Nếu thật sự bị gieo huyết chú, đời này mình sẽ bị người khác khống chế, trừ phi có thể tiến giai trở thành Huyết tộc Thủy Tổ!
Nàng nuốt nước bọt, sau đó cẩn thận từng li từng tí lấy ra mấy trăm giọt tinh huyết đế vương vừa thu được, đẩy đến trước mặt Giang Thần, cười làm lành nói:
"Giang Thần bệ hạ, tôi cho rằng chuyện này vô cùng trọng đại, cần phải bàn bạc kỹ hơn."
Nụ cười trên mặt Giang Thần biến mất trong nháy mắt, hắn thản nhiên nói:
"Đồ thì ngươi đã nhận, chuyện huyết chú ngươi cũng đã đồng ý. Bây giờ thấy cả trăm vị Tiên Huyết Đế Vương xong lại đổi ý, chẳng lẽ ngay từ đầu ngươi đã định giỡn mặt ta?"
Hơn trăm vị Tiên Huyết Đế Vương đồng loạt phóng ánh mắt lên người Tô San, khiến huyết hạch của nàng điên cuồng dao động, máu trong người cũng theo đó sôi trào.
Tô San có một dự cảm, chỉ cần trạng thái này tiếp diễn thêm mười mấy giây nữa, không cần bất kỳ ai ra tay, nàng chắc chắn sẽ nổ tan xác mà chết.
"Tôi đồng ý!" Tô San không dám do dự, vội vàng hét lớn.
Nàng biết, kể từ khoảnh khắc lòng tham không đủ mà nhận lấy mấy trăm giọt tinh huyết đế vương kia, nàng đã không còn lựa chọn nào khác.
Bất kể là về thực lực, hay về lý lẽ.
Điều đáng ghét nhất là lần này lại là do chính mình tự dâng tới cửa.
Thôi thì thua trong tay cả trăm vị Tiên Huyết Đế Vương, cũng không oan!
Hơn nữa, trong lòng Tô San vẫn còn một tia hy vọng.
Theo nhận thức của nàng, kẻ gieo chú ấn cho mình là binh chủng của trăm vị Tiên Huyết Đế Vương trên Tiên Huyết Vương Tọa, nói không chừng còn lệ thuộc vào cả trăm vị lĩnh chủ Huyết tộc.
Giang Thần cũng chỉ là tạm thời ra lệnh cho trăm vị Tiên Huyết Đế Vương này mà thôi...
Một phút sau.
Huyết chú không thể phá vỡ đã được gieo vào trong huyết hạch của Tô San.
"Chủ... Chủ nhân!" Rất rõ ràng, Tô San có chút không quen với cách xưng hô này.
Giang Thần nhìn Tô San mặt mày ủ rũ, cũng biết không thể ép người quá đáng.
Dù sao nàng cũng khác với ba chị em Hideki đã bị xóa sạch tâm trí.
"Cô Tô San không cần khách khí, cũng không cần thay đổi xưng hô, cứ như vừa rồi đã nói, giữa chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác!"
Thấy Giang Thần không hề quát tháo mình, Tô San lúc này mới dễ chịu hơn một chút, ít nhất không cần phải lựa chọn giữa mạng sống và tôn nghiêm.
Tô San biết tỏng ý đồ của Giang Thần, chẳng qua là sợ nàng ngọc đá cùng tan mà thôi.
Giang Thần cũng biết Tô San thừa hiểu suy nghĩ của mình.
Và dĩ nhiên, Tô San cũng biết Giang Thần biết là nàng biết tỏng ý đồ của hắn.
Nhưng cả hai đều ngầm hiểu ý nhau.
Rất nhanh, qua lời kể của Tô San, Giang Thần đã nắm được tình hình đại khái của Huyết tộc ở Lam Tinh vực.
Ngoài 13 lão tổ thị tộc là Tiên Huyết Đế Vương, bên dưới còn có hơn 10 triệu Huyết tộc, quy mô tương đương với Thiên Hồ tộc.
Thế nhưng khu 666 lại chỉ có 5 vạn lĩnh chủ Huyết tộc.
Tuy lĩnh chủ không nhiều, nhưng chiến lực lại không hề yếu, chỉ riêng binh chủng Truyền Thuyết đã có hơn 8 vạn.
Thực lực của Huyết tộc ngoài đời thực cũng rất mạnh, ít nhất cũng kiểm soát sản nghiệp trị giá trăm vạn ức linh thạch.
Suy nghĩ một lát, Giang Thần nói:
"Cô Tô San, sau khi cô tấn thăng Thần Thoại, trước tiên hãy chiếm lấy quyền lãnh đạo Huyết tộc trong khu này. Sau đó sử dụng thế lực của Huyết tộc để thu thập linh thạch và tinh huyết cấp Truyền Thuyết cho tôi."
"Vâng!" Tô San đã chấp nhận số phận, quyết định biểu hiện tốt một chút, "Trong vòng 10 ngày, tôi có thể gom góp cho bệ hạ 5000 ức linh thạch và 30 vạn giọt tinh huyết Truyền Thuyết!"
"Rất tốt!"
Giang Thần nở một nụ cười hài lòng.
Dù đối với Giang Thần lúc này, con số đó đã không còn là nhiều, nhưng cũng là một khoản tiền lớn.
Sau khi tiễn Tô San đi, Diệp Y Nhân cũng đã thống kê xong kết quả trận chiến với quân đoàn Thiên Sứ vừa rồi.
Mọi người đều tụ tập tại lãnh địa của Giang Thần.
"Trận này chúng ta tổn thất 28 triệu quân, may mà binh chủng Trác Tuyệt chiếm tới chín thành!"
"Thu hoạch được 21.728 binh phù Thiên Sứ bốn cánh, 1.852.300 binh phù Thiên Sứ hai cánh..."
Báo cáo vừa đến đây, toàn bộ dàn cao tầng của Thần Châu đều hít một hơi khí lạnh.
Ngay cả Giang Thần cũng không khỏi có chút động lòng.
Tuy hắn đã tiêu diệt Thần tộc Vương Đình, nhưng sức sát thương của một người dù sao cũng có hạn.
Chu Diệp Thanh lẩm bẩm: "Nói cách khác, Thần Châu chúng ta sẽ sớm thành lập được đại quân gồm 27 vạn Thiên Sứ bốn cánh và hơn 2 triệu Thiên Sứ hai cánh!!!"
Triệu Linh San cười khổ nói: "Nhưng vấn đề bây giờ là chúng ta không thiếu binh phù cao cấp, mà là thiếu năng lượng."
Những người khác cũng lộ vẻ mặt kỳ quái.
Chỉ từng nghe nói thiếu binh phù cao cấp, chứ chưa bao giờ nghe nói binh phù cao cấp nhiều quá, không có năng lượng để chiêu mộ...
Năng lượng mà các lĩnh chủ Thần Châu tích góp trước đó, phần lớn đã dùng cho các binh chủng Thần tộc mà Giang Thần mang về mấy ngày trước.
Trận chiến vừa rồi tuy diệt địch vô số nhưng năng lượng thu được còn không đủ bù vào tổn thất, nói gì đến lợi nhuận.
Giang Thần nói: "Y Nhân, tìm một số lĩnh chủ dư dả năng lượng, chiêu mộ trước mấy vạn Thiên Sứ bốn cánh đi!"
Mọi người mắt sáng rực lên.
Họ đều nghĩ đến thanh Thiên Đường Chi Nhận dài 20 cây số của kẻ địch lúc nãy.
Nếu không phải Giang Thần kịp thời phái quân đoàn Tiên Nữ Long ra, chỉ cần vài nhát chém xuống, trận địa của Thần Châu chắc chắn sẽ thương vong thảm trọng.
Giang Thần cũng có Thiên Đường Chiến Trận, nếu có thể mở rộng quy mô lên mấy vạn người, dù không bằng uy lực vừa rồi, cũng chắc chắn không chênh lệch bao xa.
Diệp Y Nhân hưng phấn nói: "Ok lão đại, em đi làm ngay!"
Rất nhanh, Diệp Y Nhân đã tổng kết xong, Giang Thần khẽ nói:
"Triệu tập 10 vạn lĩnh chủ chiến tranh, nửa giờ sau xuất phát, tiếp viện Hoài Tây châu!"
Ngay sau đó, hắn nói với An Sơ Hạ: "Sơ Hạ, ở lại một lát!"
"A?" An Sơ Hạ sững sờ, lúc này mới đáp, "Được!"
Mọi người thì nhìn An Sơ Hạ với ánh mắt hâm mộ.
Theo kinh nghiệm từ tiểu hồ ly, phàm là ai được Giang Thần giữ lại sau cuộc họp, đều sẽ có lợi ích cực lớn.
Doanh Âm Mạn sáp lại gần: "Giang Thần, lúc nào thì giữ cả tui lại với?"
Giang Thần đẩy đầu Doanh Âm Mạn ra một bên, cạn lời: "Quân đoàn Hoàng Kim Bỉ Mông của cô sắp vô địch rồi, còn muốn lợi lộc gì nữa..."
Nếu không phải hắn nhận được kỹ năng [Vạn Thú Chi Tâm] quá muộn, cộng thêm lúc đó đang nóng lòng nâng cao thực lực cho Thần Châu, thì quân đoàn Hoàng Kim Bỉ Mông nói không chừng thật sự không đến lượt Doanh Âm Mạn.
"Ha ha ha, cũng đúng!" Doanh Âm Mạn không nhịn được khẽ hất cằm.
Tiểu hồ ly thấy vậy liền tốt bụng nói: "Chị à, em thấy chị đắc ý lắm mà không biết thể hiện ra sao, chắc khó chịu lắm nhỉ? Hay để em cho mượn một cái đuôi nhé?"
Nói xong còn làm mẫu, xoay người chổng mông về phía Doanh Âm Mạn, sáu cái đuôi lông xù phía sau vểnh thẳng lên.
"Cho mượn cái đuôi?"
Doanh Âm Mạn ngẩn ra một lúc, mới nhận ra con bé đang cà khịa mình vểnh đuôi lên tận trời, giận dữ nói:
"Con nhóc chết tiệt kia, đứng lại cho bà!"
Nhưng tiểu hồ ly đã sớm lóe lên một cái, biến mất trong trận pháp dịch chuyển.
Rất nhanh, trong lãnh địa chỉ còn lại Giang Thần và An Sơ Hạ.
An Sơ Hạ tò mò hỏi: "Giang Thần, lại có đồ tốt gì cho tui à?"
Hai người là bạn học ba năm cấp ba, chiến hữu hai năm, mọi thứ không cần nói cũng hiểu.
Vì vậy Giang Thần cũng không vòng vo tam quốc, trực tiếp lấy ra một khối năng lượng tỏa ra ánh sáng ba màu.
"Lát nữa cậu tiến hóa ra một vị Tọa Thiên Sứ! Nếu tôi không có ở đây, Thiên Đường Chiến Trận của Thần Châu sẽ do cậu chủ trì!"
Nghĩ một lát, hắn lại bổ sung:
"Đương nhiên, nếu có thể chiêu mộ thêm một anh hùng Thiên Sứ để tăng thêm khả năng thống ngự thì còn gì bằng!"
An Sơ Hạ đã hoàn toàn chết lặng.
"Linh hồn binh chủng Thần Thoại?!"
Lấy ra một linh hồn binh chủng Thần Thoại quý giá, Giang Thần cũng đã có tính toán.
Uy năng của Thiên Đường Chiến Trận không cần phải bàn cãi, thanh Thiên Đường Chi Nhận dài 20 cây số lúc nãy, nếu không tính đến sự linh hoạt mà chỉ xét về uy lực đơn thuần, còn vượt xa cả Thiên Sứ Vương Sullivan cấp 140.
Thần Châu hiện tại đã có đủ số lượng quân đoàn Thiên Sứ.
Giang Thần lại không thể lúc nào cũng đi theo quân đoàn chủ lực của Thần Châu, ví dụ như trong chiến dịch tiêu diệt ngoại vực bách tộc sắp tới, phần lớn thời gian Giang Thần dự định sẽ hành động một mình.
Mà chiến lực mạnh mẽ này tự nhiên không thể lãng phí.
Sau khi An Sơ Hạ thất thần rời đi, Giang Thần lấy ra một viên linh hồn binh chủng Thần Thoại khác.
Thiên Sứ Vương Sullivan và Tọa Thiên Sứ Tân mỗi người rớt ra một linh hồn binh chủng Thần Thoại, nên Giang Thần vẫn còn một viên.
Không đợi hắn cân nhắc nên tiến giai cho binh chủng nào.
Kênh chat của Lam Tinh vực đột nhiên bùng nổ những tiếng reo hò vang trời.
"Lũ đầu trọc chết tiệt kia rút rồi!!!"
"Ha ha ha, Tu La tộc ở Hoài Tây châu của chúng ta cũng bắt đầu rút lui! Chúng ta an toàn rồi!!"
"Cũng không thể chủ quan được, nếu ngoại vực bách quốc hợp quân lại một chỗ, e rằng không có châu phủ nào cản nổi!"
Xem ra việc Thần Châu giành thắng lợi một cách dễ dàng và chém giết Thiên Sứ Vương Sullivan cuối cùng đã khiến ngoại vực bách quốc ý thức được nguy cơ.
"Hợp quân lại một chỗ?" Giang Thần lại sáng mắt lên, "Nào có dễ dàng như vậy?"