Virtus's Reader

Giang Thần sững sờ, không ngờ chuyện từ tám hoánh nào rồi mà vẫn còn có người nhớ.

"Cô đừng có mà ngậm máu phun người!"

Hắn tỏ vẻ không vui nói:

"Chuyện này đã sớm ngã ngũ, là Quốc Anh Hoa bội bạc trước, Quốc Đăng Tháp trả đũa sau. Liên quan gì đến tôi?"

Nói xong, hắn đứng dậy đi đến mép thuyền: "Chuẩn bị đi, sắp chiến đấu rồi!"

Nhưng Doanh Âm Mạn lại không buông tha, lập tức đuổi theo, đấm vào ngực Giang Thần một cái.

"Anh mà không nói vậy thì tôi còn chưa dám chắc. Nhưng nhìn biểu hiện của anh bây giờ, tôi chắc chắn 90% là do anh làm, chỉ là không biết anh đã châm ngòi mối quan hệ giữa Quốc Anh Hoa và Quốc Đăng Tháp kiểu gì thôi."

Giang Thần liếc nhìn ngực Doanh Âm Mạn, cố nén xúc động muốn đấm trả lại một quyền.

"Thôi thôi, cô nói gì cũng đúng hết!"

"Haha, tôi chỉ muốn nói là anh làm quả nữa cho gọn thôi, khi nào chúng ta đến chiến khu 632 của Quốc Anh Hoa lại ném vài quả bom hòa bình nữa đi?"

"Bây giờ nói vẫn còn quá sớm, để sau hẵng hay..."

Hai người đứng trên mạn thuyền, câu được câu không tán gẫu.

Rất nhanh sau đó.

Vô số lãnh địa mênh mông xuất hiện trước mặt Giang Thần.

Qua dò xét của Tinh Thất, số lượng lãnh địa trước mắt không dưới mấy chục triệu, trải dài gần vạn cây số, quả thực còn hùng vĩ hơn cả trận địa mà Quốc Anh Hoa bố trí trên đảo Trùng Tác lúc trước.

Vô số binh chủng đang tuần tra trên các lãnh địa.

Doanh Âm Mạn hít sâu một hơi: "Thảo nào ngoại vực bách quốc lại yên tâm về hậu phương của mình như thế!!"

"Tinh Thất đã xác định được vị trí vương cung của bách quốc rồi," Giang Thần gật đầu nói, "Pháo đài chiến tranh của tộc Cơ Giới rất khó đối phó, tốt nhất là tốc chiến tốc thắng trước khi kẻ địch kịp phản ứng!"

Dường như để tránh kẻ địch đột kích vương cung, khu vực trong bán kính mấy vạn dặm đã bị các lĩnh chủ ngoại vực cấm bay.

Vì vậy, Giang Thần chỉ ném ra một tấm quyển trục cấm ngôn.

Sau đó hắn vung tay lên.

Một triệu linh thạch cực phẩm bùng cháy!

Oanh!

Chiếc Xuyên Vân Hạm vốn chỉ dài trăm mét bộc phát ra một vệt lửa đuôi dài hàng ngàn mét, động năng kinh khủng khiến nó biến mất tại chỗ chỉ trong nháy mắt.

May mà không gian bên trong Xuyên Vân Hạm tự tạo thành một thế giới riêng, nếu không thì quán tính cực mạnh tuyệt đối có thể ép nát phần lớn sinh vật trên thuyền.

Mà động tĩnh lớn như vậy, tự nhiên cũng thu hút sự chú ý của quân đoàn đồn trú của ngoại vực bách tộc.

"Cái quái gì vừa bay qua thế?"

"Không hay rồi, là địch tấn công, mục tiêu của chúng là vương cung!"

"Tốc độ nhanh quá, hoàn toàn không cản nổi!"

Một lĩnh chủ Thiên Sứ bốn cánh cấp 125 hét lớn:

"Nhanh! Kích hoạt báo động đỏ! Tất cả mọi người quay về vương cung!"

Nhưng ngay sau đó, bọn họ phát hiện ra toàn bộ cụm căn cứ đã bị cấm dịch chuyển và cấm ngôn.

Vương cung của bách tộc nằm ở trung tâm các lãnh địa, đội quân phòng thủ vòng ngoài cách vương cung đến mấy ngàn cây số.

Tuy đã mở rộng phạm vi cảnh giới, nhưng gặp phải tốc độ vô lý của Giang Thần cũng khiến các lĩnh chủ vòng ngoài không tài nào quay về chi viện kịp thời.

Nhưng tất nhiên, thực lực của ngoại vực bách tộc sẽ không dễ dàng bị Giang Thần qua mặt như vậy...

Tuy Giang Thần đã cấm ngôn, nhưng vương cung của bách tộc cách đó mấy ngàn cây số vẫn phát hiện ra kẻ địch xâm lược.

Cùng với tiếng còi báo động chói tai, từng tòa lãnh địa mang đầy cảm giác kim loại vậy mà lại biến hình nhanh chóng như Transformer.

Từng tòa lãnh địa khớp vào nhau, liên kết chặt chẽ tạo thành một hàng rào thép vững chắc.

1000 mét... 5000 mét... 10 ngàn mét... 20 ngàn mét...

Một phút sau.

Khi mấy chiếc Xuyên Vân Hạm vượt qua khoảng cách mấy ngàn cây số, đến trước vương cung của bách tộc, hàng rào thép hình vòng cung này cũng vừa kịp khép kín, tạo thành một pháo đài mái vòm bằng thép có đường kính hơn trăm cây số và cao cả chục cây số.

Vô số họng pháo dữ tợn vươn ra từ bên trong pháo đài cơ giới, lóe lên ánh sáng lạnh lẽo!

Đây là hình thái phòng ngự mạnh nhất của lãnh địa tộc Cơ Giới! Càng tập hợp nhiều lãnh địa, năng lực phòng ngự càng mạnh.

Và không còn nghi ngờ gì nữa, vương cung của bách tộc đã được bảo vệ hoàn toàn ở trung tâm của pháo đài chiến tranh kinh khủng này.

"Vẫn phải chơi trò cứng rắn rồi!"

Giang Thần cảm nhận được hàng tỷ binh chủng các tộc từ bốn phương tám hướng đang nhanh chóng kéo đến đây, hắn quyết đoán nói:

"Tiểu Mạn, hợp sức đập vỡ cái mai rùa này đi!"

Cứ thế này mà thả bom hòa bình thì chắc chắn không được!

Hơn nữa, hàng rào máy móc còn có đặc tính ngăn cách không gian, thậm chí là ngăn cả dò xét tinh thần.

"Chúc Phúc Thần Long!"

Vừa nói, lại có 2 nghìn tỷ linh thạch nữa bùng cháy.

"Được!"

Doanh Âm Mạn không dám chậm trễ.

"Trái Tim Vạn Thú!"

"Chén Rượu!"

"Thú Huyết Sôi Trào!"

Một loạt kỹ năng buff được tung ra, chiến lực của Hoàng Kim Bỉ Mông lập tức đột phá một triệu, hóa thành từng luồng sáng bắn ra.

Cùng lúc đó, các họng pháo trên pháo đài cơ giới cũng bắn ra từng luồng Laser, tên lửa, Pháo Quỹ Đạo, pháo plasma, bắt đầu oanh tạc điên cuồng.

Anh hùng Hoàng Kim Bỉ Mông Clay Burton lúc này cơ thể đã cô đọng lại chỉ còn cao mười mét, không phải cấp Thần Thoại, nhưng còn hơn cả Thần Thoại.

Hai tay hắn che đầu, chỉ né tránh những khẩu pháo plasma có uy lực khủng bố nhưng tốc độ bắn tương đối chậm, mặc cho từng luồng Laser bắn lên người mình, cuối cùng ầm một tiếng đáp xuống mái vòm của pháo đài cơ giới.

Oanh!

Một tòa pháo đài bị hắn đạp nát, những vết nứt hình mạng nhện lập tức lan rộng ra vài trăm mét.

Nhưng mái vòm máy móc chỉ hơi lõm xuống vài mét, và cùng với linh lực lóe lên, nó còn đang phục hồi với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

"Uầy... Cứng vãi!"

Doanh Âm Mạn hít một hơi khí lạnh.

May mà cùng với từng tiếng nổ vang, mấy trăm bóng dáng màu vàng kim lần lượt đáp xuống pháo đài cơ giới, bọn họ hóa thân thành đội quân phá dỡ, kẻ thì hăng hái phá hủy từng tòa pháo đài, kẻ thì vung nắm đấm to như bao cát bắt đầu "cày sâu cuốc bẫm" bên dưới.

Xoẹt!

Móng vuốt dài 10 mét của một con Hoàng Kim Bỉ Mông cắm sâu vào bên trong pháo đài cơ giới, nó gầm lên một tiếng, cánh tay to vài mét lại phình to gấp đôi, sau đó dùng sức xé toạc.

Một tấm kim loại lớn rộng gần một mẫu, dày mấy mét nhanh chóng bị xé xuống, để lộ bảng mạch năng lượng bên dưới.

Dĩ nhiên ngoại vực bách tộc không thể nào đứng yên chịu trận.

Ầm!

Một luồng điện cực mạnh phun ra, cơ thể con Hoàng Kim Bỉ Mông này lập tức cứng đờ, trong luồng điện quang kinh hoàng có thể lờ mờ nhìn thấy cả bộ xương bên trong.

May là đúng lúc này.

Một Thủy Tinh Thất Nữ bịch một tiếng đá bay con Hoàng Kim Bỉ Mông này đi, tự mình thay thế vị trí của nó rồi hóa thành một con kiến thủy tinh dài mấy mét, cặp hàm dưới điên cuồng cắn xé, phá hủy bảng mạch năng lượng bên trong.

Thủy tinh không dẫn điện, nên luồng điện điên cuồng không hề có tác dụng với Thủy Tinh Thất Nữ.

Con Hoàng Kim Bỉ Mông kia tuy bị điện giật đến lông tóc dựng đứng, nhưng cũng không bị thương tổn gì, nó gõ gõ đầu mình, nhảy dựng lên, tiếp tục phá dỡ.

Bên ngoài pháo đài cơ giới, hàng tỷ quân đoàn bách tộc liều mạng lao về phía mấy chiếc phi thuyền, khiến sắc mặt Doanh Âm Mạn hơi tái đi.

Dù sao cũng chỉ là một cô nhóc chưa đầy 20 tuổi.

Đúng lúc này, bầu trời trong phạm vi trăm dặm đột nhiên tối sầm lại, bao trùm vạn vật bên dưới trong một màu đỏ của máu.

Ngay sau đó.

Cùng với tiếng gầm rú như sông lớn cuộn trào, một dòng sông máu rộng đến mười mấy cây số được dẫn ra từ trong hư không.

Dòng sông máu như một sinh vật sống, những con sóng cao vạn mét gào thét cuộn trào giữa không trung.

Từng bóng người với khí tức kinh khủng thoắt ẩn thoắt hiện trên đầu ngọn sóng.

Bất kỳ binh chủng bách tộc nào, dù là Dực Nhân cấp hiếm hay Thiên Sứ bốn cánh truyền thuyết cửu tinh, chỉ cần bị cuốn vào huyết hà là liền như bò đất xuống biển, không bao giờ xuất hiện nữa.

"Đây chính là Đại Trận Huyết Hà ư?!" Doanh Âm Mạn hưng phấn nói, "Tôi quay video được không?"

"Không được!" Giang Thần liếc xéo con nhóc này một cái, "Quay xong chắc chắn sẽ mang về cho cha cô xem chứ gì!"

Doanh Âm Mạn cũng không phủ nhận, bĩu môi nói: "Không quay thì không quay!"

Có điều, nàng như kẻ trộm nhìn quanh bốn phía, sau đó kiễng chân, ghé sát vào tai Giang Thần, nhỏ giọng nói:

"Không phải tộc mình, lòng dạ ắt khác! Đặc biệt là Huyết tộc từ trước đến nay vẫn coi Nhân tộc là thức ăn, không thể không đề phòng!"

Nếu Doanh Chính nghe được câu này, nhất định sẽ vui mừng cảm thán, không hổ là con gái rượu của mình.

"Đạo lý này tôi tự nhiên hiểu!"

Giang Thần nghe vậy, sắc mặt cũng lập tức trở nên nghiêm túc, gật đầu nói:

"Nhưng thời thế đặc biệt, phải dùng cách đặc biệt! Trong thời khắc sinh tử tồn vong của Vực Lam Tinh, tôi cũng chỉ có thể bất đắc dĩ mới phải dùng hạ sách này, hợp tác với Vương Đình Tiên Huyết!"

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!