mặt các gia tộc lĩnh chủ hùng mạnh, quân đội cũng phải nhượng bộ.

Quan trọng nhất là, đám này đã hết tiền rồi.

Vậy nên lựa chọn tốt nhất chính là, không chừa một mống.

Cynthia không nhận được mệnh lệnh mới, tự nhiên hiểu quyết định của Giang Thần.

Nàng đưa tay ra hư nắm.

Những cây lôi mâu vốn đang cắm ở cách đó vài trăm mét bỗng biến mất tại chỗ, lúc xuất hiện lại đã nằm gọn trong tay Cynthia.

Chiêu này khiến Giang Thần ngưỡng mộ không thôi:

"Ngầu bá cháy! Không hổ là bản mệnh thần binh! Lại còn có cả trận pháp không gian!"

Binh chủng Nữ Thần Chiến Sĩ này, hắn thật sự càng nhìn càng thích!

Các Nữ Thần Chiến Sĩ khác cũng làm theo, triệu hồi vũ khí của mình, sau đó lao về phía những lĩnh chủ còn sống sót.

*Ting ting ting...*

Lại là An Sơ Hạ.

An Sơ Hạ: "Giang Thần, cậu đang ở đâu? Có nguy hiểm không? Đánh không lại thì đừng cố nhé! Bọn họ đông lắm đấy!"

"Ủa, sao con bé này biết mình đang đánh nhau?"

Giang Thần chỉ thắc mắc một giây rồi vỗ đầu:

"Trí nhớ của mình tệ thật, quên mất là khi lĩnh chủ chết, kênh khu vực sẽ có thông báo!"

Trước mắt vẫn còn địch, nên Giang Thần không vội trả lời An Sơ Hạ.

Hắn không biết rằng.

Kênh khu vực đã loạn cào cào lên rồi!

...

Sau khi màn đêm buông xuống.

Các lĩnh chủ vừa ăn tối, vừa vào kênh khu vực chém gió.

Về đêm, tầm nhìn của các đơn vị bị ảnh hưởng rất nhiều.

Để an toàn, phần lớn lĩnh chủ đều chọn nghỉ ngơi hoặc đi farm quái ở khu vực cấp thấp.

"Hôm nay Bảng Xếp Hạng Chiến Lực Anh Hùng biến động liên tục, tuy thua ít tiền nhưng mà kích thích thật!"

"Thị trấn của chúng ta đúng là ngọa hổ tàng long! Lâm Mặc đại lão đã đủ mạnh rồi, ai ngờ Giang Thần đại lão và Doanh Âm Mạn đại lão còn mạnh hơn!"

"Mọi người đoán xem, sau này ai sẽ trở thành trấn trưởng của chúng ta?"

"Còn phải nói, đương nhiên là Thần ca ca của em rồi!"

"Lầu trên ơi, tôi biết Giang Thần đại lão đẹp trai, nhưng đừng sùng bái cá nhân thế chứ!"

"Giang Thần đại lão tuy trâu bò, nhưng gia thế lại kém xa. Lỡ chọc giận Doanh Âm Mạn đại lão, bà ấy thừa dịp ngày kia về Lam Tinh lại vác thêm mấy cái binh phù sử thi tới thì..."

"Hừ, dù sao Giang Thần ca ca là nhất, có muốn cá cược một ván nữa không?"

"Thôi thôi, phải có 100 lĩnh chủ trong thị trấn đạt cấp 3 thì mới gỡ bỏ được rào chắn, mở ra cuộc chiến tranh đoạt chức trấn trưởng. Giờ mọi người còn chưa lên nổi cấp 2, lo xa làm gì?"

"Nhắc đến cấp 2, sao Thiên Đạo vẫn chưa công bố chế độ thưởng khi thăng cấp 2 nhỉ?"

Ngay lúc các lĩnh chủ đang chém gió vui vẻ.

[Thông báo khu vực: Lĩnh chủ Hạ Tề đã bị Lĩnh chủ Giang Thần tiêu diệt.]

"Chắc sắp rồi đó!"

[Thông báo khu vực: Lĩnh chủ Vương Xán đã bị Lĩnh chủ Giang Thần tiêu diệt.]

[Thông báo khu vực: Lĩnh chủ Vương Mãnh đã bị Lĩnh chủ Giang Thần...]

Mười hai thông báo tử vong liên tiếp khiến kênh khu vực đột ngột im bặt.

Trọn vẹn một phút đồng hồ.

Không một lĩnh chủ nào gửi thêm tin nhắn.

Tất cả dường như đều bị tin tức này làm cho chết lặng.

Chiến Trường Vạn Tộc là một thế giới thực.

Chết là hết.

Chẳng có điểm hồi sinh nào đâu...

Ừm, nói vậy cũng không hoàn toàn chính xác.

Phải nói là: Có lẽ có cách để hồi sinh, nhưng trong lịch sử Nhân tộc chưa từng xuất hiện.

"Hôm nay là Cá tháng Tư à?"

Cuối cùng cũng có người không chịu nổi sự im lặng chết chóc này.

"Đếm đi, 18 lĩnh chủ chết trong nháy mắt!"

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Sợ vãi, server mở được một ngày, tổng số lĩnh chủ chết trong thị trấn chúng ta mới có 8 người, giờ một phát bay màu 18 người!"

"Hạ Tề, Vương Xán... Mấy người này đều là người của gia tộc lĩnh chủ, tuy không so được với An gia, Lâm gia, nhưng cũng là gia tộc có máu mặt."

"Thù sâu oán nặng đến mức nào mà khiến Giang Thần đại lão không tiếc trở mặt với nhiều gia tộc lĩnh chủ như vậy?"

"Sắp có biến rồi!"

An Sơ Hạ: "Giang Thần không trả lời tin nhắn của tôi, làm sao bây giờ!!! Tôi nói trước ở đây, ai dám động đến một sợi tóc của Giang Thần, tôi với kẻ đó không chết không thôi!"

"Chị đại ơi, là Giang Thần đại lão đang giết người khác mà..."

An Sơ Hạ: "Tôi không quan tâm!"

Cuối cùng cũng có người đưa ra suy đoán hợp lý nhất:

"Chắc là... Giang Thần đại lão chôn mìn rồi bị bọn họ vô tình giẫm phải thôi...!"

"Sao mình không nghĩ ra nhỉ, là tai nạn thì tốt rồi!"

Vừa dứt lời.

[Thông báo khu vực: Lĩnh chủ Khổng Quang đã bị Lĩnh chủ Giang Thần tiêu diệt.]

"..."

"..."

"..."

"Tàn nhẫn quá, ai liên lạc được với Giang Thần đại lão không, bảo anh ấy đừng giết nữa."

[Thông báo khu vực: Lĩnh chủ Trương Manh đã bị Lĩnh chủ Giang Thần tiêu diệt.]

"Đến cả con gái cũng giết!!!"

"Chắc là... cô gái đó xấu quá thôi!"

Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người trong thị trấn 10086, đám lĩnh chủ này đang bị Giang Thần đồ sát với tốc độ vài giây một mạng.

Cuối cùng có người không chịu nổi.

"Các huynh đệ, tôi thấy hơi khó ở, xin phép lượn trước!"

"Đây là đồ sát mà! Giang Thần điên rồi sao?"

"Chẳng lẽ... Giang Thần muốn đi theo con đường "Huyết Tinh Lĩnh Chủ"?"

"Nghe nói Giang Thần mồ côi cha mẹ, không vướng bận gia đình, đúng là ứng cử viên trời chọn cho con đường Huyết Tinh Lĩnh Chủ mà!"

Nghe thấy bốn chữ "Huyết Tinh Lĩnh Chủ".

Tất cả mọi người đều câm như hến.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!