Virtus's Reader
Toàn Dân Lĩnh Chủ: Vô Địch Theo Triệu Hoán Nữ Đế Bắt Đầu

Chương 333: CHƯƠNG 333: LỤC VĨ THIÊN HỒ! VẠN TỘC TRANH PHONG!

Rất nhanh.

Một lãnh chúa của Thần Châu đã ra mặt làm chứng, tuyên bố rằng quả đạn hòa bình này là do Thần Châu bắn ra.

Không rõ gã lãnh chúa này đã bị mua chuộc, hay là một tên nội gián ẩn mình ở Thần Châu, giờ phút này lại kể lể có đầu có đuôi, thậm chí còn đặt cho quả đạn hòa bình này một cái tên là "Thần Châu số 1".

Không biết quốc sứ Đăng Tháp đã dùng thủ đoạn gì mà mấy lãnh chúa Anh Hoa may mắn sống sót sau vụ nổ cũng đồng loạt đổi giọng.

"Lúc đó, tín hiệu dao động không gian mà chúng tôi dò được không phải của chiến hạm Inno, mà là của Thận Lâu."

"Ai cũng biết, trong khu tân thủ, người sở hữu Thận Lâu cấp Truyền Thuyết chỉ có Thần Châu thôi, ngay cả quốc gia Anh Hoa của chúng tôi cũng không có."

Người sáng suốt đều nhìn ra được, Đăng Tháp quốc đã quyết tâm hắt nước bẩn lên người Thần Châu.

Đối với hành vi này, tất cả mọi người đều tức giận không thôi.

Dân chúng Anh Hoa quốc càng hô vang khẩu hiệu "một trăm triệu người cùng ngọc nát", đòi đồng quy vu tận với Đăng Tháp quốc...

. . .

Đến khi tin tức truyền tới đảo Ngõa Hồ thì đã là mấy ngày sau.

Giang Thần đang cùng Doanh Âm Mạn, An Sơ Hạ và Tiểu Hồ Ly thảo luận chiến thuật.

Lần này là thảo luận chiến thuật thật sự!

"Haha, Anh Hoa quốc vậy mà bị dính đòn tấn công hòa bình thật kìa!"

Tiểu Hồ Ly reo lên một tiếng, sau đó bồi thêm một câu:

"Đúng là chó cắn chó mà..."

Nụ cười của Giang Thần cứng đờ, hắn liếc Tiểu Hồ Ly bằng ánh mắt không mấy thiện cảm.

Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi!

May mà mấy cô gái đều đang chìm đắm trong tin tức này nên không để ý đến sự khác thường của Giang Thần.

Doanh Âm Mạn hưng phấn nói: "Tiếc là em không có Sứ Giả Hòa Bình, nếu không ngày nào cũng qua Anh Hoa quốc ném một quả!"

An Sơ Hạ cũng rất vui, nhưng vẫn nói: "Chị à, Sứ Giả Hòa Bình muốn tiếp cận thủ đô cũng không dễ dàng đâu. Hơn nữa, lần này cũng là do may mắn đúng lúc các cường giả của châu Muromachi đều đã kéo đến đảo Ngõa Hồ, nên họ không còn nhiều binh chủng bay mạnh mẽ để phòng thủ."

Đột nhiên.

"A..."

Tiểu Hồ Ly kinh hô một tiếng.

Giang Thần bất đắc dĩ nói: "Em lại sao thế? Tự nhiên la làng lên!"

Tiểu Hồ Ly ôm ngực nói: "Chỗ này hơi ngứa!"

Doanh Âm Mạn hăm hở: "Để chị xoa cho em nhé?"

Sự thật chứng minh, trêu chọc hồ ly cũng có thể gây nghiện.

Kết quả là bị Tiểu Hồ Ly lườm cho một cái.

Không đợi Tiểu Hồ Ly nói thêm gì.

Bụp!

Đuôi của nàng nổ tung từ gốc, từ ba chiếc tách thành sáu chiếc.

"Lục Vĩ Thiên Hồ!" Doanh Âm Mạn kinh ngạc thốt lên. "Trong tộc Thiên Hồ ở Lam Tinh, hình như chưa từng xuất hiện Lục Vĩ bao giờ!"

"Ừm ừm!" Tiểu Hồ Ly cũng rất phấn khích, kiêu ngạo nói: "Ngay cả trên Thiên Hồ Tinh, Lục Vĩ cũng là hàng hot đó nha!"

An Sơ Hạ giơ nắm tay nhỏ lên: "Nguyệt Nguyệt cố lên, cố gắng tiến hóa thành Cửu Vĩ, vượt qua cả vị tổ tiên ở Đệ Nhị Trọng Thiên của các cậu nhé!"

Giang Thần cũng hơi kinh ngạc.

Lục Vĩ Thiên Hồ còn hiếm hơn cả tư chất cấp A.

Mười mấy thành viên cốt cán của Thần Châu nhờ có sinh mệnh nguyên chất của hắn mà đã đồng loạt tấn thăng tư chất cấp A từ hai tháng trước.

Không ngờ Tiểu Hồ Ly lại tiến bộ nhanh như vậy, mọc ra được sáu đuôi.

"Nguyệt Nguyệt, sau khi thành Lục Vĩ thì có năng lực gì mới không?"

"Hình như... tốc độ nhanh hơn, còn có Mị Ảnh..."

Lời còn chưa dứt, thân hình Tiểu Hồ Ly đã xuất hiện ở ngoài xa mấy trăm mét, để lại một tàn ảnh tại chỗ.

"Hít..."

Mọi người hít một hơi khí lạnh.

Tuy chưa biết sức bền thế nào, nhưng tốc độ bộc phát này đã không thua kém binh chủng cực đạo Phong Thần Dực Long chút nào.

Tiểu Hồ Ly lách mình một cái, lại quay về chỗ cũ.

An Sơ Hạ nở nụ cười từ tận đáy lòng.

"Chị Doanh sở hữu huyết mạch cường đại, bây giờ thực lực của Nguyệt Nguyệt cũng tiến thêm một bước, lại thêm anh em nhà họ Chu và các lãnh chúa võ huân khác, cho dù tương lai có phát động nhiệm vụ chiến đấu lãnh chúa hay bảng xếp hạng nữa, Thần Châu chúng ta cũng không hề sợ hãi."

Giang Thần gật đầu.

Đây cũng là lý do vì sao sau khi có dư sinh mệnh nguyên chất, hắn đã cố gắng hết sức để nâng cao thực lực cá nhân của mọi người – không chỉ vì sự an toàn.

Thảo luận thêm một lát, Giang Thần nói:

"Quốc gia Đăng Tháp đã huy động toàn bộ chiến hạm và quân đoàn của châu Hạ Uy, thậm chí còn có cường giả từ các châu phủ khác tới trợ giúp. Mặc dù chúng ta chiếm ưu thế trên biển, nhưng dù sao kiến trúc u linh và hạm đội Cụ Phong chỉ có hơn 200 chiếc, không thể nào phong tỏa hết tất cả các vùng biển."

"Hôm nay, đã có các quân đoàn của Đăng Tháp quốc lần lượt đổ bộ lên đảo Ngõa Hồ."

"Cứ theo tốc độ tăng viện này, chỉ hơn một tháng nữa là chúng ta buộc phải rút lui, nếu không sẽ dễ dàng bị bao vây."

Mấy người đều gật đầu.

Tuy vẫn đang trong giai đoạn giằng co với quân đoàn Đăng Tháp ở Cổng Viễn Cổ.

Nhưng dưới sự mạnh mẽ của Thần Châu, 13 châu của Long quốc đã chiếm được những khu vực tài nguyên phong phú nhất bên ngoài phạm vi 100 cây số của Cổng Viễn Cổ.

Trong hơn một tháng, mười hai châu còn lại lọt vào top 100 vẫn rất có hy vọng.

Dù sao họ cũng đã tự bỏ ra mấy trăm tỷ linh thạch để Giang Thần thi triển Thần Long Chúc Phúc.

Doanh Âm Mạn tò mò hỏi: "Thần Châu của chúng ta farm được bao nhiêu kim tệ cổ đại rồi?"

Loại câu hỏi không có chừng mực này, cũng chỉ có Doanh Âm Mạn mới tùy tiện hỏi ra.

Giang Thần nghĩ một lát, không giấu diếm mà giơ thẳng ba ngón tay.

"Ba triệu?"

Giang Thần lắc đầu, sửa lại: "Là ba mươi triệu!"

"Hít..."

Ba cô gái đồng thời hít một hơi khí lạnh.

Theo đà quân đoàn Đăng Tháp đổ bộ ngày càng nhiều.

Không khí trên đảo Ngõa Hồ dần trở nên căng thẳng.

Ngoại trừ Long quốc và Đăng Tháp quốc, các lãnh chúa từ các châu phủ khác đều hết sức cẩn trọng, dù sao ban đầu họ chỉ có hơn mười nghìn lãnh chúa, sau hai tháng hỗn chiến, thực lực đã tổn thất nặng nề.

Giang Thần cũng không chủ động gây sự, cứ yên tâm dẫn 13 châu của Long quốc farm vàng.

Thời gian trôi nhanh, thoáng cái đã hơn một tháng nữa trôi qua.

Sau một lần thăm dò ngắn ngủi nhưng kịch liệt, Giang Thần khẽ nói:

"Đến lúc rồi!"

"Khởi Nguyên Thần Quyền..."

Một quyền ấn màu vàng kim có đường kính vài cây số bắn lên trời, mãi đến khi lên tới độ cao 1 vạn mét mới tan biến.

"Đại ca phát tín hiệu rồi!"

"Nhanh! Tất cả mọi người của châu Ngọa Long tập hợp!"

"Hướng tây bắc, mau đuổi theo!"

Nhìn thấy tín hiệu của Giang Thần, tất cả các lãnh chúa đều tập kết binh chủng dưới trướng, tụ tập về phía Giang Thần.

Quân đoàn của 13 châu Long quốc rút lui, trong khi đó Ngạn dẫn theo Quân Đoàn Thiên Sứ tiếp tục phong tỏa đại quân Đăng Tháp quốc.

Vì vậy, mãi cho đến một ngày sau, khi Quân Đoàn Thiên Sứ cũng biến mất, đại quân Đăng Tháp quốc co cụm ở Cổng Viễn Cổ mới dần nhận ra điều bất thường.

"Không ổn, Long quốc muốn rút lui!"

Nhưng đang trong trạng thái cấm ngôn, họ hoàn toàn không thể liên lạc với bên ngoài, đến mức truy kích cũng không dám.

"Thần Châu rút lui cũng tốt..."

Sherman thở phào nhẹ nhõm.

"Chúng ta không cần phải phức tạp hóa vấn đề, dù sao lúc này quan trọng nhất vẫn là farm vàng!"

"Thần Châu tuy chiếm được bản đồ màu mỡ, nhưng dù sao cũng ít người, farm được mười triệu kim tệ cổ đại đã là được Thượng Đế phù hộ rồi!"

"Còn chưa đầy một tháng nữa, hạng nhất vẫn là của Đăng Tháp quốc chúng ta!"

Philip và những người khác nhìn nhau, cũng đều như trút được gánh nặng.

Đáng tiếc.

Bọn họ chỉ biết Giang Thần sở hữu thần khí tăng tỷ lệ rớt đồ, nhưng lại đánh giá quá thấp hiệu quả của nó.

. . .

Ánh sáng lóe lên.

Giang Thần dẫn theo Nữ Đế và mọi người bước ra từ trận pháp dịch chuyển.

Aurora, người chịu trách nhiệm trông coi lãnh địa, đã chờ từ lâu.

"Lãnh chúa đại nhân, và các chị em, cuối cùng mọi người cũng về rồi!"

Aurora từng là Nữ Vương Tinh Linh, có kinh nghiệm làm lãnh chúa vô số năm, nên là người thích hợp nhất để trông coi lãnh địa.

Giang Thần cười nói: "Aurora, những ngày qua vất vả cho cô rồi!"

Aurora nở nụ cười từ tận đáy lòng, rõ ràng là sau mấy tháng Giang Thần và mọi người đi vắng, một mình nàng ở lãnh địa cũng rất cô đơn.

"Nguyện cống hiến sức mình vì lãnh chúa đại nhân!"

Chuyến đi đến châu Hạ Uy lần này đã thành công viên mãn.

Theo suy đoán của Giang Thần, với hơn 40 triệu kim tệ cổ đại, việc giành hạng nhất trong cuộc chiến Viễn Cổ lần này không hề khó.

Nếu không phải trong thời gian thi đấu xếp hạng, kim tệ cổ đại không thể giao dịch liên châu, Giang Thần đã muốn giúp đỡ mười hai châu còn lại của Long quốc một phen.

Điều duy nhất khiến hắn hơi khó chịu là các lãnh chúa Anh Hoa quốc đã hùng hổ trên mạng suốt một tháng, luôn mồm "một trăm triệu người cùng ngọc nát", nhưng lại chẳng thấy có hành động thực tế nào.

Cho đến bây giờ, tình hình thế mà lại có dấu hiệu lắng xuống.

Khiến cho tất cả mọi người trong lòng đều khinh bỉ Anh Hoa quốc không thôi.

Rời khỏi lãnh địa mấy tháng, có rất nhiều chuyện cần Giang Thần tìm hiểu lại.

Tít tít tít...

Ngay lúc Giang Thần vừa mở bảng điều khiển trong phủ lãnh chúa, tiếng thông báo của Thiên Đạo đã lâu không nghe lại vang lên.

Giang Thần lập tức mở kênh khu vực Lam Tinh.

【 Một tháng sau, giai đoạn thứ ba của Vạn Tộc Thiên Kiêu Chiến, "Vạn Tộc Tranh Phong", sẽ bắt đầu... 】

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!